Đăng trong Trôi Nổi

[TN] Chương 6

Chương 6:

Edit + Beta: Ruby

—————–

Đầu bên kia điện thoại Trình Tư Độ còn đang nhỏ giọng khóc, Đàm Khinh kiên trì dần dần cạn hết: “Khóc xong chưa?”

“Anh đang, nấc, anh đang cùng người khác, nấc, uống rượu à?” Cậu vừa nói vừa khóc nấc.

“Đúng.”

Trình Tư Độ âm thanh rất thấp mà chất vấn: ” Anh không phải đã nói, không bao giờ uống rượu nữa sao?”

Đây là ước định lúc bọn họ ở chung không bao lâu lập xuống. Đàm Khinh tính khí không tốt, thích lạnh nhạt bạo lực, uống rượu càng thêm không thích để ý người khác, chỉ là um tùm mà nhìn chằm chằm Tư Độ, Tư Độ bởi vì chuyện này từng cùng hắn cãi nhau, từng rơi nước mắt, cũng từng làm nũng, Đàm Khinh giữ lời hứa, mãi đến tận chia tay, rốt cuộc không còn mang theo mùi rượu tiến vào cửa nhà.

Đàm Khinh dừng một chút, rất trầm mà nói: “Trình Tư Độ, em có nhớ không? Chúng ta đã chia tay. Không đến nỗi biến thành kẻ thù, thế nhưng cũng không có thể tiếp tục thân cận như vậy.”

“Ồ.” Tư Độ đến nửa ngày mới lên tiếng, “Nhưng là uống rượu không tốt, có thể sẽ bị gan nhiễm mỡ. Anh uống rượu tính khí còn tồi như vậy.”

Đàm Khinh nói: “Em bây giờ không cần tiếp tục chịu đựng xấu tính của tôi.” Tiếp tục nói, “Tôi cúp đây.”

Đàm Khinh nhìn mục cuộc gọi điện thoại, đưa tay đem ghi chép trò chuyện cùng mười một chữ số điện thoại kia toàn bộ xóa sạch.

Mùa hè đi qua rất nhanh.

Xuân hạ thu đông của nhân gian, hồi ức cùng những việc trải qua đều là rất ngắn ngủi.

Loáng một cái kéo dài đến mùa đông, Đàm Khinh theo thường lệ cảm mạo theo mùa, có chút choáng váng đầu hoa mắt, uống thuốc mấy ngày cũng không thấy chuyển biến tốt.

Công ty Đàm Khinh nhận hạng mục mới, kế hoạch làm một phần mềm chữa bệnh chuyên nghiên cứu điều tra, chữa trị khối u ung thư kỳ đầu, phân phối xong nhân viên kỹ thuật trọng yếu sau, còn kém lượng lớn dữ liệu, sau khi cùng bệnh viện tiến hành hợp tác giao tiếp, chuẩn bị từng nhóm người giao tiếp cùng mỗi bệnh viện ăn một bữa cơm.

Ngày thứ ba, Đàm Khinh tự mình lái xe đến tửu lâu, bên ngoài mưa tuyết lạnh giá rơi xuống, xuống xe đến vào nhà cự ly ngắn ngủn, trên tóc đã ngưng tụ sương khí nhàn nhạt.

Hàn huyên chưa xong, Đàm Khinh liếc nhìn Trình Tư Độ trong góc phòng.

Trình Tư Độ chỉ mặc bộ quần áo lông trắng, áo khoác kẻ sọc khoát lên trên ghế dựa, tóc tai tựa hồ là mới vừa gội qua, đặc biệt mềm mại xoã tung, quai hàm phúng phính mà đang ăn túi đậu hà lan cay, thoạt nhìn không giống một nam nhân ba mươi tuổi, điềm đạm nho nhã đến như một cô nương.

Cậu ngẩng đầu, tầm mắt mờ mịt nhìn thấy Đàm Khinh, sau đó sắc mặt chợt biến, đôi môi rung rung, lại ấp úng nói không ra lời.

Đàm Khinh tự nhiên hào phóng mà cười nói: “Bác sĩ Trình, lại gặp mặt.”

Dưới con mắt mọi người, Tư Độ đành phải chào hỏi: “Chào anh… Chân của anh đã khỏe chưa.” Liền như là giải thích, “Đàm tổng cũng bệnh nhân tôi, tháng bảy bị thương ở chân.”

“Ồ. Như vậy.” Chủ nhiệm bệnh viện ung bứu đột nhiên cười nói.

Đàm Khinh bắt đầu chúc rượu, một ly lại một ly, uống sảng khoái, đến chỗTrình Tư Độ, Tư Độ lại lắc đầu một cái: “Tôi không uống rượu.”

Cậu liếc mắt một cái nhìn Đàm Khinh, “Anh uống cùng người khác đi.”

Trong bữa tiệc Trình Tư Độ rời chỗ, hai phút sau, Đàm Khinh cũng tìm lý do đi ra ngoài.

Hắn tại WC tìm được Trình Tư Độ, Trình Tư Độ hai tay chống tại trên bồn rửa mặt, đầu rủ xuống, rất tịch mịch mà không nhúc nhích, eo lưng tại mùa đông vẫn là mỏng manh. Như tượng đá màu trắng không nhiệt độ không nhân khí.

Không chờ Đàm Khinh tới gần, Trình Tư Độ đột nhiên kịch liệt mà nôn khan hai tiếng, thế nhưng may là không phun ra đồ vật.

Cậu chậm rãi rửa mặt, xuyên qua những giọt nước ướt trên lông mi nhìn thấy Đàm Khinh trong gương dựa khuông cửa hút thuốc.

Đàm Khinh thực sự là rượu, thuốc lá vô độ.

Cậu khuyên bảo chính mình, tôi là bác sĩ, bởi vì bổn phận cùng thiên chức của bác sĩ, cậu mới có dũng khí mở miệng: “Đừng hút thuốc lá, đối thân thể không tốt. Anh biết không? —— “

“—— Trình Tư Độ.” Đàm Khinh tựa hồ rất thích đánh gãy cậu nói chuyện, “Em làm sao vậy?”

“Không có gì.” Trình Tư Độ có chút luống cuống mà gãi gãi tóc, như tiểu nam hài sanh khó chịu.

Đàm Khinh không ép cậu, lại dùng loại giọng điệu vương vấn không dứt được nói với cậu: “Tư Độ. Không phải người yêu, chúng ta vẫn là bằng hữu. Lúc đó tuổi tác chúng ta quá nhỏ, làm chút việc ngốc, hiện tại —— “

Trình Tư Độ đánh gãy hắn, hùng hổ doạ người: “Anh cảm thấy chuyện này đều là việc ngốc sao?” Cậu lại đột nhiên xì hơi, bất đắc dĩ, tựa hồ từ lâu đoán được động cơ Đàm Khinh, ” Công việc là công việc, tôi sẽ không đưa cảm xúc cá nhân vào, anh có thể yên tâm.”

Đàm Khinh ở trong đoạn quan hệ đã kết thúc của bọn họ bao giờ cũng là bên thành thạo điêu luyện. Tư Độ rất chán ghét điểm này, nhưng là vừa không phải không thừa nhận đây là sự thực.

Đàm Khinh lại nhíu chặt lông mày, e rằng là không tin.

Nửa ngày, hắn lại hỏi: “Em vừa nãy hình như không thoải mái.”

Trình Tư Độ không biểu tình gì, “Dạ dày không quá tốt, mới vừa ăn chút đồ có dầu mỡ, có chút buồn nôn.”

“Ồ.”

Trình Tư Độ cũng một lần nữa nhặt lên vấn đề của mình: “Đàm Khinh, chúng ta yêu nhau là một việc ngốc sao? Là sai sao? Anh hối hận không?”

Đàm Khinh không hề trả lời cậu, cuối cùng chỉ nói là: “Chúng ta không thể cứ lôi chuyện cũ, nhìn về phía trước.”

Sau bữa tiệc kết thúc, Đàm Khinh dựa vào trên ghế sau xe, trợ lý lái xe, mở chút bản tình ca ngọt da diết.

Đàm Khinh nhìn thấy Trình Tư Độ tại cửa đứng một hồi lâu, phút chốc ý thức được, Trình Tư Độ vẫn không học được lái xe.

Trợ lý hỏi: “Có muốn đưa bác sĩ Trình trở về hay không?”

Đợi một hồi lâu, Đàm Khinh nói: “Mời em ấy tới.”

Trợ lý hạ xuống cửa sổ xe, đối với khuôn mặt cóng đến trắng của Trình Tư Độ nói: “Bác sĩ Trình, lên đây đi, chúng tôi đưa anh về nhà.”

Trình Tư Độ đôi mắt híp thành một cái khe, tìm tòi nghiên cứu mà nhìn trợ lý, sau đó sau khi thấy Đàm Khinh ngồi, rất nhẹ mà lắc lắc đầu, “Cám ơn, không cần, tôi sẽ đón xe.”

Đàm Khinh hạ cửa xe xuống, nhìn cậu: “Lên đây, nhanh lên. Ở đây không thể dừng xe.”

Trình Tư Độ đứng thẳng bất động một hồi , tựa hồ là sợ lạnh, xoa xoa tay chui vào trong xe.

Cậu co quắp dựa vào cửa sổ bên cửa phải, tận lực đem chính mình co lại thành một đoàn, hạ thấp cảm giác sự tồn tại của chính mình.

Trợ lý lại nghĩ tới hai chân đẹp đẽ nhỏ nhắn trắng trần trụi dưới áo blouse trắng mùa hè, không lời tìm lời để nói: “Bác sĩ Trình, ngài nhìn trẻ tuổi, năm nay mấy tuổi rồi?”

“Ba mươi.”

“Há, đúng rồi, mẹ tôi đây cũng lớn tuổi, trên mặt còn mọc “thanh xuân đậu”(*) nữa , tôi nghĩ dẫn bà đi gặp bác sĩ, bác sĩ Trình, ngài cho đề cử người đáng tin đi.”

(*) mục bọc tuổi dậy thì

“Bệnh viện chúng tôi bác sĩ Lý Trị là chuyên gia khoa da liễu, rất có kinh nghiệm, anh có thể dẫn mẹ anh đi khám thử.”

“Được rồi, cám ơn bác sĩ tiểu Trình.”

“Đúng rồi, anh ở chỗ nào?”

Trình Tư Độ nói: “Bỏ tôi ở quảng trường trung ương là được rồi.”

Trình Tư Độ xuống xe, nói cám ơn, đóng cửa xe.

Chờ xe đã lái đi ra một đoạn, Đàm Khinh quỷ thần xui khiến quay đầu lại, xuyên qua cửa sau nhìn thấy Trình Tư Độ còn đứng tại chỗ, dưới đèn đường mờ nhạt xoa xoa tay, thần sắc khó phân biệt mà nhìn cái phương hướng này.

Bầu trời tựa hồ thổi lên tuyết mịn.

Cậu đưa tay xoa xoa mặt.

Đàm Khinh quay đầu lại, nhìn thẳng đường xe chạy buổi tối, không nghĩ nữa Trình Tư Độ bị quăng ở phía sau .

Thế nhưng hắn vẫn như cũ không hy vọng Trình Tư Độ là đang khóc.

Đàm Khinh buổi tối ngủ rất muộn. Hắn cùng Trình Tư Độ sau khi chia tay liền làm giả học lực đến một công ty gia công phần mềm nhỏ với tư cách là một lập trình viên, một bên bỏ ra tất cả thời gian đọc sách tự học, một bên cùng sư phụ học tập, hai năm sau đổi nghề đến một công ty internet nhỏ, làm rất tốt thăng chức tăng lương, sau đó trực tiếp tự mình thành lập một phòng làm việc, đào người gian khổ làm việc, từ từ mới có quy mô ngày hôm nay.

Hắn đem tầm mắt từ trên các đồng hồ đo dời đi, nhìn phía ngoài cửa sổ, đột nhiên nhớ tới ngày tháng hắn và Trình Tư Độ cùng sinh hoạt tại Hàng Châu.

Mặt trăng cao cao mà treo ở bầu trời, cao ốc xa xa còn đèn đuốc sáng choang, đi ở trên đường bóng rừng ban đêm ít người, càng cảm thấy trời cao mà khác hẳn. Trình Tư Độ còn đang học đại học, buổi tối xung phong nhận việc tới đón hắn tan tầm, mang theo một bát mì oden, hai người trẻ tuổi tụ lại cùng nhau, ào ào ăn thanh cua, đôi mắt nhìn nhau, hai cái miệng đầy mỡ liền đụng vào nhau, thuận theo tự nhiên tiếp một cái hôn rất ngắn.

Trình Tư Độ mặt có chút hồng, ánh mắt lại sáng lấp lánh.

Nhìn đôi mắt Trình Tư Độ, Đàm Khinh bần cùng cảm thấy hết thảy đều có hi vọng.

Đăng trong Trôi Nổi

[TN] Chương 5

Chương 5

Edit + Beta: Ruby

————————

Trình Tư Độ cho Tư Doanh cùng Đàm Khinh mỗi người một cái bát sứ, từ trong tủ lạnh lấy ra một lon đào vàng đóng hộp tự làm, lạnh đến hơi kết sương, Sau đó, giống như những đứa trẻ chia sẻ súp trong lớp mẫu giáo, rất cẩn thận mà dùng đũa đẩy đào vàng đến trong bát.

Tư Doanh không cao hứng: “Em năm miếng, anh ấy sáu miếng.”

Tư Độ rất không tiện: ” Em sao lại tính toán như vậy a?” Liền bỏ thêm một miếng cho Tư Doanh.

Cô gái nhỏ lúc này mới cao hứng, ôm bát dùng cái thìa múc đào vàng ăn.

Lúc Đàm Khinh ăn đồ ăn không nói chuyện, quả thực trầm mặc, ăn xong sau đó lại bị bắt xem phim hoạt hình.

Tư Độ nhìn ra, Đàm Khinh không thích những thứ đồ con nít này tử, thế nhưng hắn đối với con nít xác thực có loại kiên trì gần như ôn nhu.

Cho nên sau đó cậu có ảo tưởng Đàm Khinh từng làm cha.

Đàm Khinh cùng Tư Độ dỗ Tư Doanh ngủ, hai người một trước một sau đi xuống lầu. Hành lang chật hẹp, Tư Độ một tay đỡ tường, đi đến có chút chậm.

“Ôi chao, cậu nghe băng cassette không?” Tư Độ nhỏ giọng hỏi, “Tôi có rất nhiều băng cassette. Có lẽ có ca sĩ cậu yêu thích.”

Đàm Khinh không tỏ rõ ý kiến, phảng phất giống như ngầm thừa nhận, cùng Tư Độ đến phòng riêng lầu một. Phòng riêng rất nhỏ, phòng gạch nông thôn thông thường, trần nhà chỉ có một mét tám, Đàm Khinh nhất định phải khom người mới có thể đi vào đi.

Trong phòng có cái giường trúc, bày ra đệm bông, liền phủ một tấm chiếu sẫm màu, tựa hồ thỉnh thoảng sẽ có người ngủ ở chỗ này. Bên cạnh có cái bàn, mặt trên xếp máy ghi âm màu đen hơi cũ, bên cạnh là một đống băng cassette.

Đàm Khinh lật qua lật lại, hắn không nghe nhạc, không nhận biết ca sĩ gì, chỉ là để Tư Độ tùy tiện bỏ vào.

Hai thiếu niên vừa mới trưởng thành chen tại trên một cái giường, yên tĩnh nghe nhạc. Tư Độ nghe một hồi, đổi một băng cassette, nói, đây là Vương Phỉ, đây là Chu Tuệ Mẫn, đây là Ngũ Bách, đây là Quảng Mỹ Vân.

” Tôi thích bài hát này.”

Tư Độ thả lỏng mà nằm ngửa ở trên giường, cùng nhẹ nhàng ngâm nga: “Với em lần đầu tình cờ gặp gỡ ai không có mơ mộng, như hoàng hôn thơ mộng, như rượu buổi tà dương… Không có cách nào ẩn giấu tình yêu này, là tôi thâm tình sâu như biển …”

Thiếu niên tiếng Quảng sứt sẹo, cắn chữ mơ hồ, lúc nặng lúc nhẹ, như trong mộng nói mớ.

Sau đó Đàm Khinh nghe bài hát này trong xe của người yêu, hắn hỏi cô gái: “Bài hát này tên gọi là gì?”

“《 Yêu nhất 》.”

Đàm Khinh đem nó download về điện thoại di động, nghe Chu Tuệ Mẫn đang hát.

Thuỷ triều lên và rút, gió lạnh và sương giá.

Hắn lại nghĩ tới mưa to ở công trường mười tám tuổi ấy.

Đàm Khinh rất sớm đã biết được, Trình Tư Độ lòng thông cảm quá thừa.

Hắn liên tiếp một tuần lễ không đến kịp giờ cơm, Trình Tư Độ liền chừa cho hắn cơm nước một tuần lễ.

Hắn tháo nón an toàn xuống, trên người mồ hôi cùng nước như tắm, yên lặng mà ăn cơm.

Trình Tư Độ có lúc ở đó, có lúc không ở.

Ngày đó Đàm Khinh đang chuẩn bị đi công trường, kéo xẻng đi ở trên đường đá, nghe thấy đốc công, cũng chính là cha Trình Tư Độ, hỏi ai biết lái xe ba bánh bằng điện, đưa Trình Tư Độ đi trường học trong huyện lấy thư thông báo trúng tuyển.

“Đàm Khinh!” Trình Tư Độ trực tiếp tại bên trong nhóm người nhìn hắn, gọi hắn lại, cười híp mắt lớn tiếng hỏi: “Cậu có biết lái xe ba bánh chạy bằng điện hay không?”

Đàm Khinh quay đầu lại liếc mắt nhìn cậu, con ngươi đen nhánh, một tay tháo nón xuống, lộ ra tóc đen có chút loạn, trả lời: ” Biết.”

Đàm Khinh nhận chìa khóa, chân dài vừa bước, lên chỗ tài xế ngồi, cả người dưới ánh sáng sáng lên lấp loá, hắn vặn tay lái, nghiêng mặt sang bên nói: “Lên đi.”

Trình Tư Độ khuyên can đủ đường đem Tư Doanh theo đuôi khuyên đi trở về, nói mua cho con bé túi kẹo ăn, rốt cục lên xe ba bánh.

Hai cánh tay Đàm Khinh khống chế ghi-đông phơi hơi đen bóng, giống như lưu sa luyện kim, hắn không quay đầu lại: “Cậu thi lên chỗ nào?”

“Cái gì! Cậu nói cái gì?” Tư Độ nghe không rõ ràng, bên tai chỉ có tiếng động cơ xe ba bánh chạy bằng điện ầm ĩ, bởi vậy rất tự nhiên ngồi vào chỗ bên cạnh phía sau Đàm Khinh, sáp đến mức rất gần, hô hấp nhàn nhạt rơi vào trên gáy Đàm Khinh.

“Tôi hỏi, cậu thi lên chỗ nào.”

“Hàng Châu, học y!”

Tư Độ thật cao hứng, mặt mày đều bao hàm cười nhạt.

” Chăm sóc người bị thương a.” Đàm Khinh cười nói.

Qua một hồi lâu Trình Tư Độ dán vào lỗ tai của hắn, tựa hồ là muốn tránh né tiếng ve kêu, cũng tựa hồ là muốn tránh né tiếng nổ vang của xe ba bánh, “Cậu có thể đã trưởng thành tự thi lên đại học, cậu cũng tới Hàng Châu đi!”

Đàm Khinh không trả lời cậu, chỉ là ý tứ không rõ mà cười cười.

Trình Tư Độ dẫn đường cho hắn, chỉ sai một đoạn, hai người vòng quanh ruộng nước giữa hè đánh một vòng, xe ba bánh nửa đường còn bị chết máy một lần, bị Đàm Khinh đạp hai cái sửa xong, lần nữa đề máy, loảng xà loảng xoảng, giống như một chuyến tàu nhỏ màu xanh lá cây hướng về thị trấn.

Trình Tư Độ đi trường học nhận thư thông báo, cùng thầy chủ nhiệm lớp tiểu hàn huyên một hồi .

Giáo viên chủ nhiệm cuối cùng nói với cậu: “Tư Độ, chạy đến tiền đồ tốt đẹp của em thôi.”

Trong nháy mắt đó, Trình Tư Độ có chút muốn khóc.

Trong não đại Trình Tư Độ không ngừng vòng vèo hai cái tên, cố hương cùng Hàng Châu, cậu sẽ trở về sao? E rằng sẽ không, sẽ lưu lại Hàng Châu sao? Cũng không nhất định.

Tư Độ loạn nhịp tim mà đem thư thông báo cẩn thận ôm vào trong ngực, xuyên qua hành lang quen thuộc, đi ngang qua giàn hoa tử đằng, một đường chạy như bay chạy ra tháp ngà voi màu trắng của cậu.

Trình Tư Độ ra cửa, liếc mắt một cái không thấy Đàm Khinh, tìm một vòng, phát hiện Đàm Khinh đem xe ba bánh đứng ở Dưới cây long não lớn, chính mình xuống xe, ngồi xổm ở bên lề đường, trong miệng ngậm cây thuốc không châm lửa, đôi mắt lông mày, thậm chí cả khuôn mặt cũng giống như hòa tan tại quang bên trong, có loại thoải mái rất hờ hững rất cô lãnh.

“Cậu thế nào chạy đến đây?” Tư Độ theo dõi thuốc điếu trong miệng hắn.

“Bảo vệ không cho tôi đem xe ba bánh dừng chỗ ấy.” Đàm Khinh đem thuốc điếu từ giữa môi lấy xuống, nhét vào sâu trong túi quần, rất nhạt mà kéo kéo khóe miệng, “Trường học các cậu quản được khá nghiêm… Trường học tốt chính là không giống nhau.”

Tư Độ không có nhận Đàm Khinh nói móc, “Ồ. Cũng không có gì, tỷ lệ một cuốn là 75%, điều này không tốt lắm.

Đàm Khinh nhíu mày liếc mắt nhìn cậu, từ biểu tình Tư Độ xác nhận đây chính là lời nói trong lòng cậu, không có giả vờ khiêm tốn, nửa điểm bẽn lẽn nhiệt tình đều không có.

Đàm Khinh liền liếc mắt nhìn cậu, “Ăn kem que không?”

Tư Độ mặt mày nhảy nhót, sáng lên tiếng nói: “Ăn nha.”

“Ăn cái gì?” Đàm Khinh đi tới trước tủ lạnh của tiệm tạp hóa phụ cận, “Tự cậu chọn.”

Tư Độ chọn cái ly ba màu, quay đầu lại Đàm Khinh cũng đã trả tiền, thu hồi tiền lẻ lại khẽ đếm, lại nghĩ tới chuyện khẩn yếu: ” Cũng mang một cái cho em gái cậu?”

“Mang kem que trở lại? Vậy không phải ở trên đường liền tan a?”

“Cũng đúng.” Đàm Khinh cười nhẹ.

Lễ vẫn còn lui tới, Tư Độ mời hắn ăn xiên nướng, thật tha thiết mà giới thiệu: “Tiệm này rất không như nhau, không phải đồ chiên, là xiên nướng, dùng gỗ liễu đỏ nướng, trong thị trấn chỉ mổ tiệm này. Cậu ăn thử xem, tôi cảm thấy xâu thịt dê ăn ngon nhất!”

Trình Tư Độ ăn cây gắn ớt, tê tê mà thổ khí, hai má đỏ hồng hồng, hiển nhiên là bị cay không chịu được.

Đàm Khinh chê cười cậu: ” Chịu không nổi cay còn gọi cay?”

Trình Tư Độ quai hàm phồng phồng: “Làm sao! Không được à!”

Ăn xong rồi, Trình Tư Độ muốn trả tiền, Đàm Khinh dành trả, ông chủ nhất thời làm khó dễ, Đàm Khinh còn nói: “Tôi là anh cậu ta, tôi trả tiền.”

Ông chủ đã thu tiền mặt của Đàm Khinh.

Trình Tư Độ tại trên đường trở về, trong lòng luôn tuần hoàn phát hình câu nói này, tôi là anh cậu ta.

Cậu không có anh, chính mình còn làm anh Tư Doanh. Thế nhưng nghe được câu này, cậu có loại vui vẻ rất khó giải thích được, phảng phất chính mình cũng có dựa dẫm.

Cậu coi hắn là anh, trong lòng có loại tự mình thân cận, cho nên ở buổi tối trước khi tắm rửa, cậu xa xa nhìn Đàm Khinh ôm chậu rửa mặt đi ra, chính mình cũng ôm chậu rửa mặt đuổi theo.

” Tắm rửa hả?” Tư Độ cười cười, thở còn không đều đặn thở gấp.

“Ừm.” Đàm Khinh liếc mắt nhìn cậu, “Cậu đi sớm?”

“Đúng, ngày hôm nay sớm một chút.”

Đàm Khinh không lên tiếng. Hắn là có chút không hy vọng Trình Tư Độ ở giờ này xuất hiện ở trong phòng tắm công cộng.

Tiến vào buồng tắm, một đám đại lão gia đã để trần cánh tay đang tắm. Nhìn thấy Đàm Khinh tiến vào trên mặt còn mang theo điểm cười, nhìn thấy Trình Tư Độ tiến vào, ánh mắt liền tìm tòi nghiên cứu trầm mặc rất nhiều.

Không có phòng riêng, chỉ có một phòng tắm mở ở khu vực trung tâm..

Đàm Khinh đem cậu đẩy đến góc trong cùng, hai cái chậu rửa mặt loảng xoảng ầm một tiếng để dưới đất.

“Tắm nhanh lên.” Đàm Khinh ngữ khí rất lạnh.

Trình Tư Độ thật biết điều mà cởi T shirt, sau đó là quần cộc cùng quần lót, đưa lưng về phía tất cả mọi người đứng, cánh tay nhỏ bé giơ vòi nước, thân thể thiếu niên dưới vòi nước mảnh khảnh đến mức không phân biệt được nam nữ.

Đàm Khinh chặn đến trước mặt cậu, hắn thân cao thể tráng, khung xương rộng rãi, đem Trình Tư Độ che đến bảy tám phần.

Trình Tư Độ còn chậm rãi tắm dội, nhỏ giọng, thân mật hỏi Đàm Khinh: ” Sữa tắm cậu mùi gì ?”

Đàm Khinh nhíu nhíu mày, nhìn chằm chằm Cậu Trình Tư Độ tròn trĩnh hút hàng, “Chanh.”

“Ồ.” Trình Tư Độ dùng bông tắm để nhào sữa tắm, bọt đến trên người, tích lũy một thân bọt bóng kéo dài, “Của tôi chính là mùi sữa bò. Thơm không?”

Thơm cái rắm.

Đàm Khinh không mở mắt: “Nhanh lên tắm xong.”

Trình Tư Độ bĩu bĩu môi: “Còn rất sớm, cậu đừng thúc giục tôi.”

Đăng trong Trôi Nổi

[TN] Chương 4

Chương 4:

Edit + Beta: Ruby

————————

Đàm Khinh sau đó rốt cuộc chưa từng tới bệnh viện của Trình Tư Độ kia.

Điện thoại di động Trình Tư Độ mỗi ngày vang lên rất nhiều lần, trong đó không có Đàm Khinh.

Mẹ Trình Tư Độ mang bạn trai về nhà.

Tư Doanh rất không cao hứng, không muốn cùng bàn ăn cơm, thế nhưng Tư Độ không thể tùy hứng.

Hôn nhân của cha mẹ bảy năm trước đi tới phần cuối, trong đó nguyên nhân Tư Độ chiếm tỉ lệ không nhỏ. Nếu như con cái cũng có thể luận tội, vậy chia rẽ cha mẹ đã là tội lớn vô cùng.

Trên bàn là mẹ Trình hiếm thấy xuống bếp làm đồ ăn ngon, đậu phụ tôm nõn, canh khoai sọ dưa muối, khoai tây hầm thịt ba chỉ, một bát cánh cá chép lớn. Mẹ Trình tại nhà bếp bận làm một món ăn cuối cùng, bạn trai lên tiếng chào hỏi, rất tự nhiên liền đi vào nhà bếp hỗ trợ.

Trình Tư Độ đứng ở ngoài cửa, giờ khắc này không phải không thừa nhận, cậu mới phải người ngoài cuộc.

Cuối cùng một món ăn vào bàn, là bún thịt.

Trình Tư Độ sắc mặt có chút trắng, ngón tay đậy sẵn miệng bát, không xem thêm món ăn kia, chỉ là cúi đầu ăn cơm.

Mẹ Trình có chút xấu hổ nói: “Đây là chú Tôn của con. Bọn mẹ, ý tưởng của bọn mẹ là, tìm ngày đi lĩnh chứng nhận.”

Trình Tư Độ cuống họng có chút đau, gật gật đầu.

“Tư Độ hả. Ôi chao, chú và mẹ của con, còn muốn chụp bộ ảnh áo cưới —— “

“Được!” Mẹ Trình đánh gãy ông, cười đến có chút thẹn thùng, “Đừng ở con cái trước mặt nói những việc này.” Nói xong, gắp miếng thịt ba chỉ vào trong bát bạn trai.

Trình Tư Độ đều không dám “Ừ”, nói chung tán thành, không có ý kiến phản đối, cuối cùng chúc bọn họ trăm năm hảo hợp.

Trình Tư Độ kiếm cớ ra cửa, một mình tản mạn không mục đích mà lắc lư ở trên đường, giống như cô hồn dã quỷ. Cậu ở quán nhỏ mua bao thuốc lá Nam Kinh, ngồi ở trên ghế dài công viên hút.

Hút thuốc, trêu chọc một chút chó qua đường, cuối cùng đi lái xe đến gian phòng.

Cậu cùng trong nhà nói phải tăng ca, bên kia không có hỏi nhiều.

Điện thoại di động Trình Tư Độ là mở 24h. Cậu có chứng cưỡng bách, điện thoại di động điện không được thấp hơn 70, mà phải là bội số của 5. Cậu đem điện thoại di động đặt ở đầu giường nạp điện, tắm rửa sạch sẽ, qua loa kiểm tra một chút ráp trải giường đệm chăn, sau đó nằm vào.

Cậu khom lưng, đầu gối khuỷu tay chống ở vách tường, tư thế ngủ phi thường eo hẹp cùng cẩn trọng, giống như vẫn như cũ nằm ở trên giường sắt rỉ sắt trong ký ức kia. Mùa hè rất nóng, quạt máy không biết mệt mỏi mà chuyển động, cậu trên người đều là mồ hôi, Đàm Khinh lại sẽ từ phía sau ôm tới, hôn bờ vai cậu hơi lạnh cả người.

Cậu đã không hề trẻ tuổi như thế, tứ chi không hề đơn bạc tựa lúc vị thành niên, thời điểm chuyển người khớp xương sẽ rất nhẹ mà vang ầm ầm ầm ầm.

Tư Độ ý thức được, cuộc sống là nước ấm luộc ếch, mọi người vốn cho là mỗi lần trưởng thành tựa hồ cũng là trong nháy mắt cùng thời khắc phát sinh rất mơ hồ. Nước không cần đạt đến điểm sôi, con ếch liền chết tại trong mộng ôn tồn. Thế nhưng Tư Độ rất rõ ràng, cậu là tại đêm ấy bảy năm trước phút chốc lớn lên cùng già đi.

Tư Độ hoảng hoảng hốt hốt ngủ mất, đồng thời mơ một giấc mộng.

Cậu và Đàm Khinh bởi vì chuyện lông gà vỏ tỏi mà cãi nhau. Cậu cảm thấy rất oan ức, giống như con nít, trốn tại trong ổ chăn, vừa giận hờn vừa khóc. Đàm Khinh cởi áo khoác, bận bận rộn rộn đang nấu mì tôm.

Đàm Khinh mì không ăn xong, Tư Độ liền từ trong chăn bò ra ngoài, giống như chó vàng đói bụng ba ngày ba đêm, đoạt lấy đũa của hắn liền thang cuồn cuộn đem mì toàn bộ húp sạch.

Đàm Khinh hả, Đàm Khinh đang ngồi tại trên ghế plastic nhìn cậu ăn xong mì, nhìn trên chóp mũi cậu đầy mồ hôi hột, đưa tay lau cho cậu, đối với cậu nói: “Anh ngày hôm nay đều không ăn cơm, em lại cùng anh ầm ĩ.”

Tư Độ trong lòng ngơ ngác, cảm thấy chính mình quả thực không quan tâm, quả thực tàn nhẫn, lúc này làm nũng xin tha thứ: “Vậy em không ầm ĩ, em lại luộc bát mì cho anh mà, có được hay không?”

Đàm Khinh sau khi nói chia tay, Tư Độ luôn là một mình đi dạo phố, đi dạo Thiên Kiều, đi dạo công viên, vừa đi dạo, vừa hồi ức cùng từng li từng tí Đàm Khinh ở chung, phát hiện mình từng làm sai cái gì, bao giờ cũng rất hối hận, hình như cũng là bởi vì một chuyện nhỏ thương tổn tới Đàm Khinh, để cho hắn không thể không rời bỏ chính mình.

Nợ tình cảm liền là tính không rõ ràng, Tư Độ càng tính càng khó chịu, cuối cùng đành phải từ bỏ.

Thế nhưng cậu liền không muốn thừa nhận, tình yêu Đàm Khinh đối với cậu yếu ớt mỏng manh như vậy, núi chưa lỡ, đất chưa nứt, mùa hè không có tuyết bay, không có phát sinh tình tan một chuyện khiến người nát cõi lòng đau đến không muốn sống, Đàm Khinh cứ như vậy nhẹ nhàng lại trịnh trọng như vậy cùng cậu chia tay.

Tư Độ rất ngây thơ, cậu cho là vì tình yêu của mình không giống như người phàm tục, bởi vì chính cậu tình sâu nghĩa nặng, cậu lại cho rằng cái trói buột tình cảm dù như thế nào cũng có thể có kết cục mối tình thắm thiết, đoàn tụ sum vầy.

Tư Độ miệng đắng lưỡi khô mà tỉnh lại, phát hiện đầy ô thông báo trong điện thoại di động có mấy cuộc điện thoại gọi nhỡ, cậu mở ra, bên trong thình lình có một cái từ Đàm Khinh gọi tới.

Cậu lập tức gọi lại, nhưng lúc gọi lại trong nháy mắt hối hận, nhưng là không còn kịp rồi.

“Alo, bác sĩ Trình?” Không phải âm thanh của Đàm Khinh.

Trình Tư Độ nhíu nhíu mày, đáp một tiếng, cuống họng mới vừa tỉnh ngủ khàn giọng đến kỳ cục, như micro lâu năm thiếu tu sửa.

“Đàm Khinh có chuyện muốn nói với cậu.”

Âm thanh bối cảnh bên trong điện thoại là tiếng người cười hì hì.

Sau chỗ trống ngắn ngủi, truyền đến tiếng Đàm Khinh ” Alo “, thanh tuyến hắn trầm thấp, cắn chữ có ngừng ngắt rất đặc biệt, có lúc như đùa giỡn, có lúc liền phảng phất trong lời nói tàng phong, Trình Tư Độ là rất quen thuộc.

Đàm Khinh nói: “Anh yêu em.”

Trình Tư Độ một hồi lâu không lên tiếng, đến nửa ngày, mới nhẫn nhịn khóc nức nở nói: “Anh đang nói thật lòng hay đại mạo hiểm sao?”

Đàm Khinh dừng một chút, nở nụ cười một tiếng, “Xin lỗi, bọn họ nháo lên, nhất định phải tôi gọi số điện thoại mới vừa lưu.”

“Ồ.” Trình Tư Độ ôm điện thoại di động, mặt nóng rát mà đau, như bị người quạt mấy cái bạt tay giòn tan, nhịn một hồi lâu, vẫn là khóc lên, “Anh khốn nạn.”

Anh làm cho bọn họ trêu đùa tôi, anh lấy tình yêu tôi muốn đùa giỡn, anh khốn nạn.

Hô hấp Đàm Khinh đột nhiên nặng một chút, giờ khắc này hắn triệt để tỉnh rượu rồi, hất ra hồ bằng cẩu hữu, đi tới sân thượng, trong điện thoại di động là thanh âm Tư Độ rất nhẹ khóc thút thít, hắn nói: “Đừng khóc.”

“Tôi, tôi cần phải nghe lời anh sao?” Trình Tư Độ càng không tha thứ.

Bên kia tĩnh một hồi lâu, Đàm Khinh còn nói: “Trình Tư Độ, không khóc… Tôi mệt mỏi quá a.” Đàm Khinh dựa vào trên lan can chạm trổ hoa văn, ngửa đầu nhìn vầng trăng tròn, nghe tiếng hít thở cùng tiếng khóc kéo dài lúc nặng lúc nhẹ của Trình Tư Độ.

Trình Tư Độ quả nhiên không tiếp tục khóc.

Đàm Khinh trong nháy mắt này, trong lòng có chút đau, nhưng là vừa cảm thấy được thoải mái.

Hắn không biết nên hận ai. Không thể hận Trình Tư Độ ngây thơ, e rằng chỉ có thể hận chính mình.

Đăng trong Trôi Nổi

[TN] Chương 3

Chương 3:

Edit + Beta: Ruby

——————

Đàm Khinh không nghĩ tới, hắn sau này thường thường có thể nhìn thấy Trình Tư Độ.

Lúc mỗi sáng sớm dậy sớm làm công, Đàm Khinh luôn có thể nhìn thấy Trình Tư Độ cùng em gái của cậu ấy bị đánh thức —— Trình Tư Độ ôm em gái của cậu đang xem vịt con học bơi bên vũng nước.

“Đi hoi!” Công nhân vỗ bả vai hắn.

“Đến đây.” Đàm Khinh đội nón an toàn lên.

Trình Tư Độ xa xa nghe thấy thanh âm hắn, đưa mắt nhìn bốn phía, thế nhưng hình như không thấy hắn, mặt ngơ ngác mà sửng sốt một hồi , lại bị em gái nắm đi bắt bắt vịt con .

Đàm Khinh ngày hôm nay vẫn là không đuổi kịp giờ cơm.

Xây tường một buổi sáng, bởi vì không thành thục bằng công nhân già, hắn lưu lại làm nhiều thêm một lát, miễn cưỡng đuổi theo bằng tiến độ. Chờ lúc hắn mang theo thùng plastic cùng cái bay (*) đi vào phòng ăn, trên bếp quả nhiên không có cơm nóng hổi.

(*) cái xẻng tam giác

Đàm Khinh tại dưới vòi nước rửa mặt, suy nghĩ một chút, thuận tiện đem tóc tai cũng tưới một phen.

“Ôi chao, cậu mới trở về a?” Đàm Khinh nghe thấy tiếng người, đóng vòi nước, không nhận ra trừng hai mắt qua xem, quả nhiên là Trình Tư Độ.

Trình Tư Độ mặc vào áo T shirt trắng cùng quần thể thao ngắn màu đen, dưới vải vóc nhẹ nhàng tay chân lộ ra đều trắng mà bé nhỏ. Nói chung, Đàm Khinh nhìn cậu, khá giống nhìn cô nương dậy thì không thành, hoặc là kiều hài tử không kịp lớn lên.

Trình Tư Độ tìm cái khăn lông cho hắn, liền đi kệ bếp phòng trong mân mê một hồi , bưng ra một bát thịt sườn kho tàu. Miếng sườn đỏ mềm chín rụt, béo ngậy, hẳn là cách hầm Tô Nam, bỏ thêm chao đường trắng, ngửi thấy rất mê người.

Đàm Khinh đã chừng mấy ngày không ăn thịt , không khống chế lại con mắt của mình, giống như chó dữ thấy thức ăn, gắt gao nhìn chằm chằm chén thịt kia.

“Ầy.” Trình Tư Độ đem chén thịt sườn kho tàu kia đặt đến trên bàn, “Ăn đi.”

Đàm Khinh ngược lại không ngốc, thấp giọng hỏi: “Không phải mỗi người đều có đi?”

Trình Tư Độ cười rộ lên, có chút ý tứ cười nhạo, “Làm sao có khả năng? Chúng tôi trên lầu ngày hôm nay ăn thịt, tôi khó chịu, ăn không hết, lén lút giấu đi.”

Đàm Khinh ngồi ở bàn bên cạnh, mái tóc đen ngắn ngủn rửa qua nước một lượt, thẳng tắp mà nhô lên, mặt mày dính nước, không bình thường nhạt nhẽo như vậy, mái tóc đen nhánh, đặc biệt là lông mày rậm, giống như từng bút từng bút tô ra, hơi chau lên, như một thiếu niên ngoan liệt.

Hắn nói tiếng cảm ơn, bới cơm ăn thịt, Trình Tư Độ liền lấy cho hắn gói rau cải muối xắt sợi ăn với cơm. Hắn một hơi ăn hai bát cơm trắng.

Trình Tư Độ ngồi ở đối diện, dùng cái cốc tráng men khá tinh xảo uống nước, bên trong bỏ thêm kim ngân hoa giải nhiệt.

Cậu không tự chủ được quan sát Đàm Khinh.

Đàm Khinh dù sao tuổi trẻ, cùng đám công nhân hơn ba mươi tuổi kia không giống nhau, hắn mặc một áo ba lỗ đồ lao động màu đen, lộ ra đường nét cơ thể cánh tay phi thường trôi chảy đẹp đẽ, lúc gắp rau bưng bát, bắp thịt trên cánh tay nhô lên, rất ngây ngô mà tráng lệ , dễ dàng khiến người nhớ tới lúa mạch xanh non đầu hạ trong bờ ruộng điên cuồng mọc dài.

Trình Tư Độ có chút không lời tìm lời để nói, “Ôi chao, cậu từng nuôi vịt sao? Em gái tôi gần đây rất muốn nuôi tử, còn cố ý chuẩn bị cái chậu hoa nhỏ, hiện tại đang xin cha tôi muốn con vịt.”

Đàm Khinh trên môi có chút dầu trơn bóng, “Con vịt không nuôi dưỡng ở trong sông, sẽ chết gầy.”

Trình Tư Độ có chút sợ hết hồn, tựa hồ bị chữ “chết” này giật mình, lúng ta lúng túng mà “Ồ” một tiếng, “Vậy không để cho con bé nuôi.”

“Ừm.”

Buổi chiều mưa rào, công nhân hiếm thấy không cần tan tầm mà, toàn bộ tập hợp tại lều trong phòng. Bên ngoài bấp bênh, trong phòng một chiếc bóng đèn tròn 10W thảm đạm, lắc lư, bọc lấy các nam nhân tẻ nhạt đánh bài.

Đàm Khinh không đi đánh bài, nằm ở góc giường trong cùng đọc sách.

“Đàm Khinh, mày xem sách sếc gì hả?” công nhân giường bên cạnh lên giường, đột nhiên đoạt lấy sách trong tay Đàm Khinh.

Gã định thần nhìn lại, không phải sách sếc, không có đại cô nương cùng vú to, con chữ bằng chì khô cằn, từng chữ từng chữ, có chữ Hán, có tiếng Anh, còn có chút con số, nói chung đối với gã mà nói cơ hồ chẳng khác nào Vô Tự Thiên Thư. Gã ngượng ngùng nói: “Đàm Khinh, này là cái gì a?”

Đàm Khinh đưa tay đem sách cầm về, lạnh nhạt nói: “Không có gì, tùy tiện xem, tôi cũng xem không hiểu lắm, giết thời gian.”

Công nhân gãi gãi mặt, cảm thấy không thú vị, xuống giường đi đánh bài.

Chờ mưa rơi tạnh một chút mà nhỏ đi, cửa lều phòng bị đẩy mạnh ra, một người một tay che dù, một tay ôm tiểu cô nương, trên tóc mềm nhũn dính một lớp mưa bụi mỏng manh. Cậu có chút sợ người lạ, còn chưa nói, ngược lại là cô gái nhỏ trắng nồn nộn này trước tiên bi bô mở miệng: “Mẹ gọi các anh đến phòng ăn uống canh đậu xanh.”

Trình Tư Độ ôm con bé cười cười.

Các công nhân trêu ghẹo: “Là ông chủ nhỏ tới đây a.”

Trình Tư Độ rất ngượng ngùng mà lắc đầu một cái, tiến vào phòng, nhìn các công nhân từng người từng người xông mưa chạy đi.

Trình Tư Độ bốn phía đánh giá lều phòng, tấm nilông đỏ trắng đựng phân hóa học banh lên đỉnh đầu, tiếng mưa rơi lớn như sấm đánh, thùng thùng vang vọng.

Gian phòng nhỏ mấy chục mét vuông, giường từ thanh sắt gấp lại dựa vào tường phủ kín. Trên một cái giường tận cùng bên trong, chính là Đàm Khinh ngồi đó.

Trình Tư Độ đem Trình Tư Doanh thả xuống, cô gái nhỏ trong tay còn cầm gậy trò chơi màu sắc rực rỡ. Con bé nhìn Anh hai trẻ tuổi nằm trên giường, rất tựa như quen chạy tới, vỗ ván giường nói, “Chơi cùng em! Chúng ta đi chơi gậy trò chơi!”

Đàm Khinh không đáp lại con bé, trước tiên liếc mắt một cái nhìn Trình Tư Độ. Trình Tư Độ tại trong cái nhìn kia bên đọc ra chút mùi vị cầu khẩn, tựa hồ muốn cầu cậu nhanh chóng mang con bé đi, thế nhưng Tư Độ làm bộ như không thấy, ôn ôn nhu nhu ở trên giường ngồi xuống, dụ dỗ Tư Doanh: “Tư Doanh phải gọi cậu ấy là gì a?”

“Anh hai!” Tư Doanh thái độ rất cường ngạnh, “Cùng em chơi gậy trò chơi !”

Tầm mắt Đàm Khinh ở giữa hai anh em do dự một hồi , đem sách khép lại để ở một bên, thật bất đắc dĩ mà nói: “Được.”

Em gái cùng Đàm Khinh chơi gậy trò chơi, Trình Tư Độ nhìn thấy quyển sách kia bên gối Đàm Khinh, bìa ngoài màu xám, nhưng nhìn không rõ viết chữ gì. Cậu hướng bên trong giường càng ngồi gần một chút, đầu gối đụng vào cái đùi lớn Đàm Khinh, thế nhưng Tư Độ hình như không để ý, chỉ là duỗi dài cổ đến xem bìa ngoài, nhỏ giọng nói: “Ôi chao, là máy tính à. Lập trình sao?”

“Ừm.”

Trình Tư Độ lại hỏi: “Tôi quên hỏi, chuyên ngành đại học của cậu —— “

“—— không thi đậu.” Đàm Khinh nói.

“… Nha.”

Ba người chơi một hồi , khắp nơi nhường Tư Doanh, em gái nhỏ thắng được rất không có tính khiêu chiến, thế nhưng thật cao hứng nắm chặt gậy trò chơi mời Đàm Khinh đến nhà ăn kem đào.

Tư Độ cũng khuyến khích hắn: “Đi thôi. Còn có uống canh đậu xanh.”

Đàm Khinh không thể làm gì khác hơn là đứng dậy mang giày.

Trước khi ra cửa, nhìn thấy ánh mắt khẩn thiết của cô gái nhỏ, hiểu rõ lại bất đắc dĩ mà ôm con bé, liền hù dọa nó: “Cẩn thận một chút, đừng loay hoay, té xuống tôi cũng mặc kệ.”

Tư Doanh quay đầu lại, lướt qua bờ vai Đàm Khinh nhìn Tư Độ đuổi theo, “Anh hai, dù!”

Tư Độ nhận mệnh mà đẩy dù lên.

Một cái dù thiên đường khá nhỏ, ba người chen chúc nhau, nửa mảnh lồng ngực Trình Tư Độ dán vào cánh tay Đàm Khinh, nóng một chút, trong lúc bắt kịp nhanh chóng, nhẹ nhàng đụng vào, hết lần này đến lần khác.

Tư Độ rất lâu sau đó trong lúc vô tình nói tới chuyện này, Đàm Khinh nằm trên ghế sa lông, tinh tế thưởng thức một phen, nói: “Anh khi đó kỳ thực cho rằng em câu dẫn anh.”

Đàm Khinh an bài cho Tư Độ tội danh câu dẫn. Hơn nữa chứng cứ phạm tội nhiều vô kể.

Đăng trong Trôi Nổi

[TN] Chương 2

Chương 2:

Edit + Beta: Ruby (rubybaozi.wordpress.com)

————

Đàm Khinh nửa đêm tỉnh lại, khăn trải giường chất đống ở bên hông, nửa người trên trần truồng, bên trong rãnh cơ nhục đều là mồ hôi lạnh.

Hình chiếu đồng hồ trên vách tường màu lam xám theo quy luật mà đong đưa. Máy điều hòa ở giữa tốc độ gió ôn hoà, không khí nổi lơ lửng mùi chất tẩy rửa của quần áo đắt giá sau khi giặt khô.

Đầu hắn đau sắp nứt, sâu trong ác mộng, mặt Trình Tư Độ làm cho hắn không thoải mái, cực kỳ không thoải mái.

Bất quá hắn thật bất ngờ, hắn dĩ nhiên còn sẽ mơ tới Trình Tư Độ.

Dù sao, Trình Tư Độ cũng đã là chuyện cũ năm xưa .

Chờ Đàm Khinh xuống lầu đến quầy bar rót nước, đánh thức đại kim mao nuôi trong nhà, khi chó lớn xinh đẹp dùng đầu lưỡi nóng hầm hập liếm cẳng chân hắn, hắn mới có chút cảm giác không ổn.

Hắn còn nhớ mặt Trình Tư Độ quá rõ ràng. Đặc biệt là nụ cười Trình Tư Độ, cậu khi cười lên, gò má trái có một cái lúm đồng tiền rất nhỏ rất cạn. Cả khuôn mặt ấm áp, không có bệnh trạng xanh trắng gầy yếu, khi nhìn Đàm Khinh, nụ cười giống như có nhiệt độ ấm áp của thịt đùn vào thịt.

Lúc “yêu” nồng nhiệt, Đàm Khinh cũng từng mút tầng tầng lúm đồng tiền của Trình Tư Độ.

Đàm Khinh uống hết cả ly nước đá, xuyên qua cửa sổ sát đất to lớn rộng thoáng nhìn phía sân trước đen kịt một màu.

Bóng cây chập chờn. Bên ngoài nổi lên gió đêm.

Trình Tư Độ tối hôm qua ngủ không ngon, phu thê cách vách ầm ĩ một đêm. Trình Tư Doanh dũng khí trùng thiên, tiểu nha đầu chừng hai mươi tuổi đầu, ôm con gấu Teddy mặc áo ngủ liền dám vọt tới cửa cách vách chửi bậy, Trình Tư Độ sợ đến quá chừng, đem em gái kéo về, rót cho ly sữa bò nóng, liền dụ dỗ con bé đi về ngủ.

Trình Tư Độ có lúc sẽ lừa mình dối người mà nghĩ, kết hôn cũng không phải chuyện tốt. Cậu sống gần nửa đời, chưa từng thấy mấy hôn nhân hạnh phúc, chưa từng thấy mấy hộ gia đình hoà thuận vui vẻ.

Có lẽ chỉ có tình yêu, có hôn nhân nước chảy thành sông, có tuổi già tranh cãi đống lông gà vỏ tỏi, bất quá đây đều cùng cậu không có quan hệ gì.

Cậu vừa rời giường liền cảm thấy chính mình thật giống có chút bị sái cổ, lắc lắc cái cổ như người già nắm che gáy, xoay đến trước gương, Trình Tư Độ nhìn thấy gương mặt chính mình tái nhợt tựa u linh, có chút không dám tin để sát vào, tinh tế mà tính ra khóe mắt mấy cái nếp nhăn, hít sâu một hơi, chạy đến phòng ngủ em gái lấy một lọ tinh chất chống lão hóa và nếp nhăn.

Tư Doanh dựa khung cửa nói, đều bị anh dùng hết rồi.

Trình Tư Độ giống như đòi thương lượng, mua cho em chai mới, có được không?

Tư Doanh lúc này mới khoái khoái lạc lạc xuống lầu ăn điểm tâm.

Ngày hôm nay cuối tuần, trường học Tư Doanh không lên lớp, cùng bạn trai cùng khoa hẹn xem phim. Tư Độ rất hồi hộp, có chút dông dài hỏi: “Đi xem phim đúng không, anh cho các em vé xem phim ha? Sau đó muốn cùng nhau ăn một bữa cơm không? Phòng ăn anh đi đặt? Buổi tối… Buổi tối mấy giờ trở về, anh hai đi đón em.”

Tư Doanh chải mái tóc vàng, nhìn gương soi ở huyền quan tô lại son môi, miệng nhỏ như con vẹt ba ba ba, “Không cần.”

Tư Độ lại hỏi: “Mẹ biết không? Em nói qua với mẹ chưa?”

“Mẹ sáng sớm liền đi chơi mạt chược , quản em như vậy nhiều a.” Tư Doanh quay mặt sang, lộ ra khuôn mặt cô gái hai mươi tuổi tươi đẹp chải chuốt trang điểm tỉ mỉ, “Anh, anh có thể đừng quản em không? Có lòng thanh thản, bận tâm một chút chính mình không tốt? Đều ba mươi tuổi rồi!”

Trình Tư Độ triệt để ngậm miệng, bất đắc dĩ buông tay, tiễn bước em gái.

Chờ đến bệnh viện đánh thẻ, Trình Tư Độ chạy đến tiệm cà phê dưới lầu mua phần latte đá, liền đến thang máy về văn phòng. Cậu làm bác sĩ ở khoa chỉnh hình của một bệnh viện cấp ba của thành phố. Lúc đó lựa chọn bệnh viện này, là bởi vì bệnh viện này cách nhà chỉ có năm phút đồng hồ tàu đi tàu điện ngầm. Cậu không muốn lái xe.

“Bác sĩ Trình chào buổi sáng nha.” Y tá đi ngang qua chào hỏi cậu.

“Chào cậu.” Trình Tư Độ cười cười.

Y tá đi xa. Trình Tư Độ quẹo vào văn phòng, tiến vào phòng nghỉ ngơi liên kết khoác lên áo blouse trắng. Sau đó chờ máy móc gọi tên.

” số 056 —— Đàm Khinh.”

Trình Tư Độ cứng lại rồi, hoài nghi mình nghe lầm, sửng sốt một chút, dùng ngón tay cứng ngắc liền ấn xuống một chuông gọi tên, trong máy gọi tên truyền đến giọng nữ máy móc lạnh như băng ” số 056 —— Đàm Khinh” .

“Xin lỗi.” Nam nhân đứng ở cửa, “Vừa nãy…”

Không có đoạn sau.

Trình Tư Độ làm bộ không có chuyện phát sinh, thậm chí không có ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ là đối với không khí hư vô đưa tay ra, âm thanh lạnh nhạt nói: ” Thẻ bệnh án.”

Thẻ bệnh án nhét vào trong tay cậu.

Trình Tư Độ cuối cùng không thể không nhìn về phía Đàm Khinh.

Đàm Khinh không giống với bảy năm trước.

Đàm Khinh bên cạnh còn cùng với một nam nhân nâng đỡ, gọi hắn là ông chủ, tựa hồ là trợ lý.

Hắn phất tay để cho người này đứng ở một bên cạnh, tự mình chống mép bàn, từ từ ngồi ở trên ghế. Vào chỗ sau, một cách tự nhiên mà đem đầu mút ca-ra-vat nhét vào trong vạt áo sơ mi, liền một cách tự nhiên mà điều chỉnh một tư thế thoải mái, nắm tay khoát lên trên bàn.

Trình Tư Độ nhất thời hiểu lầm, tầm mắt lóe lên từ chiếc đồng hồ bá tước của hắn, liền rơi vào một đoạn cánh tay nhỏ đường nét xinh đẹp dưới nửa ống tay áo kéo lên, giải quyết việc chung mà hỏi: “Là tay sao?”

Đàm Khinh nói: “Bác sĩ, là chân của tôi.”

Trình Tư Độ “Ồ” một tiếng, mở ra thẻ bệnh án điện tử bắt đầu đánh chữ, một bên nói với Đàm Khinh: “Trước đi chụp phim. Phòng cuối cùng ở cuối phía tây của tầng sáu.”

Trợ lý lập tức chạy đi xếp hàng.

Hai người ngồi đối mặt nhau. Đàm Khinh cái chân kia gác ở trên ghế đẩu, mũi giày da bóng lưỡng lướt qua vạt áo blouse trắng của Trình Tư Độ.

Trình Tư Độ hầu kết lăn lăn, đang muốn đưa tay rung chuông mời tiếp một bệnh nhân tiến vào, bên tai đột nhiên vang lên âm thanh của Đàm Khinh, ” Bác sĩ Trình, không cần phải vội vã như thế.”

Trình Tư Độ hít sâu một hơi. Cậu từ nhỏ tim phổi yếu kém, lần này, trong lòng liền theo huyệt thái dương đều thình thịch nhảy lên, không được yên ổn.

Vẫn là câu nói kia, bác sĩ không tự chữa bệnh.

Đàm Khinh nhìn cậu, ngữ khí thật ôn hòa, “Em làm bác sĩ? Bất quá cũng là trong dự liệu.” Hắn lại tiếp tục nói, “Tôi hai năm qua xương cột sống rất kém cỏi, đau dữ dội, dán thuốc cao cũng vô dụng.”

Trình Tư Độ chung quy nhịn không được, “Anh bây giờ đang làm gì?”

“Phần mềm.” Đàm Khinh nói, “Tại ngành nghề IT kiếm cơm.”

Trình Tư Độ “Ồ” một tiếng, nửa ngày, liền giống như nằm mơ, “Là tôi không nghĩ tới.”

Nụ cười Đàm Khinh càng thả lỏng một chút.

Trình Tư Độ liếc mắt nhìn hắn, nhìn thấy tóc của hắn vuốt mousse, mềm mại xoã tung lại có hình. Chỉ là một nhúm tóc mái nhỏ buông xuống trên trán, cậu suýt nữa không khống chế được mình đưa tay đến gảy.

Có chút thói xấu vẫn không có từ trong trí nhớ thân thể cậu lột trừ.

Tình yêu đối với Đàm Khinh cũng giống vậy.

Chụp phim xong, đánh xong thạch cao, Trình Tư Độ tại trước khi Đàm Khinh ra cửa, đột nhiên gọi hắn lại: “Chờ một chút.”

Hắn nằm ở bên cạnh bàn làm việc, lục tung tùng phèo tìm giấy ghi chép, cuối cùng xé một mảnh giấy trên bàn bệnh viện, thật nhanh viết xuống một chuỗi chữ số, đưa tới trước mặt Đàm Khinh, sửng sốt một chút, liền trực tiếp nhét vào trong túi quần Đàm Khinh, nhẹ giọng nói: “Lưu lại số điện thoại đi… Xương cột sống đau mà nói…”

“Cám ơn.” Đàm Khinh cắt đứt cậu, rất ôn hòa nở nụ cười.

Trình Tư Độ đoạn trước kia thời kì tình yêu cuồng nhiệt không thấy ánh mặt trời, cũng chưa từng thấy Đàm Khinh cười như vậy.

Tại thời điểm Trình Tư Độ bởi vì hắn cười hồn bay phách lạc, Đàm Khinh nhẹ giọng nói: “Tư Độ, lần sau mời em ăn cơm.”

Trình Tư Độ lắc lắc đầu.

Vào lúc Đàm Khinh ngồi trên xe, trợ lý chỗ ghế lái nói: “Ông chủ, anh cùng bác sĩ kia quen biết a?”

“Có chút, bạn cũ.” Đàm Khinh nhắm mắt lại.

“Ha, ban đầu bác sĩ kia, dưới áo blouse trắng thật giống không mặc quần áo.” Trợ lý lắm mồm, “Hai cái chân thật nhỏ nhắn, một cọng lông đều không có, giống như con gái.”

Đàm Khinh chỉ nói là, “Lái xe của cậu.”

Đăng trong Trôi Nổi

[TN] Chương 1

Chương 1

Edit + Beta: Ruby (rubybaozi.wordpress.com)

————

Đàm Khinh mười tám tuổi, đầu óc bình thường, tâm tư nhanh nhẹn, không thi đậu đại học, năm đó nghỉ hè đến công trường làm công, muốn kiếm chút tiền đi chuyến đi tốt nghiệp.

Hắn đeo cái túi du lịch bằng vải bạt, mặt trên còn in logo của cửa hàng lương thực, tự mình ngồi xe đến công trường. Đốc công lúc trong nhà lều tạm thời xây dựng nhìn hắn, bờ môi khô hanh nứt nẻ cắn lên cuống thuốc lá, không nhịn được nói: “Thành niên chưa? Có thể làm gì? Xây tường, trắc địa, chuyển gạch, những việc này làm qua sao?”

Đàm Khinh cười nói, thành niên rồi, không học qua, đều bằng lòng học.

Đốc công đứng lên, giống như ước lượng một con lợn giống nhỏ, sờ sờ vai, đá đá cái mông, xác thực rắn chắc hút hàng, tuy rằng tuổi trẻ, thế nhưng hữu lực, lúc này đánh nhịp: “Được, đăng ký một chút, lưu lại số chứng minh nhân dân, địa chỉ gia đình còn có điện thoại liên lạc. Tiền công phát hiện kim, ấn theo giờ công tính, đảm bảo không thể thấp hơn 3500, làm không tốt liền cút đi.”

Đàm Khinh liền như vậy trở thành culi công trường xây dựng. Buổi sáng an bài xong nhà lều ngủ, buổi trưa ăn qua hai món ăn một chén canh đơn sơ, buổi chiều liền xuống công trường .

“Chà chà.” Đốc công mang cái nón bảo hộ màu vàng đánh giá Đàm Khinh, dường như cùng công nhân bên cạnh nói chuyện phiếm, “Tiểu hài này còn rất có khả năng.”

Trong khi Đàm Khinh làm công không cảm thấy mệt bao nhiêu, chờ khi hắn ngồi vào trên tấm phảng cứng, cái mông vừa dính vào đến đệm chăn, lúc này mới thật giống như xương sống lần lượt bị người sống sờ sờ rút sạch, nhức mỏi đau khổ, tư vị khôn kể.

Nằm trong chốc lát, công nhân cách vách giường tắm rửa trở về, kêu hắn đi tẩy.

” Cám ơn.” Đàm Khinh cười cười, thuận lấy của công nhân nửa bình sữa tắm.

Phòng tắm cũng là lâm thời đáp dựng lên. Không có vòi hoa sen, cũng không có đá hoa cương trơn mượt. Vải nilông ngăn cách từng cái từng cái không gian nhỏ hẹp chỉ cho phép một người quay người ngồi xổm xuống, đối diện mặt trên tường đặt một vòi nước, mặt trên bọc lấy một ống cao su. Trong không khí có mùi vị sữa tắm giá rẻ, còn có mồ hôi bẩn cùng mùi khai nước tiểu.

Đàm Khinh xối nước tắm xong đi ra, nhìn thấy một người trần truồng mà ngồi ở trên ghế plastic, trên tóc ngắn đen thui toàn là bọt bong bóng, một đôi tay bé xíu trắng mềm đang xoa nắn. Cậu đưa lưng về phía Đàm Khinh, da dẻ trên lưng rất trắng, bởi vì cong người, xương cột sống từng đoạn từng đoạn rõ ràng mà kéo căng da dẻ, tại dưới dòng nước có loại khiến người tôi lạnh răng rung cầm cập.

“Có ai không?” Cái người kia đột nhiên lên tiếng.

Đàm Khinh không đáp.

Cậu tự mình đứng lên, Đàm Khinh mới đem đường nét thon gầy của cậu nhìn rõ ràng. Một nam nhân nhẵn bóng như tuyết, tứ chi đều mảnh mai, đặc biệt là chân, giống như linh dương mảnh khảnh, ngay cả tính khí của cậu như là chưa dậy thì xong cũng là gầy.

Cậu thất tha thất thểu đỡ lấy tường, không biết có người nhìn cậu, giống như thầy bói xem voi tại trên tường nilông sờ loạn, tựa hồ tại tìm tòi khăn mặt móc phía trên.

Tìm được khăn mặt, đem giọt nước tích tụ trên mi mắt lau khô ráo, liền lau mặt, vừa mở mắt, liền thấy một nam nhân đứng ở ngoài khuông cửa nhìn cậu, ánh mắt nhàn nhạt, trên giọt nước tóc ngắn đen kịt còn chưa kịp bị thời tiết nóng sấy khô.

Đây là Trình Tư Độ lần đầu tiên nhìn thấy Đàm Khinh.

Trình Tư Độ “A” rít lên một tiếng, giống như tiểu cô nương dùng khăn mặt bưng kín hạ thể của mình, liền loạn xạ mà lấy cánh tay nhỏ nhắn che ở bộ ngực không có hai lạng thịt, sắc mặt tái xanh bất định một hồi lâu, mới phải như ý thức được mình là nam, thở phào nhẹ nhõm. Cậu nhìn chằm chằm Đàm Khinh, có chút dữ dằn mà nói: “Cậu đứng ở cửa nhìn cái gì?”

“Xin lỗi.” Đàm Khinh xin lỗi làm đến rất nhanh, “Tôi đi ngang qua.”

Trình Tư Độ nhìn hắn một chút , muốn phải nói nữa chút gì đó chất vấn hắn, lại cảm thấy thật giống không cần thiết, chỉ là lần nữa lui vào trong phòng kế.

Lúc cậu đi ra, Đàm Khinh đã đi rồi.

Ban đêm ánh trăng hiện ra, vầng sáng treo ở trên trời, tựa hồ đang lay động. Trình Tư Độ bưng chậu, bên trong chứa quần áo đồ lót tắm rửa thay ra, kéo lê đôi dép lê, cúi đầu phân biệt đường mòn đá vụn dưới ánh trăng, chậm rãi từng bước mà đi về ngôi nhà nhỏ bị bỏ hoang.

Đêm ở ngoại thành rất yên tĩnh.

Em gái Trình Tư Độ ngồi ở thanh sắt trên giường, ôm lấy con gấu bông xem CD lậu, cậu cùng con bé xem qua, gọi là tên gì, Công chúa ngón cái. Mẹ Trình tại bàn trang điểm bên cạnh vừa sơn móng tay, nghe đến động tĩnh cậu lên lầu, không ngẩng đầu, “Trở về rồi.”

Trình Tư Độ đem em gái ôm đến trên đùi, với con bé cùng nhau xem phim hoạt hình, thuận miệng hỏi, “Ba đâu?”

“Còn ở dưới lầu kết tiền. Ngày hôm nay phát tiền công.” Mẹ Trình đem mười ngón tay thon thon để sát vào đèn bàn cũ, quan sát tỉ mỉ, giống như lại nghĩ tới cái gì nhăn nhăn mũi, có chút ghét mà nói: “Một đoàn nam nhân vây cùng nhau, thối hoắc.”

Trình Tư Độ không lên tiếng.

Cậu tầm mắt hướng phía dưới, nhìn thấy mình hai chân dài nhỏ trơ trọi, như chân con gái. Xú nam nhân trong mắt mẹ Trình , hung hãn, vạm vỡ, mùi cơ thể nồng nặc, nhưng lại quả thật là nam nhân đích thực.

Cậu, cậu thì có chút quá gầy gò .

“Thuốc uống rồi sao?” Mẹ Trình lại hỏi.

“Ừm, uống rồi.” Cậu thân thể không tốt, quanh năm uống thuốc, là cái ấm sắc thuốc. Ấm sắc thuốc, nếu không phải là gầy đến tay áo trống trơn, giấu không xuống hai lạng thịt, nếu không thì là mập giả tái nhợt, nằm ở trên giường như cái kén không thể nở.

Trình Tư Độ chính là gầy.

Đàm Khinh nửa đêm, công nhân hỏi hắn làm gì, hắn nói đi tiểu, hai người liền kết bạn mà đi.

Tìm cái bụi cây thấp bé, đang xả lũ, Đàm Khinh nhìn thấy ngôi nhà nhỏ bị bỏ hoang cách đó không xa đagng đèn sáng, “Chỗ này có người ở?”

” Một nhà đốc công ở nơi ấy.” Công nhân bắt đầu buộc thắt lưng, “Vốn là cũng chỉ là phòng ở hư hỏng, đốc công khá xót vợ, đem cầu thang cửa sổ đều sửa chữa lại, còn lắp máy điều hòa. Bọn họ bây giờ một nhà, còn có con trai con gái, đều ở nơi ấy.”

Nói đến đây, công nhân khá ý vị thâm trường mà cười một chút, “Cậu thấy qua con trai của ổng không? Tuổi tác với cậu không kém bao nhiêu đâu, y như đàn bà.”

Đàm Khinh không nói tiếp, “Tôi xong rồi, đi thôi.”

Đàm Khinh gặp lại Trình Tư Độ, là buổi trưa hai ngày sau.

Đàm Khinh bị phân đến bên công trường xa nhất, liền sinh ra chút xíu ngoài ý muốn, chờ hắn trở về đã là mười hai giờ rưỡi gần tới một giờ.

Hắn cả người bẩn thối mà tiến vào phòng ăn, bên trong phòng ăn sớm liền không người. Các công nhân cơm nước xong, ở buổi trưa chính là không nguyện ý làm việc, nhất định phải nghỉ một chút. Hắn hướng bên trong thùng vừa nhìn, bắp cải xào cay còn lại một chút, canh cá còn giữ chút đậu phụ, chỉ là cơm bị khô, đã nguội sắp thiu .

Đàm Khinh đang cầm muỗng bới cơm, nghe phía sau có người tiến vào, theo bản năng mà nói: “Không có cơm nước gì.”

“A? … Nha.” Âm thanh nam hài rất thanh nhuận.

Đàm Khinh càng cảm thấy trong cổ họng chính mình bốc khói, giống như bên trong phổi có lửa thiêu đốt, nói chuyện cũng nói không rõ ràng .

Hắn quay đầu lại, hướng về đôi mắt Trình Tư Độ. Trình Tư Độ mới vừa theo đường mòn lại đây, dưới mặt trời phơi 3 phút, trên gương mặt có sắc đỏ ửng nhàn nhạt, thoạt nhìn như là có chút thẹn thùng.

“Là cậu a.” Trình Tư Độ hấp háy mắt.

Đàm Khinh không có ý định để ý đến cậu, tự mình bới cơm.

Trình Tư Độ không cảm thấy Đàm Khinh không muốn phản ứng cậu, cậu theo bản năng cho là hắn chỉ là không quá thích nói chuyện. Cậu đến gần nhìn một chút, “Ôi chao, cơm này thiu rồi.”

Đàm Khinh liếc mắt nhìn cậu.

Trình Tư Độ cầm hộp cơm trên tay đặt lên bàn, “Em gái tôi ngày hôm nay không muốn ăn cơm trưa, không động tới, đồ ăn cũng làm sạch sẽ, chính là ở trong phòng điều hòa, có chút lạnh . Cậu nếu như không ngại…”

Đàm Khinh không lý do lại đi ăn đồ thiu, chân dài một bước, giạng chân ngồi ở dài trên băng ghế, nói một tiếng “Cám ơn”, cúi đầu bắt đầu ăn cơm.

Trình Tư Độ có chút tựa như quen ngồi đối diện hắn, thật nhiệt tình mà nói: “Phòng ăn mười một giờ rưỡi xuất đầu liền mở cửa, mười hai giờ sau đó vốn là không có gì ăn. Cậu lần sau nhanh lêna.”

Đàm Khinh rất lạnh lùng mà gật đầu một cái.

“Cậu nhiêu tuổi a?” Trình Tư Độ thật giống có chút nói nhiều. Cậu nhìn một chút mặt Đàm Khinh, khá anh tuấn, ; đường nét gọn gàng rõ ràng, bên môi có lông tơ nhàn nhạt, hẳn là rất trẻ tuổi.

“Hai mươi.” Hắn tùy tiện lấy một số.

“Vậy cậu lớn hơn tôi một chút. Tôi tám tháng qua sinh nhật, liền mười chín.”

Trình Tư Độ ôn ôn mà nhìn Đàm Khinh, tính tình tốt, tựa như quen thuộc, nhiệt tình cởi mở mà cười.

Đăng trong Trôi Nổi

[Hoàn] Trôi Nổi – Tam Thu Hoằng

Tên gốc: Trôi Nổi 漂着

Tác giả: Tam Thu Hoằng 三秋泓

Bạc tình bạc nghĩa công & ốm yếu si tình thụ

Đoản văn, gương vỡ lại lành, tách ra bảy năm gặp lại, ngược, hiện đại

Số chương: Hoàn 16

Xem truyện trên wattpad tại đây

Editor + Ảnh bìa: Rubybaozi

Văn án:

Từ công trường đến đô thị, từ mười tám tuổi đến ba mươi tuổi.

Linh linh toái toái, một chỗ lông gà.

Gương vỡ nếu quả thật có thể tái hợp, bọn họ chỉ có thể cảm thán sức mạnh to lớn của vận mệnh.

Bạc tình bạc nghĩa công (Đàm Khinh) X ốm yếu si tình thụ (Trình Tư Độ)

Nhãn mác: HE gương vỡ lại lành


Ngày đào hố: 30/08/2020

Ngày lấp hố: 08/09/2020


(Truyện được dịch trên Wattpad Rubybaozi và https://rubybaozi.wordpress.com/.)

Bản dịch là phi thương mại và chưa có sự đồng ý của tác giả. Xin đừng re-up đến một nơi nào khác và bất kỳ phương tiện gì.


MỤC LỤC

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4

Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8

Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12

Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16