Đăng trong Minh Hôn

Chương 7: Nhớ ta rồi sao?

Hôm nay nhũ mẫu hầm canh bí đỏ, cháo nấu đến nhuyễn mềm thơm ngọt, dùng để làm món ăn sáng, Tống Tiểu Chu bới hai cái, lại không có khẩu vị.

Cậu lén lút đánh giá Lâm ma ma.

Lâm ma ma lớn tuổi, tóc hoa râm, hai mắt vẩn đục, ngơ ngơ ngác ngác, khắp người lại lộ ra một chút tinh tế, cẩn thận tỉ mỉ. Tống Tiểu Chu nghĩ, Lục Hành bảo cậu không nên tin tưởng Lâm ma ma, tại sao?

… Lẽ nào Lâm ma ma cùng cái chết Lục Hành có liên quan?

Vừa nghĩ đến đây, Tống Tiểu Chu hít vào một hơi, sắc mặt trắng bệch, cháo bị ngậm trong miệng bị sặc, khụ đến thở không ra hơi.

Lâm ma ma trì độn mà ngẩng đầu lên, nhìn Tống Tiểu Chu, rót chén nước chè xanh cho hắn.

Tống Tiểu Chu vội vàng uống hết chén nước mới trở lại bình thường, ánh mắt phức tạp nhìn Lâm ma ma, lão phụ nhân như là không có phát hiện, ngơ ngác mà nói: “Thiếu phu nhân ăn chậm một chút.”

Từng chữ từng chữ, giống như con rối.

Tống Tiểu Chu lấy lại tinh thần, hàm hồ đáp một tiếng, nếu như bà thật sự giết Lục Hành, vậy Lục Hành vì sao lại buông tha bà… Cái chết của Lục Hành, đến cùng xảy ra chuyện gì?

Tống Tiểu Chu chợt liền phản ứng trở lại, cậu trước đây nghĩ là thế nào rời đi Tịnh An Uyển, hiện tại cậu cư nhiên ở nghĩ là ai hại chết Lục Hành.

Ăn cơm, nhũ mẫu như cũ thu dọn bàn ăn, Tống Tiểu Chu không yên lòng nhìn bà chầm chậm nhưng động tác rất quen, đột nhiên kêu một tiếng: “Nhũ mẫu.”

Lâm ma ma ngẩng đầu lên.

Tống Tiểu Chu lộ ra một hàm răng trắng, cười ngoan ngoãn lại tươi rói, “Trước đây lúc thiếu gia bệnh nặng, đều là người chăm sóc hắn sao?”

Nhũ mẫu nhìn Tống Tiểu Chu một phút chốc, gật gật đầu, từ từ nói: “Phu nhân đi sớm, lão gia bận, chỉ có lão nô chăm sóc hắn.”

Tống Tiểu Chu ngơ ngác, nghĩ, nếu quả thật chính là bà hại chết Lục Hành, Lục Hành khó chịu biết bao nhiêu? Nhưng nhìn Lâm ma ma, làm thế nào đều không giống như là người sẽ có ý xấu đối với Lục Hành.

Tống Tiểu Chu thử thăm dò, hỏi: “Người còn nhớ khi đó xảy ra chuyện gì không?”

Ánh mắt Lâm ma ma rơi vào trên mặt Tống Tiểu Chu, lộ ra mấy phần kinh hoàng, tay run một cái, đem bát đũa làm đổ, dọa Tống Tiểu Chu nhảy dựng một cái, vội vàng đưa tay đón, hai cái tay không hẹn mà va vào, Tống Tiểu Chu sửng sốt.

Đôi tay nhũ mẫu lạnh cóng, giống y như Lục Hành, không hề nhiệt độ.

Tay quỷ.

Tống Tiểu Chu sợ hãi nhìn chằm chằm Lâm ma ma, Lâm ma ma lại như đắm chìm trong thế giới của chính mình, trong miệng một phút chốc lẩm bẩm thiếu gia, một phút chốc hận mắng tiện chủng, còn nói không phải ta, điên điên khùng khùng, quỷ dị lại doạ người.

Tống Tiểu Chu đến tận lúc đứng dưới ánh mặt trời, sau lưng vẫn là lãnh ngắt. Cậu nhớ tới lúc cùng cha mẹ đi du ngoạn trong núi, vùng Lĩnh Nam thợ săn nhiều, trong núi nhiều cạm bẫy cơ quan, một con hươu rất bất hạnh, đi vào trong bẫy, từng bước cũng giống như ẩn giấu sát cơ.

Còn cậu, vẫn tìm không được đường sống.

Tống Tiểu Chu thất vọng ngồi xổm xuống, bên tai soàn soạt, nhưng là một nô bộc áo xanh thành quỷ đang quét đất. Có lẽ là mới chịu kinh hách, Tống Tiểu Chu ngược lại cũng không sợ, nghiêng đầu nhìn sang, quỷ này sắc mặt tái xanh, ngoác miệng ra, khoét lưỡi, miệng đầy máu me đầm đìa.

Tống Tiểu Chu quỷ thần xui khiến mà nghĩ, quỷ cũng có xấu đẹp phân chia, như Lục Hành… cũng rất đẹp. Nhớ tới Lục Hành, nhìn hai bên một chút, hắn vẫn chưa trở về, nhất thời cũng có chút bực mình, từ trước đến giờ chỉ có Lục Hành tìm cậu, cậu không biết Lục Hành ở nơi nào.

Đột nhiên, lá gan Tống Tiểu Chu không biết nơi nào tới, đứng lên, nói với con quỷ kia: “Nơi này không cần quét, ngươi đi ra ngoài.”

Quỷ kia chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn Tống Tiểu Chu.

Tống Tiểu Chu lấy lời Lục Hành nói, trên mặt trấn định, không nói một lời, mặt không chút nào sợ nhìn trở lại. Qua nửa ngày, quỷ kia mà lại như bé ngoan nghe lời, cung kính người, cứng đờ kéo cái chổi đi.

Tống Tiểu Chu ngạc nhiên nhìn, không khỏi mà nhớ tới câu kia của Lục Hành, ‘ngươi là một nửa chủ nhân của Tịnh An Uyển, chúng ta đã thành thân’, lỗ tai nóng lên, ánh mắt đều trở nên mơ hồ.

Cả ngày nay Lục Hành đều chưa từng xuất hiện, đêm đến, Tống Tiểu Chu nằm ở trên giường lăn qua lộn lại ngủ không được, liền đi đem cây nến trên bàn đốt lên, lại đốt lên, tới tới lui lui, mới chơi đùa có mấy phần mệt mỏi.

Cậu mơ mơ màng màng, nửa ngủ nửa tỉnh, đột nhiên nghe thấy được tiếng vang vụn vặt.

Tống Tiểu Chu cảnh giác mà mở mắt ra, cửa sổ mở phân nửa, ánh trăng trong trẻo, mơ hồ có thể thấy được trong phòng nhiều thêm hai người. Người ăn mặt giang hồ, cõng đao, hàn quang rạng rỡ, lục tung tùng phèo lên, đều có tìm đồ vật.

Tống Tiểu Chu cũng không dám thở mạnh, cứng đờ nằm ở trên giường, đôi mắt nửa khép , một cái tay lại lặng lẽ lấy một cây chủy thủ ở dưới gối ra.

Có người đứng ở bên giường, ánh mắt lạnh lẽo âm trầm, xách đao liền muốn chém xuống, Tống Tiểu Chu sức lực nổi lên, đánh đòn phủ đầu, dao găm linh hoạt xảo quyệt mà đâm tới lồng ngực đối phương. Tống Tiểu Chu giày cũng không them mang, đi chân đất, đoạt đao người kia, đối mặt với một người khác vọt tới.

Vừa giao thủ một cái, Tống Tiểu Chu đã biết chính mình không phải là đối thủ, vừa rồi bất quá là xuất kỳ bất ý.

Cậu giả vờ lung lay đối phương một chiêu, chiếm cửa chạy ra ngoài, ở ngoài Tịnh An Uyển có người của Lục gia canh gác, chỉ cần làm lớn động tĩnh, có thể khiến bọn họ chạy tới. Tống Tiểu Chu cắn môi một cái, vừa chạy ra đi, mới phát hiện căn bản không chỉ có hai người, nhiều vô số kể, có ít nhất cũng mười người.

Dê vào miệng cọp.

Tống Tiểu Chu nắm thật chặc đao trong tay, chuôi đao bị máut thấm ướt , dính nhơm nhớp. Giữa đêm hè gió thổi oi bức, trầm thấp nghẹn ngào, trong Tịnh An Uyển lẻ loi lốm đốm điểm mấy ánh nến, Tống Tiểu Chu mặc áo lót, đi chân trần mà đứng ở trong sân, lúc giao thủ đổ máu, vô cùng chật vật.

Tống Tiểu Chu nhìn quanh một vòng, ở trong quỷ trạch này, không chết trong tay quỷ, mà phải chết ở trong tay người. Rõ ràng, quỷ không hẳn là khủng bố hơn người.

Lúc một người trong đó nói: “Giết hắn”, Tống Tiểu Chu đưa mắt nhìn sang, nhất thời nhận ra, chính là vị quản sự họ Trịnh của Lục gia kia.

Tống Tiểu Chu nghẹn một cái, bấm chặt chuôi đao, kêu một tiếng: “Lục Hành!”

Trịnh quản sự dồn sức nhìn chằm chằm Tống Tiểu Chu.

Quỷ thần xui khiến, hai chữ này càng khiến Tống Tiểu Chu có mấy phần sức mạnh, cậu nâng cao thanh âm, “Lục Hành! Ngươi không xuất hiện nữa ta phải bị người giết nha!”

Trịnh quản sự cười lạnh nói: “Giả thần giả quỷ!”

Tống Tiểu Chu cắn răng, lúc đang muốn kêu nữa, phía sau lưng mát lạnh, nhưng là Lục Hành từ phía sau ôm cậu, một âm thanh mang ý cười, “Nhớ ta rồi sao?”

Tống Tiểu Chu đột nhiên thả lỏng, nghiến răng nghiến lợi, “Nhớ, ta nhớ đến chết rồi!”

Lục Hành nở nụ cười, ánh mắt rơi vào trên người mấy người kia, đôi mắt như có như không trở nên màu đỏ tươi, thần sắc lộ ra mấy phần tham lam nham hiểm của đồ đệ Thao Thiết (*), khiến người sợ hãi. Hắn là lệ quỷ, giết càng nhiều người, lệ khí càng nặng càng hung ác. Nói là dùng người sống làm thức ăn cũng không quá đáng.

(*) Thao Thiết: là tên gọi của ác thú (trong Thần thoại, hoa văn trên đồ đồng Trung Quốc). Dùng để làm tiếng riêng để gọi những kẻ hung ác, tham ăn tham uống.

Hắn đã có một quãng thời gian chưa từng giết người .

Lục Hành nhẹ nhàng nói: “Tiểu Chu, nhắm mắt lại.”

Đăng trong Minh Hôn

Chương 6: Quỷ thật giỏi

Đêm hè nóng nực, mưa rơi tới nửa đêm cũng có mấy phần oi bức, Tống Tiểu Chu ngủ đến mơ mơ màng màng, nhắm mắt lại liền hướng đến nơi lạnh lẽo bên người dính lấy, cánh tay cũng nhấc đi qua.

Lục Hành mở mắt ra, hô hấp Tống Tiểu Chu lên lên xuống xuống, ấm áp tươi sống, dính chặt lấy, như trái cây tươi mới chín, ngây thơ vô tri mà dẫn dụ hắn, lệ quỷ từ lúc sinh ra đã mang theo bản tính thích giết chóc đều bị câu đến rục rà rục rịch.

Lục Hành đôi mắt ửng đỏ, không ngừng nhìn chằm chằm Tống Tiểu Chu nửa ngày. Hắn là lệ quỷ, oán khí khó tiêu đọng lại nhiều năm, không cam tâm luân hồi không được, từ trong quan tài lao tam, lao lực mà bò ra ngoài, đem người bên trong Tịnh An Uyển đều giết hết không còn một mống.

Lục Hành hiểu rõ, Lục Huyền dọa, cũng không biết tin cái gì nói, đưa người như vậy đến kết âm hôn hoang đường này, mưu toan dùng kết biện pháp âm hôn động viên lệ quỷ.

Si tâm vọng tưởng.

Lục Hành khóe miệng ngoắc ngoắc, giơ tay lên sờ hai má Tống Tiểu Chu, tay lạnh, Tống Tiểu Chu theo bản năng mà cà cà lòng bàn tay của hắn, mơ hồ không rõ mà lẩm bẩm vài câu. Lục Hành lăn lắn đôi môi Tống Tiểu Chu, đôi môi mềm mại, đang ngủ, hơi hơi mở ra hít thở, lộ ra khí tức người sống. Lục Hành đột nhiên nhớ tới bộ dạng Tống Tiểu Chu cười nói ngươi tốt như vậy, rũ xuống mi mắt, đưa tay thu về.

Tống Tiểu Chu một đêm vô mộng, ban đêm mát rười rượi, ngủ đến không biết bao nhiêu tuần hương.

Nhưng vừa mở mắt, dọa đến thiếu chút nữa không nhảy dựng lên tại chỗ.

Cậu vật mà ôm Lục Hành, cả người đều chôn ở trong lồng ngực Lục Hành, tay chân đều sát bên hắn, lại không quá thân mật. Tống Tiểu Chu mặt đỏ rần, trợn tròn cặp mắt, cẩn thận nghiêm túc ngẩng đầu lên, từ cần cổ tại nhợt của Lục Hành rơi xuống cằm, mặt mày.

Lục Hành nhắm đôi mắt, ngủ cũng nhã nhặn, sạch sẽ ngay ngắn, nhìn thế nào cũng giống như một người sống sờ sờ.

Tống Tiểu Chu kìm lòng không đặng mà tiếc hận, thật đáng tiếc, Lục Hành còn trẻ như vậy. Nghĩ đi nghĩ lại, Tống Tiểu Chu không nhịn được đưa tay ra, cậu nhẹ nhàng chọc chọc hai má Lục Hành, lành lạnh, không nhịn được liền chọc một chút, trong lòng thích thú cực kỳ.

Đây chính là quỷ!

Con quỷ mà thấy được, sờ được đó!

Tống Tiểu Chu tuổi còn nhỏ, hai mắt sáng lấp lánh, xen lẫn hưng phấn khôn kể, hơi giương ngón tay ra sờ lên hai má Lục Hành.

Đột nhiên không kịp chuẩn bị, Lục Hành mở mắt ra.

Cả hai nhìn nhau, Tống Tiểu Chu ngao mà kêu một tiếng, dùng cả tay chân mà bò dậy, mặt đỏ bừng lên, bộ dạng muốn giấu không chỗ giấu, “Ta… Ta, ta không phải cố ý!”

Lục Hành chậm rãi ngồi thẳng người, nhìn Tống Tiểu Chu lưng dựa vào tường, không chỗ dung thân, không tự chủ nở nụ cười, đưa tay mò mẫm ở chỗ cậu chạm xuống, nói: “Tiểu nô lệ thật là to gan, mới vừa tỉnh ngủ liền sờ trộm ta.”

Tống Tiểu Chu nhìn thấy động tác của hắn, hai má đỏ hơn, nuốt một cái, ngập ngừng nói xin lỗi.

Lục Hành nói: “Không thành ý.”

Tống Tiểu Chu trợn to mắt, nhìn Lục Hành.

Lục Hành nói: “Hôm qua dấu ấn kia ta không thấy rõ, cho ta nhìn một chút.”

Tống Tiểu Chu do dự nói: “… Thứ này có cái gì tốt xem.”

“Ta muốn xem.”

Tống Tiểu Chu nhìn Lục Hành, chầm chập mà bò tới, ngồi xổm xuống, hơi hất cằm lên, mở vạt áo ra, dấu ấn trên xương quai xanh liền hiện ra không bỏ sót. Dấu ấn xấu xí, xương quai xanh tinh tế, chữ ‘Nô’ vô cùng dễ thấy.

Lúc ngón tay Lục Hành sờ lên, đầu Tống Tiểu Chu như bị nóng lên, cả người đều run lên một cái.

Thứ này là năm ấy khi Tống Tiểu Chu mười ba tuổi lưu xuống, cậu nhớ tới khi đó ngơ ngơ ngác ngác, vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi, bị người ấn lại như súc vật, tứ chi mở ra, bàn ủi thiêu đến đỏ bừng, hắn còn chưa phản ứng lại, liền nghe thấy được mùi vị da thịt thiêu cháy khét.

Đôi môi Tống Tiểu Chu khẽ mím, lông mày nhíu chặt, bộ dạng có chút xấu hổ lại chịu đựng, Lục Hành nhìn thấy, trong lòng khẽ động, hắn vốn là cố ý đùa cậu, tiểu nô lệ này thật nghe lời so với trong tưởng tượng.

Có lẽ là Lục Hành nhìn chằm chằm, quá lâu không nói lời nào, Tống Tiểu Chu lỗ tai nóng lên, nghiêng đầu lại trừng Lục Hành, “Xem đủ chưa!”

“Cái thứ xấu như vậy, ” Tống Tiểu Chu dữ dằn nói “Làm gì có người nhìn chằm chằm!”

Lục Hành chậm rãi nói: “Ta là quỷ.”

Tống Tiểu Chu yên lặng.

Lục Hành nở nụ cười, nói: “Tiểu Chu, ngươi đã không phải là nô lệ của Tây thị, sau này sẽ không trở về nữa, dấu ấn cỏn con này, cũng không cần thời khắc ghi nhớ ở trong lòng.”

Tống Tiểu Chu ngơ ngác, cúi đầu, cậu chỉ có thể nhìn thấy ngón tay Lục Hành tái nhợt hữu lực, chỉ nghe ôn thanh Lục Hành nói: “Kỳ thực… Nó so với ngươi nghĩ, thật đẹp.” Bổ sung một câu, “Ở trên thân thể ngươi.”

Tống Tiểu Chu đang lúc thiếu niên, làn da đen, da dẻ bóng loáng, thân thể cường tráng, lộ ra vẻ đặc biệt cùng thanh xuân phồn thịnh của người thiếu niên, dấu ấn nô lệ trên xương quai xanh, trái lại câu lên trong lòng người một dục vọng khống chế bí ẩn.

Tống Tiểu Chu ngây ngẩn cả người, toàn bộ không chống đỡ được mấy lời Lục Hành than thở lại mang theo mấy phần tình sắc, đành nhảy xuống giường, qua loa mà muốn lấy quần áo mặc lên người, cảnh giác trừng Lục Hành, hai má vẫn hồng, “Nói hưu nói vượn, ngươi chính là lừa ta.”

Lục Hành không nói lời nào, cười tủm tỉm dựa vào đầu giường.

Tống Tiểu Chu cơ hồ liền muốn quay lưng đi , cậu chỉ nghe nói qua yêu trêu chọc người, nào có quỷ cũng có thể dăm ba câu liền làm trái tim đều muốn nhảy ra ngoài.

… Quả là không chịu thua kém rồi!

Trong lòng cậu đang nỗ lực để cho mình bình tĩnh lại, đột nhiên nghe thấy ngoài cửa có người nói: “Thiếu phu nhân, ngài tỉnh rồi?”

Là tiếng của Lâm ma ma.

Tống Tiểu Chu lấy lại bình tĩnh, đáp một tiếng, nhũ mẫu hỏi, “Thiếu phu nhân… Ngài mới vừa đang cùng ai nói chuyện?”

Tống Tiểu Chu thiếu chút nữa liền nói, theo bản năng mà liếc nhìn Lục Hành, đem lời nuốt xuống, nói: “Nhũ mẫu, ta đây là bị ác mộng , chính mình nói chuyện cùng chính mình.”

Lục Hành nhìn Tống Tiểu Chu, ánh mắt thâm trầm tối tăm, Tống Tiểu Chu nhẹ nhàng nói: “Bà thật sự không nhìn thấy ngươi?”

Lục Hành gật gật đầu.

Tống Tiểu Chu thở phào nhẹ nhõm.

Lục Hành đột nhiên nói: “Đừng quá tin Lâm ma ma.”

Tống Tiểu Chu choáng váng, “Tại sao? Bà đối với ta rất tốt… Cũng rất thương ngươi.”

Lục Hành nhưng không nói lời nào, trực tiếp từ Tống Tiểu Chu trước mặt biến mất.

Tống Tiểu Chu không tìm được manh mối, nhìn chiếc giường, trước mặt trống rỗng nhỏ giọng lẩm bẩm, “Quỷ thật giỏi, nói không gặp liền không gặp, nói cũng không nói một tiếng…”

Đăng trong Minh Hôn

Chương 5: Tiểu nô lệ

Liên tiếp mấy ngày, Tống Tiểu Chu không đợi đến Trịnh quản sự, trong lòng buồn bực, nhớ lại một chút, vẫn làm cho cậu sợ hãi .

Dù sao bên ngoài vẫn lan truyền chuyện ma quái của Tịnh An Uyển.

Tịnh An Uyển quả thật cũng có quỷ.

Tống Tiểu Chu trước kia là sợ quỷ, cũng không biết tại sao, cậu lại không thế nào sợ Lục Hành, rõ ràng trực giác nói cho cậu biết, Lục Hành mới là nhân vật to lớn, đáng sợ nhất trong Tịnh An Uyển.

Giữa ngày hè khí trời thay đổi thất thường, gần chạng vạng, khi sắc trời dần tối xuống, bầu trời vốn dĩ sáng sủa đột nhiên gợn lên những đám mây dầy đặc, mưa tích tí tách bắt đầu rơi xuống.

Tống Tiểu Chu nhìn màn mưa dầy đặc, lại liếc mắt nhìn Lục Hành đang nhắm mắt nghỉ ngơi, có lẽ là nhận ra được ánh mắt của cậu, Lục Hành mở mắt ra, lộ ra ý tứ dò hỏi.

Tống Tiểu Chu nhìn gương mặt đẹp đẽ của Lục đại công tử kia, đột nhiên thì có chút thẹn thùng, lặng lẽ xoắn xoắn ngón tay, nói: “Lúc ngươi không ở Tịnh An Uyển, đều ở nơi nào?”

Lục Hành nháy mắt một cái, khẽ nở nụ cười, “Tiểu Chu là lo lắng ta ban đêm trời mưa không chỗ có thể đi?”

Tống Tiểu Chu hàm hồ nói: “Mưa này lại lớn tới như vậy…”

Lục Hành nhìn Tống Tiểu Chu, không lên tiếng, thiếu niên mày rậm mắt to, không phải tướng mạo trắng nõn nà, hắn nhìn lâu, bên lỗ tai liền lộ ra chút hồng hồng.

Lục Hành nói: “Lại đây.”

Tống Tiểu Chu sửng sốt một chút, nghe lời mà đi tới, Lục Hành dựa vào lưng ghế dựa, nhấc tay nắm chặt cổ tay Tống Tiểu Chu. Hắn là quỷ, khi đụng đến, thân thể cũng lạnh lẽo theo.

Tống Tiểu Chu run lập cập, mở to hai mắt, mờ mịt luống cuống mà nhìn Lục Hành.

Lục Hành đẩy Tống Tiểu Chu ra nắm chặt ngón tay, nói: “Cảm nhận được?” Hắn nhìn đôi mắt Tống Tiểu Chu, ánh mắt sâu thẳm, mang theo ý cười, “Ta không phải người sống.”

Ánh mắt Tống Tiểu Chu rơi trên ngón tay của hắn, ngón tay Lục Hành khớp xương rõ ràng, trắng nõn thon dài, cậu lúng ta lúng túng nói: “Ta, ta biết a.” Nhưng vừa nghĩ, bộ dạng Lục Hành ở trong đêm mưa bị xối đến chật vật không chỗ để đi, Tống Tiểu Chu liền không đành lòng.

Tống Tiểu Chu suy nghĩ rất đơn giản, Lục Hành muốn giết cậu, sớm sẽ giết, chung quy sẽ không chờ đến buổi tối nào đó mà động thủ. Huống hồ, hiện nay Lục Hành là chỗ dựa lớn nhất của cậu để sống yên ổn ở trong Tịnh An Uyển.

Lục Hành tức khắc liền nở nụ cười.

Đêm đó Lục Hành không đi, gian phòng sáng chút ánh nến, ngoài phòng mưa rơi không ngừng.

Tống Tiểu Chu cứng đờ nằm ở trên giường, đột nhiên nhớ tới, đây là lần đầu tiên cậu và Lục Hành đồng sàng cộng chẩm (*). Lục Hành đang ở bên cạnh cậu, vô thanh vô tức, nếu không có khí tức đặc biệt âm hàn bên người, cơ hồ khiến người ta không phát hiện được sự tồn tại của hắn.

(*) chung giường, chung gối

Hồi lâu, Tống Tiểu Chu nghe Lục Hành nói: “Ngủ không được?”

Ngữ khí Lục Hành hỏi rất ôn hòa, còn nói: “Nếu như người sợ, ta bây giờ liền đi.”

Tống Tiểu Chu đương nhiên không dám gật đầu, nói thiệt tình, cùng quỷ đồng sàng cộng chẩm, rõ ràng là một chuyện, nói sợ sệt cũng không thể nói, nhưng trong lòng vẫn là có chút không được tự nhiên.

Tống Tiểu Chu đơn giản xoay người, nằm úp sấp, cằm đặt trên cánh tay nghiêng đầu nhìn Lục Hành, nói: “Đại thiếu gia…”

“Lục Hành, tự Cẩn Chi” Lục Hành nói: “Ngươi có thể gọi ta Cẩn Chi.”

Tống Tiểu Chu mím môi một cái, nhẹ nhàng kêu một tiếng Cẩn Chi.

Lục Hành cười cười.

Hắn nói: “Phụ thân cho ta tên tự, sau khi ông ấy mất, đã rất lâu không có ai gọi tên này .”

Tống Tiểu Chu rất thích nghe hắn nói về chuyện xưa, vừa nghe giống như là Lục Hành vẫn còn sốn giống như cậu vậy, không nhịn được ngửa mặt lên, nhìn ngắm Lục Hành. Lục Hành rũ ánh mắt, lông mi dài, nửa gương mặt trắng nõn nhu hòa, nửa là tối tăm, nguy hiểm lại xinh đẹp.

Lục Hành đưa tay sờ sờ hai má Tống Tiểu Chu, Tống Tiểu Chu nói: “Ta trước đây nghe người ta nói đến Lục lão gia, bọn họ đều nói, Lục lão gia là người lương thiện, Thành Bắc hơn nửa bách tính đều ăn qua cháo của Lục lão gia.”

Thành Bắc nhiều nhất là bần dân ăn mày, ngày lễ ngày tết, cha Lục khi còn sống tổng sẽ ở trong thành phát cháo cứu tế bách tính.

Lục Hành dường như bừng tỉnh. Cha hắn đúng là người lương thiện, cả đời đều làm việc thiện, nhưng lại phong lưu thành tính, ở bên ngoài để lại không biết nhiều ít nợ phong lưu, tự nhiên cũng khó tránh khỏi để lại mấy đứa con riêng.

Lục Huyền chính là đứa có tiền đồ nhất trong đó.

Đệ đệ của hắn, đương gia Lục gia hiện tại – Lục nhị gia.

Lục Huyền —— Bên trong con ngươi Lục Hành mơ hồ hiện ra một chút màu đỏ tươi, đột nhiên nghe thấy Tống Tiểu Chu kêu một tiếng “Cẩn Chi, ” hắn ngẩng mắt lên, đang thấy vẻ mặt Tống Tiểu Chu do dự bất an, sắc mặt chợt khôi phục như thường.

Ánh mắt Lục Hành đột nhiên rơi vào hõm cổ Tống Tiểu Chu, cậu mặc áo lót trắng thuần, cổ áo mở, trên xương quai xanh nhỏ gầy in dấu ấn màu xanh, hoa văn phiền phức, khảm một chữ ‘Nô’.

Tống Tiểu Chu hoảng hốt, khép chặt quần áo, mang dấu ấn tượng trưng cho nô lệ giấu đi. Cậu là nô lệ trong Tây thị, kém người một bậc, từ trước đến giờ đều là bị người ta xem thường.

Tống Tiểu Chu không nghĩ Lục Hành ghét bỏ cậu.

Một chốc lát, đôi tay lạnh lẽo của Lục Hành nắm chặt sau gáy Tống Tiểu Chu, ép cậu ngẩng đầu lên. Tống Tiểu Chu ánh mắt lấp lánh, liền lấy dũng khí, đôi mắt to đen nhánh trừng Lục Hành.

Hai người nhìn nhau.

Lục Hành cười một tiếng, nhéo nhéo vành tai của cậu, ngón tay lướt qua cổ, ngón tay lạnh lẽo lăn lăn qua dấu ấn nô lệ ấm áp của thiếu niên “Hóa ra là một tiểu nô lệ…”

Rõ ràng là lạnh đó, từng khối da thịt kia lại giống như bị phá hủy, như thiêu như đốt lại trở nên nóng bỏng.

Hai má Tống Tiểu Chu trở nên đỏ ửng. Lục Hành vuốt nhẹ mấy cái trên tóc, thấp giọng cười nói: “Tiểu nô lệ, giấu cái gì đây, hả?”

Tống Tiểu Chu xưa nay không nghe người ta nói hai chữ nô lệ có thể nói như vậy… Sắc khí ghẹo người, mặt đỏ tới mang tai, ngập ngừng nói: “… Ngươi đừng gọi như vậy!”

Lục Hành không muốn chọc tới cậu, giơ tay vỗ vỗ phía sau lưng Tống Tiểu Chu, nói: “Được, không đùa ngươi nữa.”

“Sắc trời không còn sớm, mau ngủ đi.”

Tống Tiểu Chu buồn tẻ mà nhìn chằm chằm hắn giây lát, thả lỏng mà hạ bờ vai, ngoan ngoãn nằm trở về trên giường.

Đăng trong Minh Hôn

Chương 4: Lòng người tham lam

” Tiểu Chu, chớ quên, người và ta đã thành thân rồi!.”

Tống Tiểu Chu nghe thấy câu này, bên tai chậm rãi nóng lên, hoảng hốt nhớ lại, lúc đó ở lễ đường bày trí hồng trắng, cậu là cùng linh bài Lục Hành bái thiên địa.

Trong nhà chính là hạ nhân Lục gia, thổi lôi kéo tiếng nhạc, vừa xong chuyện, đem cậu túm lấy đưa đến hỉ phòng,? – Đốt đóm lửa xong liền chạy mất, hoang đường lại quỷ dị.

Có thể theo quy củ, bọn họ đúng là thành thân, là một chồng thê. Tống Tiểu Chu nhìn Lục Hành, Lục Hành sinh ra dáng vẻ đẹp đẽ, có lẽ là thành quỷ, không có nửa điểm bộ dạng bệnh đến giai đoạn cuối, thế gia công tử nghiễm nhiên phong nhã tự phụ, không biết sao, trong lòng Tống Tiểu Chu trái lại sinh ra mấy phần tiếc nuối đáng tiếc.

Lục Hành lại nói: “Lẽ nào Tiểu Chu chê ta, không muốn nhận hôn sự này.”

Tống Tiểu Chu không được tự nhiên chà xát lỗ tai đỏ ửng của mình, đến cùng có chút sợ hãi với quỷ, thuận theo Lục Hành, nhỏ giọng nói: “Đâu có, có thể a, ngài chính là… cái kia, cũng hay là ta trèo cao.”

Lục Hành bị cậu chọc phát cười, còn muốn nói gì đó, đột nhiên liếc nhìn ngoài cửa, nói: “Có người đến.”

Tống Tiểu Chu ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy nhũ mẫu đứng ở cạnh cửa, “Thiếu phu nhân.”

Lục Hành không đi, đứng ở trong bóng tối, Tống Tiểu Chu nhìn nhũ mẫu, liền theo bản năng mà liếc nhìn Lục Hành, nhũ mẫu toàn bộ không phát hiện Lục Hành tồn tại, đưa cho Tống Tiểu Chu bánh đậu xanh, canh mộc nhĩ hạt sen. Mãi đến lúc nhũ mẫu đi, Tống Tiểu Chu ngạc nhiên nói: “Nhũ mẫu không nhìn thấy ngươi?”

Lục Hành nói: “Ta là quỷ, người khác tự nhiên không nhìn thấy, ” ngữ khí hắn bình tĩnh, không có gì chập trùng, “Mà ngươi ta thành thân, quan hệ không tầm thường.”

Đôi mắt Tống Tiểu Chu hơi trợn to, nhìn Lục Hành, “Vậy có phải chỉ có ta có thể nhìn thấy hay không?”

Lục Hành không tỏ rõ ý kiến, trong lòng Tống Tiểu Chu vừa kinh dị, còn có mấy phần hưng phấn không nói rõ được cũng không tả rõ được.

“Ta hai ngày trước tại sao không có nhìn thấy ngươi?”

Lục Hành nở nụ cười, nói: “Ngươi, tiểu hài tử này vấn đề sao lại nhiều như vậy, mau ăn đồ ăn đi.”

Lục Hành nhìn tính khí vô cùng tốt, ôn nhu dễ thân, Tống Tiểu Chu ngay cả sợ hãi đều quên mất, cầm miếng bánh đậu xanh cắn hai cái, nhớ tới canh mộc nhĩ hạt sen, ngậm trong miệng cắn, xới một chén đặt ở bên cạnh. Tống Tiểu Chu nói: “Nhũ mẫu nói, ngươi thích uống canh mộc nhĩ hạt sen.” Lục Hành ánh mắt rơi vào trên bát sứ trắng, trên mặt hiện lên tối tăm phút chốc, đi lại, nắm cái muôi múc múc, nói: “Ta đã chết, đồ vật của người sống, ăn không được.”

Hắn nói rất bình thản, trong lòng Tống Tiểu Chu dường như bị kim đâm một cái, thấp giọng nói: “Xin. . . . Xin lỗi.”

Lục Hành cười rộ lên, ngón tay lau vụn bánh đậu xanh trên khóe miệng Tống Tiểu Chu, “Không phải là ngươi sai, ngươi không cần nói xin lỗi.”

Ngón tay lạnh lẽo, động tác nhẹ nhàng, như là lơ đãng đụng vào làn da người thiếu niên bóng loáng ấm áp, Tống Tiểu Chu chấn kinh lui về sau một bước, sắc mặt ửng đỏ. Cùng ngày mưa không giống nhau, Lục Hành đến gần, có thể phát hiện bốn phía đều giống như trở nên âm lãnh .

Từ Lục Hành xuất hiện, Tống Tiểu Chu liền nhiều hơn một người nói chuyện.

Lục Hành triền miên trên giường bệnh nhiều năm, đọc thuộc bách gia, học thức uyên bác, thật giống như trên đời này không có hắn không biết sự. Tống Tiểu Chu rất là tâm tình nhộn nhạo, thành tâm thực lòng mà nói: “Ngươi nếu mà đi thi khoa cử, nhất định là trạng nguyên.”

Lục Hành nhìn ánh mắt cậu sáng lóng lánh, cười cười, Tống Tiểu Chu ngồi thẳng người, nói: “Thật đó! Khi còn bé nghe mẹ nói, cha ta chính là Thám Hoa lang, sau đó đắc tội người, đi đày Lĩnh Nam, lúc này mới quen biết mẹ ta.”

Lục Hành: “Ồ?”

Tống Tiểu Chu sờ sờ rang thú treo móc trên cổ mình: “Khi còn bé cha ta dạy ta tập văn luyện võ, ta không muốn học, cảm thấy ông dạy thực sự khô khan, sau đó thì không có cơ hội học nữa.”

Lục Hành sờ sờ đầu của cậu, Tống Tiểu Chu ngưỡng mặt lên, đôi mắt cậu to, trắng đen rõ ràng, trong mắt như sạch sẽ trong suốt, Lục Hành nhìn mấy lần, không lý do nảy sinh sôi ra lệ khí cùng dục vọng, lúc này cưỡng ép dời đi ánh mắt.

Mấy ngày nay ngoại trừ ban đêm, Lục Hành sẽ rời đi ra ngoài, ban ngày đều đợi ở trong Tịnh An Uyển, hai người sớm chiều ở chung, Tống Tiểu Chu cơ hồ quên mất thân phận Lục Hành.

Tống Tiểu Chu ở trong chợ nô lệ đợi rất nhiều năm, cậu chỉ là một nô lệ yết giá công khai, mặc người chọn lựa, ti tiểu thấp kém, từ khi phụ mẫu cậu đều mất, Tống Tiểu Chu nhìn khắp thế gian lạnh nhạt, Lục Hành vẫn là người đầu tiên đối tốt với cậu. Cho dù, Lục Hành là quỷ.

Lục Hành thu tay về, nói: “Ngươi bây giờ nếu như muốn học, ta có thể dạy.”

Tống Tiểu Chu ngẩn người, nhìn Lục Hành, thở dài, không đầu không đuôi nói: “Ta bây giờ muốn đem người biên soạn chuyện thần ma quỷ đem ra đánh một trận.”

Lục Hành nói: “Tại sao?”

Tống Tiểu Chu nói: “Bọn họ đều viết quỷ hung ác giết người làm ác như thế nào, quả thực chính là viết linh tinh lừa người.”

“Đó là bọn họ không có gặp ngươi, ” Tống Tiểu Chu nghiêm túc nói: “Ngươi tốt như vậy.”

Lục Hành lập tức nở nụ cười, trong lòng lại nói, nếu là gặp phải ta, sớm sẽ không biết chết rồi bao nhiêu lần .

Tịnh An Uyển xa xôi, mua sắm đồ ăn bên trong đều là Lục gia phái người đưa tới, mang đồ tới chính là quản sự họ Trịnh – người phía dưới của Lục gia nguồn.

Ngày đó Lục Hành không biết đi nơi nào, Tống Tiểu Chu bảo Lâm ma ma đi nghỉ ngơi, chính cậu đến ứng phó Trịnh quản sự.

Người này trong miệng không sạch sẽ, ương ngạnh lại hung hăng, Tống Tiểu Chu ẩn nhẫn bất phát, mắt nhìn mũi mũi nhìn miệng, làm như không có nghe thấy. Tịnh An Uyển vốn là chỗ mẫu thân Lục Hành nghỉ hè tu dưỡng, mẫu thân Lục Hành xuất thân đại tộc, sau đó liền thành nơi Lục Hành dưỡng bệnh, đồ vật bên trong trang này tự nhiên có giá trị không nhỏ.

Trịnh quản sự coi trọng chính là vật đáng tiền trong trang, ngược lại trong trang này chỉ còn lại lão thái bà chỉ nửa bước bước vào quan tài, còn có một tên nô lệ, đặt ở trong quỷ trạch, quả thực là phung phí của trời.

Hắn một tiếng một tiếng là mệnh lệnh nhị gia, Tống Tiểu Chu ở trong lòng không khách khí chút nào “phi” một câu, mất hứng nghĩ, người đều chết hết còn băn khoăn đồ của người khác, quả thực thiếu đạo đức đến nhà.

Mắt thấy gã đều muốn vào phòng của Lục Hành, Tống Tiểu Chu lông mày nhíu lại, nói: “Trịnh quản sự, đây là phòng của Đại thiếu, bên trong đặt để, đều là vật mà bản thân hắn yêu tha thiết, ngươi bây giờ động vào mấy thứ đó, theo lý không hợp đi?”

Trịnh quản sự liếc cậu một cái, cười nhạo nói: “Làm sao, gả cái người chết còn thật coi mình là người trong nhà rồi, chuyện của nhị gia, ngươi cũng dám quản?” Tống Tiểu Chu rất là khéo léo cười cười, nói: “Ta tự nhiên không dám quản chuyện của nhị gia, nhưng Đại thiếu gia dù sao cũng là huynh trưởng nhị gia, hắn hài cốt chưa lạnh, quản sự làm như vậy, muốn là truyền ra…” “Ngươi uy hiếp ta?!” Trịnh quản sự sắc mặt trầm xuống.

Tống Tiểu Chu nhìn linh bài màu đen đối diện cửa, Trịnh quản sự thuận tầm mắt của cậu nhìn sang, linh bài đen kịt, nước sơn vàng tô tục danh Lục Hành, thẳng tắp đứng ở trên án, gã nhớ tới bên trong Tịnh An Uyển không hiểu ra sao chết mười mấy hạ nhân, lưng mát lạnh, tự dưng cảm thấy âm u.

Tống Tiểu Chu nói: “Tiểu Chu không dám, Trịnh quản sự cũng là tận tâm vì nhị gia làm việc, chỉ có điều, nhị gia là gia, đại thiếu gia cũng là gia, ngài hôm nay không bằng lấy những thứ đó trở về, để tránh khỏi đụng phải đại thiếu. . . . trên trời có linh thiêng, làm cho hắn không cao hứng, ngài nói có đúng hay không?”

Trịnh quản sự do dự một chút, hừ lạnh nói: “Người cũng đã chết rồi, còn có cái gì có cao hứng hay không, giả thần giả quỷ, ” ánh mắt rất lưu luyến vàng bạc, ngọc khí trong phòng, mười phần không muốn, cuối cùng là vẩy tay áo, nói: “Cũng được, hôm nay cứ như vậy đi.” Tống Tiểu Chu thở phào nhẹ nhõm, nói: “Trịnh quản sự đi thong thả.”

Cậu đưa đi Trịnh quản sự, vừa ngẩng đầu, chỉ thấy Lục Hành tựa cửa, thần sắc khó lường.

Tống Tiểu Chu gãi đầu một cái, chậm rãi đi tới, nở nụ cười với hắn, nói: “Ngươi đi đâu vậy nha, làm sao giờ mới trở về?” Lục Hành giơ tay đụng một cái gò má của cậu, không lên tiếng.

Tống Tiểu Chu bị hơi lạnh làm rùng mình, lẩm bẩm nói: “Thật lạnh.” “Lần tới bọn họ muốn lấy liền để cho bọn họ lấy đi, ” Lục Hành nói: “Bất quá là vật ngoài thân.”

Tống Tiểu Chu biết hắn nhìn thấy, nói: “Bọn họ đã đi rồi.” Lục Hành nhẹ nhàng cười, khuyến khích mà sờ sờ đầu của cậu: “Bọn họ sẽ trở lại ” hắn cúi đầu nhìn Tống Tiểu Chu mở to hai mắt, trong thanh âm có mấy phần ý cười lạnh lẽo “Lòng người tham lam.”

Đăng trong Minh Hôn

Chương 3: Tiểu Chu, chớ quên, người và ta đã thành thân rồi!

Từ khi ở phía sau núi trở về, Lục Hành không xuất hiện nữa, cũng không biết có phải trong lòng cậu suy nghĩ việc này hay không, nghi thần nghi quỷ, cậu chưa từng thấy Lục Hành, trái lại phát hiện trong nhà này trừ cậu cùng nhũ mẫu ra, lại còn có mấy thứ khác.

Dưới cây nho trong viện, có thị nữ đang đong đưa quạt bên cây thanh đằng .

Bên cạnh giếng, có nam nhân trung niên đang cầm chổi quét rác.

Trong phòng bếp, phụ nhân mập đang nhóm lửa.

Mấy thứ này, rốt cuộc đều là quỷ.

Nói tới phụ nhân mập kia, Tống Tiểu Chu vốn là nửa đêm canh ba đói bụng, bò dậy đến nhà bếp tìm đồ ăn, không ngờ lại nhìn thấy một phụ nhân cúi đầu nhóm lửa ở bên cạnh bếp .

Tống Tiểu Chu còn có mấy phần buồn ngủ, chỉ coi là thêm mấy hạ nhân ở trong nhà , buồn ngủ mà ngáp một cái, nói: “Thím ơi, phòng bếp còn gì có thể ăn được không?”

Một lát sau, phụ nhân ngẩng đầu lên, lại là một gương mặt trắng bệch, cái cổ bị người ta rạch ra, lộ ra huyết nhục, nàng nhìn Tống Tiểu Chu, nở nụ cười với cậu .

Tống Tiểu Chu sợ đến mức lùi lại mấy bước, kêu thảm một tiếng, co cẳng chạy mãi rồi chạy về nơi ở, nghiêng ngả lảo đảo, đầy đầu đều là gương mặt đáng sợ không có một chút huyết sắc kia.

Cũng may phụ nhân kia không có đuổi theo tới.

Tống Tiểu Chu trốn vào trong phòng, phía sau lưng gắt gao tựa vào cửa, cả người đều đang phát run lên, thở mạnh cũng không dám thở.

Sau đó, cậu lại gặp phải mấy con quỷ khác, từng con một, đều giống như là hạ nhân trong nhà, tử trạng thê thảm, có treo cổ, có chết chìm, vô cùng kỳ quặc, bọn họ giống như bị bắt ở trong nhà này, làm chuyện khi còn sống vẫn làm, nhìn thấy Tống Tiểu Chu, liền ngẩng mặt lên cười với cậu.

Làm Tống Tiểu Chu sợ đến mức ba ngày liên tiếp đều không ngủ được, sắc mặt tái nhợt, nắm lấy đôi tay lạnh lẽo của nhũ mẫu, há miệng run rẩy hỏi bà: “Nhũ mẫu, người nhìn thấy không, nơi này có quỷ…”

Nhũ mẫu chậm rãi ngẩng đầu lên, vẻ mặt hốt hoảng, khô khan mà nói: “Thiếu phu nhân chê cười rồi, nơi này làm sao có thể có quỷ.” Tống Tiểu Chu cầm tay chỉ chỉ thị nữ trên tay còn đang đong đưa quạt, thị nữ nghiêng đầu nhìn cậu cười, một đôi mắt phượng rất có mấy phần đẹp đẽ, để quạt tròn xuống , lại là nửa gương mặt bị cắt nát, khóe mắt cũng chảy xuống huyết lệ.

Tống Tiểu Chu không phải lần đầu tiên nhìn thấy, nhưng vẫn là bị dọa sợ đến mức giật mình, hô hấp đều ngưng lại, âm thanh sợ đến mức nói không ra lời, “Đó, nơi đó a, là ở chỗ đó!”

Nhũ mẫu thuận theo ngón tay của cậu nhìn sang, vỗ vỗ tay Tống Tiểu Chu, “Thiếu phu nhân, lão nô cái gì cũng không nhìn thấy, ngươi là quá mệt mỏi rồi, nghỉ ngơi cho tốt là được.”

Tống Tiểu Chu nhìn nhũ mẫu, lại liếc nhìn thị nữ kia, khó khăn nuốt khan một cái, cũng không biết nói cái gì cho phải. Tống Tiểu Chu hơn mười năm trước đã trải qua bao thăng trầm, cũng không tin quỷ thần, từ khi không hiểu ra sao mà kết minh hôn . Gặp được Lục Hành, lại như là mở mắt âm dương trong thoại bản truyền thuyết, cắm đầu đâm vào quỷ trạch khắp nơi đều thấy âm u.

Quỷ trạch.

Mà Tịnh An Uyển nơi đây chính là nơi quỷ trạch.

Tống Tiểu Chu nghĩ, dùng cả hai tay mở cánh cửa gỗ nặng nề, chỉ thấy phía trước vài bước có người của Lục gia canh giữ ở cửa. Cậu chần chừ một phút chốc, sợ hãi quay đầu lại liếc nhìn, đi ra ngoài, không quá hai bước, trước mặt liền bị cản hai cái đao.

“Thiếu phu nhân, mời về.” Người làm trông coi nhà lạnh lùng nói.

Tống Tiểu Chu nói: “… Nhũ mẫu thân thể không khỏe, ta muốn đi tìm đại phu cho nàng.”

“Biết rồi, chúng ta sẽ hồi bẩm.” Người cao cao kia không nhịn được nói: “Ngươi trở về.”

Tống Tiểu Chu mắt cũng không chớp mà nói: “Sự tình khẩn cấp, ta đi một lát rất nhanh liền trở về, đại ca châm chước cho một chút.”

Đối phương ngoài mặt cười nhưng trong không cười mà nói: “Vậy cũng không được, nhị gia có lệnh người bên trong Tịnh An Uyển không thể đi ra, ngài cũng đã gả cho đại gia , đương nhiên cũng không ngoại lệ, trở về đi thôi.”

Tiểu Chu nhìn năm người trước mặt này, cậu hiểu chút quyền cước, tự nhiên cũng nhìn ra được công phu mấy người này  rất tốt, cậu tuyệt đối không phải đối thủ của mấy người đó.

Trong Tịnh An Uyển đến cùng có cái gì, xảy ra chuyện gì, phải để nhị gia Lục gia phái người canh giữ tại chỗ này.

“Lý ca, một tên nô lệ, ngươi phí lời với hắn làm cái gì, trực tiếp chạy trở về là được rồi.”

“… Sách, ai biết hắn còn có thể sống được mấy ngày.”

Tống Tiểu Chu đi khá xa, trong tai còn vang trở lại tiếng châm chọc khiêu khích những người kia, phía sau lưng lạnh toát, đứng ở dưới mặt trời cũng chảy mồ hôi lạnh khắp cả người.

Cậu cắn môi một cái, không biết tại sao, trực giác bảo cậu nghĩ tới một người. Tống Tiểu Chu trong đầu nóng lên, trực tiếp chạy trở về phòng ngủ, thở hổn hển, dứt khoát nhìn chằm chằm lên linh bài đen kịt ở trên án.

Tống Tiểu Chu nghĩ, mấy cái này, hẳn là đều có liên quan đến Lục Hành.

“… Ngươi ở đâu?” Tống Tiểu Chu không thèm đến xỉa, đánh bạo nói. Cậu mở to hai mắt, cẩn thận mà nhìn chằm chằm bốn phía, đợi một phút chốc, không có trả lời, không nhịn được, lại gọi: “Ngươi ở đâu… Ngươi ở nơi này sao? Lục —— Lục đại thiếu gia.”

“Ngươi đang tìm ta sao?” Bất thình lình, một thanh âm nhẹ nhàng lại mang theo ý cười vang lên.

Cả người  Tống Tiểu Chu căng thẳng, trừng đôi mắt đen bóng, gắt gao mà trừng mắt nhìn nam nhân không biết lúc nào xuất hiện ở trong phòng.

Tư thái Lục Hành  tao nhã, toàn thân áo trắng, đang mỉm cười nhìn Tống Tiểu Chu.

Tống Tiểu Chu thẳng thắn nhìn chằm chằm Lục Hành nhìn hồi lâu, Lục Hành đột nhiên từng bước đi đến linh bài của mình, nhìn hai chữ “Lục Hành” ghi trên bài , trong mắt của Tống Tiểu Chu  quả nhiên là vừa quỷ dị lại đáng sợ.

Tống Tiểu Chu sửng sốt một lát, nói: “Ngươi rốt cuộc là người hay quỷ?”

Lời này của cậu hỏi đến mức thực sự ngớ ngẩn. Lục Hành duỗi ra ngón tay thon dài trắng noãn, vuốt ve linh bài chính mình, không tiếng động mà cười cười, nói: “Ngươi cảm thấy thế nào?”

Tống Tiểu Chu không nói.

“Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì!” Tống Tiểu Chu hết cách rồi, cậu là người, không có cách bắt quỷ, dứt khoát xin một cái thống khoái.

Lục Hành nhíu nhíu mày “Hả?”

Tống Tiểu Chu mạnh mẽ kéo cửa ra, chỉ vào thị nữ dưới giàn cây nho ở ngoài cửa, “Nàng… Còn có mấy cái này, bọn họ! Trước đây đều không có!” Cậu không hoài nghi chút nào, Lục Hành muốn để những con quỷ này giết chết cậu.

Lục Hành vẫn giữ dáng vẻ ung dung mà nói: “Sai rồi, trước đây đã có, chỉ là ngươi trước đây không nhìn thấy mà thôi.”

Tống Tiểu Chu trừng Lục Hành, giống như con thú nhỏ bị ép phả nổi nóng , lộ ra nanh vuốt, nôn nóng lại bất an.

Lục Hành biết nghi hoặc trong lòng cậu , từ từ nói: “Phía sau núi âm khí nặng, ngươi xông vào phía sau núi dính một thân âm khí, dĩ nhiên là có thể nhìn thấy bọn họ.”

Nói xong, hắn nở nụ cười, nói: “Trong nhà này chỉ có ngươi và Lâm ma ma, bây giờ còn thấy mấy thứ khác…người, không phải càng náo nhiệt sao, ” hắn dừng một chút, rất là ôn hòa, “Ngươi cũng không cần sợ sệt, bọn họ đều rất nghe lời.”

Không biết có phải ảo giác hay không, Tống Tiểu Chu nghe hai chữ “nghe lời” mà hắn ôn tồn cười nói ra,  luôn cảm thấy lộ ra mùi máu tanh cùng hàn ý nồng nặc .

Tống Tiểu Chu nhìn ra phía ngoài, lại nhìn Lục Hành, lầu bầu nói: “Không hù chết ta là tốt lắm rồi.”

Lục Hành bấm tay gõ gõ bàn, đi ra ngoài đi, nhìn thị nữ bên ngoài, nói: “Làm ngươi sợ?” Hắn nói ôn nhu lại vô tội, thị nữ quỷ kia như có chút sở giác, vừa ngẩng đầu, nhìn thấy Lục Hành, run rẩy, lộ ra thần sắc sợ hãi đến cực điểm, chớp mắt liền biến mất không tăm hơi.

Tống Tiểu Chu ngẩn ngơ, chỉ nghe Lục Hành nói: “Ngươi không thích, bảo bọn họ biến mất là được rồi.”

Tống Tiểu Chu qua một hồi lâu mới tìm về thanh âm của mình, khô cằn mà nói: “Ta làm sao bảo bọn họ biến mất.”

Lục Hành cười nói: “Bọn họ khi còn sống chính là hạ nhân Tịnh An Uyển, chết rồi tự nhiên cũng vậy. Ngươi là một nửa chủ nhân của Tịnh An Uyển này.”

Tống Tiểu Chu nghe câu “một nửa chủ nhân” trong miệng hắn, giống như mờ mịt hẳn.

Lục Hành nói: ” Tiểu Chu, chớ quên, người và ta đã thành thân rồi!.”

Đăng trong Minh Hôn

Chương 2: Ma Ma

Tống Tiểu Chu không biết mình làm sao trở lại, lúc cậu trở lại, đầy đầu đều là hai chữ Lục Hành.

Tống Tiểu Chu mặc dù ở chợ nô lệ đợi ba năm, nhưng chỗ đó, ngư long hỗn tạp, Lục gia lại là nơi quyền quý, trà dư tửu hậu chung quy khó tránh khỏi bị nhắc đến. Lục Hành trong miệng người khác, là ánh trăng sáng trong cao cao không thể với tới, là thiếu niên tuấn kiệt, nhưng đáng tiếc sau này bị bệnh, triền miên trên giường bệnh nhiều năm. Sau khi Lục lão gia tử qua đời, Lục Hành bệnh càng nặng, chuyển tới Tịnh An Uyển dưỡng bệnh, hễ mà dưỡng bệnh chính là hai năm. Mãi đến tận tháng trước, Lục gia phát tang —- thì ra Lục Hành đã ốm chết. 

Tống Tiểu Chu ngốc vù vù đứng sừng sõ ở chỗ cũ một lát, mãi đến tận gió to thổi đến mức hạt mưa nghiêng vẹo, quét đến trên mặt, cậu mới như vừa tình giấc chiêm bao, dùng cả tay chân mà leo lên mặt tường thấp kia, dứt khoát nghiêng người. Trở mình mạnh mẽ, tay chân còn có chút không vững —- không chú ý trượt ngã, cả người liền nằm ở trên mặt đất, cái mông của Tống Tiểu Chu đều thiếu chút nữa ngã thành mấy cánh hoa, đau đến nhe răng trợn mắt.

Còn có thể đau, không phải nằm mơ, cậu cũng còn sống.

Tim Tống Tiểu Chu giống như rơi xuống đất, hít lấy không khí, vừa xoa cái mông mình vừa bò dậy “Xúi quẩy, ra cửa bất lợi, lần tới hẳn là phải xem hoàng lịch” . . . . Cậu vẩy vẩy quần áo dơ dính bùn bẩn, đánh bạo quay đầu lại liếc nhìn trong mưa bụi mông lung mơ hồ ở phía sau núi , chạy như trối chết.

Tịnh An Uyển là nơi dưỡng bệnh của Lục Hành , u tĩnh nhã trí, cũng không biết là có phải người quá ít hay không, Tống Tiểu Chu luôn cảm thấy âm u khó giải thích được, nhưng hôm nay Tống Tiểu Chu lại cảm thấy rất là thân thiết.

Đột nhiên, bất thình lình, có người kêu một câu, “Thiếu phu nhân.”

Tống Tiểu Chu sợ hết hồn, nhìn bà lão đứng ở phía trên vài bước, thở phào nhẹ nhõm, lầu bầu nói: “Nhũ mẫu, người làm sao bước đi cũng không có tiếng động vậy.”

Bà lão thần sắc có chút ngốc, nói: “Thiếu phu nhân, nên dùng bữa tối rồi .”

Tống Tiểu Chu nhìn bà vài lần, nghe người ta nói Lâm ma ma một mực chăm sóc Lục Hành, là lão nhân của Lục gia, có lẽ là lớn tuổi, có chút ngốc, trí nhớ không tốt. Tống Tiểu Chu sống chung cùng bà ba ngày, lúc này mới dần dần thích ứng. Trên mặt người thiếu niên tươi cười, con mắt to, cười rộ lên có loại ngây thơ vô tội “Biết rồi, nhũ mẫu, chúng ta đi ăn cơm đi.”

Lâm ma ma từ từ chuyển mắt qua trên người cậu, đâu ra đấy mà nói: “Quần áo thiếu phu nhân bẩn rồi.”

Tống Tiểu Chu ánh mắt lóe lóe, không tự chủ, lại nghĩ tới chuyện phát sinh phía sau núi, hàm hồ nói: “Ai, không cẩn thận bị ngã, ta trước tiên đi thay quần áo khác, nhũ mẫu người ăn cơm trước đừng chờ ta.”

Gian phòng của Tống Tiểu Chu ở là gian phòng mà Lục Hành từng ở khi còn sống.

Vốn dĩ vẫn không cảm giác được có cái gì, nhưng hiện tại lại không như vậy. Tống Tiểu Chu lấy nước nóng tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo, nhìn gian phòng này, là giường của Lục Hành từng ngủ , giấy và bút mực trên bàn sách đều là đồ vật Lục Hành đã dùng qua, mà ngay cả quần áo trong tủ cũng gấp lại chỉnh tề, giống như người này chỉ là đi xa nhà thôi.

Trước mắt Tống Tiểu Chu đột nhiên hiện lên hình ảnh Lục Hành che dù, dáng vẻ của hắn ở trên cao nhìn xuống nhìn, hoảng hốt một chút, lại nghĩ, vị đại công tử Lục gia này lớn lên thật sự quá đẹp rồi.

Nhưng người này rõ ràng đã chết, khắp thành đều biết, hạ táng xong xuôi, cậu ngày hôm nay nhìn thấy, rốt cuộc là thứ gì, là quỷ sao? Trong đầu Tống Tiểu Chu thật sự rất loạn.

Người sống sao có thể không sợ quỷ, Tống Tiểu Chu cũng sợ. Quỷ trong truyền kỳ thoại bản là kiểu khuôn mặt dữ tợn, hung ác ăn thịt người, nhưng Lục Hành… không giống quỷ chút nào.

Tống Tiểu Chu suy nghĩ miên man, lại nhớ nhũ mẫu vẫn chờ cậu, dứt khoát trực tiếp đến sảnh trước ăn cơm.

Tịnh An Uyển rất quạnh quẽ, chỉ có Tống Tiểu Chu cùng Lâm ma ma.

Lâm ma ma tuổi tác tuy lớn , lại khéo tay làm thức ăn ngon, Tống Tiểu Chu hôm nay có chuyện trong lòng, ăn không biết vị, không yên lòng bới mấy cái, do dự nói: “Nhũ mẫu, người ở nơi này có gặp qua… gặp qua những người khác hay chưa?”

“Nơi này làm gì còn có người nào” Nhớ tới Lục Hành, thần sắc sinh động hơn mấy phần, một gương mặt khổ sở, thì thào nói: ” Thiếu gia đáng thương của chúng ta, bệnh nghiệm trọng đến như thế… Mấy đứa điêu nô nịnh hót kia, lại cũng không thấy đâu. Chỉ có một mình ta hầu hạ, thiếu gia cô quạnh của chúng tôi . . . . .

Tống Tiểu Chu chần chờ một chút, nói: “Đại công tử, mắc phải bệnh gì?”

“. . . . . Bệnh, bệnh gì, đại phu nói như thế nào nhỉ?” Nhũ mẫu ngẩng đầu lên, đau thương mà nói: “Không biết, đại phu cũng không biết, thiếu gia bệnh rất là lợi hại a…” .

Bà để đũa xuống, đứng lên, Tống Tiểu Chu vội hỏi: “Nhũ mẫu, người đi đâu vậy?”

Lâm ma ma quay đầu nhìn Tống Tiểu Chu, nói: “Sắc thuốc, ta muốn đi sắc thuốc cho thiếu gia, uống thuốc, uống thuốc… thì sẽ khỏe”

Tống Tiểu Chu sửng sốt một hồi, không có nói chuyện, nhìn bóng lưng Lâm ma ma lọm khọm chậm rãi biến mất ở trong bóng tối. Mà đây không phải lần đầu tiên .

Lâm ma ma si ngốc ngơ ngác, có lúc tỉnh táo, thế nhưng có lúc sẽ quên, Lục Hành đã chết rồi.

Lần đầu tiên mà Tống Tiểu Chu trải qua chuyện này là ngày thứ hai cậu bị đưa vào động phòng, nhũ mẫu bưng chén cháo cho cậu, bảo cậu đi đưa qua cho Đại thiếu gia, đây là canh mộc nhĩ hạt sen mà Đại thiếu gia thích uống nhất.

Tống Tiểu Chu kinh hồn bạt vía, mờ mịt nói: “Đưa. . . . Đưa đi nơi nào?”

Nhũ mẫu nói: “Thiếu gia ở bên trong phòng, ngài đang nghỉ ngơi.”

Sau đó Tống Tiểu Chu mới biết, nhũ mẫu chính là không nhớ rõ.

Đăng trong Minh Hôn

Chương 1: Lục Hành

Tống Tiểu Chu đã là lần thứ ba quay lại nơi này.

Cây cao ngút trời, che khuất ánh nắng, trước mặt Tống Tiểu Chu là một gốc cây đặc biệt cao, cành lá xum xuê, trên cây khô cứng cáp có hai đường vết tích, Tống Tiểu Chu nhặt cục đá dùng lực  khắc xuống một đường thứ ba ở phía trên. Cậu ném cục đá đi, đặt mông ngồi xuống trên rễ cây cứng cáp, thở dài một hơi.

Tống Tiểu Chu năm nay mười bảy, vốn là nô lệ trong Tây thị. Tống Tiểu Chu bởi vì khi còn bé cùng phụ thân tập chút công phu quyền cước, da dẻ ngăm đen tứ chi cường tráng, lại mang một túi da  mày rậm mắt to không thu hút sự chú ý, đợi trong chợ nô lệ bốn năm cũng không có người nào hỏi thăm. Quản sự nói, tháng này nếu như gã lại không bán được, hoặc là bán đổ bán tháo vào trong Câu Lan (1) làm quy nô (2), hoặc là đưa vào tiến cung làm thái giám. Cũng may, ba ngày trước rốt cục có người mua cậu rồi.

(1) Câu Lan: Nơi hát múa và diễn kịch thời Tống, Nguyên ở Trung Quốc.

(2) Quy nô: Tên gọi trước đây của của nam nhân làm tạp vụ ở kỹ viện.

Người mua cậu chính là nhà giàu Lục gia ở trong thành. Nhà giàu quyền quý mua nô lệ cũng là rất phổ biến, Tống Tiểu Chu đã sớm chuẩn bị kỹ càng, không ngờ, ngay đêm đó người nhà họ Lục dẫn cậu trở về, liền để mặc lên người cậu một bộ áo cưới đỏ chót chẳng ra cái gì, đưa vào Tịnh An Uyển.

Tống Tiểu Chu cứ như vậy mà gả cho đại công tử Lục gia. Mà vị đại công tử Lục gia này, ba tháng trước đã chết. Mà việc kết hôn của Tống Tiểu Chu  đây là một cuộc âm hôn.

Tống Tiểu Chu lại thở dài, bên trong Tịnh An Uyển quạnh quẽ vô cùng, trừ cậu ra, chỉ có một lão ma ma ngẩn ngơ, Lục gia không biết tại sao, sai người canh giữ ở bên ngoài, không cho phép bất luận người nào ra vào. Tống Tiểu Chu nhớ lúc mình tỉnh tỉnh mê mê tiến vào Tịnh An Uyển, từng đầy mặt mờ mịt mà dò hỏi, Đại quản gia Lục gia liếc nhìn cậu một cái, cười nhã nhặn lại ân cần, xoa nhẹ ống tay áo, ung dung mà nói: “Đại công tử tuổi còn trẻ lại không còn nữa, lại chưa thành hôn, nhị công tử không đành lòng huynh trưởng bơ vơ nơi hoàng tuyền, cho nên mới kết cho hắn một mối hôn sự như thế, làm an lòng đại công tử trên trời có linh thiêng.”

Tống Tiểu Chu nhớ tới thần thái quản gia kia, không nhịn được “phi” một tiếng trong lòng , cái gì mà  gọi là không đành lòng huynh trưởng bơ vơ nơi hoàng tuyền, chuyện kết âm hôn Tống Tiểu Chu không phải chưa từng nghe tới, nhưng nào có người nào tìm nam nhân cho huynh trưởng nhà mình kết hôn, đây không phải là nguyền rủa người ta đoạn tử tuyệt tôn sao. Huống hồ, thế gian hiện tại, nặng nhất là dòng dõi, Lục gia danh môn vọng tộc như vậy, thế gia vọng tộc giàu có đông đúc một phương, đường đường là đại công tử Lục gia , dù cho kết âm hôn, cũng không nên tìm một nô lệ.

Nghỉ ngơi một hồi, mắt thấy trên trời mây đen cuồn cuộn, giữa núi sương mù dày đặc, coi bộ là sắp mưa, Tống Tiểu Chu đỡ thân cây đứng lên.

Lại không tìm được lối ra, cậu chỉ sợ phải qua đêm trong Phu Nhật Sơn . Phu Nhật Sơn này âm trầm u ám, vừa là rừng sâu núi thẳm, rất là dọa người vô cùng, Tống Tiểu Chu vừa nghĩ liền muốn phát lạnh sau lưng .

Mặc cho cậu đi hồi lâu, nhưng thủy chung vẫn lởn vởn ở phía sau núi, không nhìn thấy lối ra, Tống Tiểu Chu không khỏi có chút lo lắng. Sớm biết không nên tùy tiện tới phía sau núi này tìm đường ra. Con người Tống Tiểu Chu trời sinh không phải là quả hồng mềm(3) cam chịu số phận, gả cho một người chết, lại không muốn bị vây khốn ở Tịnh An Uyển, nói không chừng ngày nào đó thật sự bị chôn sống phụng bồi với đại công tử Lục gia. 

(3) Quả hồng mềm: Ý nói dễ bị người khác bắt nạt.

Mây mù tích tụ dày đặc hơn, rõ ràng chưa qua giờ Thân (4), mà sắc trời mờ mịt, tiếng sấm theo cùng tiếng chớp đột nhiên bổ xuống, ầm ầm ầm, không bao lâu, những hạt mưa lớn cũng theo sau mà rơi xuống. Tống Tiểu Chu vừa vặn bị tắm mưa.

(4) Giờ Thân là từ 15 giờ đến 17 giờ chiều

Tống Tiểu Chu nghiền nát lá cây trên đất, nhỏ giọng mắng vài câu, lấy tay lau mặt, trừng mắt nhìn hai con đường giống như  mòn của sơn thôn, không có cách nào khác, tháo xuống một răng thú ố vàng cũ kỹ treo trên cổ, trực tiếp ngồi chồm hỗm trên mặt đất, vuốt đầu nhọn của răng thú rồi hôn một cái, nói: “Nào, bảo bối chỉ đường cho ta , chỉ đi đâu thì ta đi đó.”

Vừa nói, cậu vứt thú răng lên, con ngươi đen kịt chăm chú nhìn vào răng thú.

Răng thú còn chưa rơi xuống đất, một đôi giày màu đen chế tác tinh tế xuất hiện trước tầm mắt của Tống Tiểu Chu.

Lúc Tống Tiểu Chu ở chợ nô lệ bao giờ cũng ngước nhìn người này người kia lui tới, cậu nhìn chằm chằm đôi giày này mấy lần, chậm rãi ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một người đang đứng trước mặt.

Người này thong thả mà cầm cây dù, vóc người cao to thon gầy, khuôn mặt trẻ trung, vẻ xinh đẹp mà Tống Tiểu Chu chưa từng gặp được , lại cũng không phải mị khí của cô nương, ngọc quan vấn tóc, tư thái kiêu ngạo mà tao nhã. Tống Tiểu Chu nhìn thẳng về đôi mắt mang theo ý cười của hắn, tim mạnh mẽ nhảy liên hồi, một nửa kinh diễm, một nửa kinh hãi, sự xuất hiện của người này  cũng quá đột nhiên rồi. . . . . “Ngươi là ai” Tống Tiểu Chu lấy lại tinh thần, cau mày lại “Đi đường cũng không có tiếng động, làm ta sợ muốn chết.”

Đối phương không để bụng mà nở nụ cười “Ngươi đang làm gì?” – Một âm thanh dễ nghe lại hệt như rượu mạnh.

Tống Tiểu Chu ngẩng đầu nhìn nửa cây dù hắn bung ra, đầu ngón tay móc lên răng thú trong nước bùn , tiện tay xoa xoa trên y phục , nói: “Lời này phải là ta hỏi ngươi chớ”. Người thiếu niên đứng lên, nhìn thanh niên trước mặt mà nói: “Đây chính là phía sau núi Tịnh An Uyển “, ánh mắt tựa như thú nhỏ mà từ trên xuống dưới đánh giá đối phương, lộ ra vẻ mặt đề phòng “Địa bàn của Lục gia, ngươi có biết không?!” Lời này của cậu nói, rất có tư thế của cáo mượn oai hùm.

Thanh niên nghe vậy nở nụ cười, dáng vẻ ung dung mà nói: “Tiểu huynh đệ, ngươi đây là lạc đường chứ?” Hắn nhìn quanh một vòng, từ từ nói: ” Phu Nhật Sơn này xác thực dễ dàng lạc đường, hơn nữa, trời sắp tối rồi, nếu không đi ra ngoài sẽ không đi ra được.”

“Ngươi nếu như muốn đi ra ngoài thì đi theo ta đi”.

Tống Tiểu Chu ngẩn người, xiết chặt răng thú trong lòng bàn tay, do dự một chút, nhìn đôi mắt của đối phương, ánh mắt đối thượng, mới phát hiện hình dáng đôi mắt người này  cực kỳ xinh đẹp, mắt phượng nhếch lên, con ngươi đen kịt, lông mi nhỏ dài, sạch sẽ rất là vô hại.

Chờ lúc Tống Tiểu Chu phản ứng lại, chân đã nhanh chóng đi theo thanh niên. Giữa núi mưa xuống đến mức âm u mù mịt, bùm bùm lốp bốp, hai người cùng ở dưới một cây dù, kề cận sát nhau, Tống Tiểu Chu ngửi được trên người đối phương lộ ra một luồng lãnh hương dễ chịu. Hơn nữa mưa to như thế, trên thân người này cũng không nhiễm một hạt bụi, một giọt nước bùn nào.

Tống Tiểu Chu hỏi: “Ngươi mới vừa nói, trời tối rồi không đi ra ngoài là sẽ ra không được, là có ý gì?”

Thanh niên liếc mắt nhìn cậu, cười nói: “Trẻ con mà lòng hiếu kỳ tại sao nhiều như vậy.”

. . . . “Cái gì mà trẻ con” Tống Tiểu Chu nói lầm bầm: “Ta mười bảy rồi.”

Thanh niên “À” lên một tiếng, âm cuối hơi lên giọng, nói: “Trẻ con mười bảy tuổi ngon miệng vô cùng, thứ khi ở trong núi thích ăn nhất.”

Hắn nói như là chuyện cười, lá gan Tống Tiểu Chu cũng lớn mấy phần, cũng cười cười, lộ ra hết hai cái răng nanh, “Ta da dày thịt béo, thú hoang trong núi này chưa chắc gặm được vào ta.”

“Ngươi vẫn chưa có nói cho ta biết, ngươi tại lại ở trong Phu Nhật Sơn.”

“Ta sống ở trong núi.”

Tống Tiểu Chu kinh ngạc nói: “Trong núi này còn có người sống?” Thanh niên chẳng nói đúng sai mà cười cười, đột nhiên nói: “Đến rồi.” Tống Tiểu Chu ngẩn ra, ngẩng đầu lên, tường trắng ngói đen của Tịnh An Uyển đứng lặng bên trong màn mưa, còn vài bước nữa, chính là bức tường thấp mà cậu đã nhảy ra ngoài .

Không ngờ dĩ nhiên nhanh như vậy đã trở về , chỉ là nghĩ như thế, kỳ thực cậu căn bản là không có rời khỏi bao xa, nhưng xoay vòng vo mấy canh giờ cũng không ra khỏi. Phút chốc, tim Tống Tiểu Chu đều run lên, sởn cả tóc gáy.

Tống Tiểu Chu chậm rãi nghiêng đầu, thanh niên đang nhìn cậu, thần sắc như cũ, Tống Tiểu Chu nỗ lực lấy lại bình tĩnh, gãi đầu suy nghĩ, nói: “Vậy ta, ta đi trước a “.

Thanh niên ung dung cười nói: “Xin cứ tự nhiên.”

Tống Tiểu Chu gật gật đầu, đi về trong mưa được hai bước, nhớ tới cái gì, quay đầu lại lớn tiếng gọi: “Ngày hôm nay thật cám ơn ngươi, còn chưa có hỏi, ngươi tên là gì?”

Ánh mắt thanh niên  dừng trên người cậu, nói: “Lục Hành.”

Tống Tiểu Chu nháy mắt một cái, “À” lên một tiếng, thì thầm trong miệng cái tên này, chỉ cảm thấy hai chữ này quả thật rất quen tai, hình như đã gặp qua ở đâu rồi. Lúc quay người đang muốn nhấc chân chạy đi, bỗng nhiên nhớ ra, cái tên này cậu quả thực từng gặp qua rồi.

Là…là… linh bài, linh bài của đại công tử Lục gia.

Người mà cậu gả cho, vị đại công tử Lục gia đã chết 3 tháng trước, chính là tên Lục Hành.

Khắp cả người Tống Tiểu Chu lạnh thấu, toàn thân đều cứng đờ lại rồi, cậu hít một hơi thật sâu, từng chút từng chút quay người lại, chỉ thấy phía sau trống trơn , không có một người nào cả.

Đăng trong Minh Hôn

[Hoàn] Minh Hôn – Hoa Quyển

Tên truyện: Minh hôn 《 冥婚 》

Tác giả: Hoa Quyển 花卷

Editor + Desinger ảnh bìa: @rubybaozi

Thể loại: Cổ đại, mỹ nhân ác quỷ công x tiểu khả ái thụ // Lục Hành x Tống Tiểu Chu

Tổng số chương: Hoàn 25 chương + 2 PN

Xem trên wattpad tại đây.


Lời bình:

Là Miên Miên của mấy người: Thật hay! Đều rất yêu thích thiết lập tính cách của công & thụ . Thụ là kiểu người động tâm rồi, thì sẽ không keo kiệt tình yêu của mình. Bất luận phát sinh chuyện gì đều sẽ kiên định không thay đổi chạy về phía công. Công cho dù điên cuồng không thể tự kiềm chế cũng không nỡ thương tổn thụ. Không kinh khủng, tuyến tình cảm thật là ngọt.

Ngày đào hố: 30/06/2020
Ngày lấp hố: 08/07/2020


MỤC LỤC

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5

Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10

Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15

Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20

Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25

PHIÊN NGOẠI

Hố thứ nhất

Hố thứ hai