Chương 59: Dựa vào cái gì?
Edit + Beta: Ruby
Trong phòng khách, Mã Bội Loan ngồi trên sô pha đơn như bà hoàng, mà hai người Hình Vân và Tiết Doanh Song lại ngồi trên chiếc ghế sô pha ba chỗ ngồi, hệt như đứa trẻ đang chờ thầy chủ nhiệm giáo huấn.
Tuy rằng Mã Bội Loan đã đạt được thoả thuận cùng Tiết Doanh Song, nhưng hai tháng sau, bà lại sợ Tiết Doanh Song nuốt lời, lại sợ có gì đó bất trắc, bởi vậy muốn đến đánh bất ngờ, coi thử con trai đang sống trong một nơi phóng túng ra sao.
Nhưng mà hình ảnh d.âm loạn trong tưởng tượng không xuất hiện, ngôi nhà vẫn ngăn nắp như lần trước bà đến, hai người cũng không làm việc gì kỳ quái, trên người càng không mặc cái gì mà…
“Quần áo gì đó, không đẳng cấp.” Mã Bội Loan nhìn bộ đồ chó bảy màu trên người họ, chỉ cảm thấy xấu. Quần áo kiểu dáng bình thường, chỉ là bộ đồ ngủ màu trắng thông thường. Nhưng xấu là xấu ở chỗ phía trên in đầy hình chó đủ màu đủ đáng, có mấy con trên thân nó còn blend màu nữa, quê thiệt chứ, lúa muốn chết!
Hình Vân nghe lời phê bình của bà, kích động: “Mẹ nói bộ đồ con thích nhất…”
Hình Vân chưa hết câu, đã bị Tiết Doanh Song đè tay hắn lại, không cho hắn nói chuyện.
Mã Bội Loan nhìn động tác lén lút của hai người, cười khẩy.
“Phu nhân, mời ngài ăn trái cây.” Tiết Doanh Song vào bếp lấy một bộ nĩa và dĩa đặt trước mặt Mã Bội Loan, lại rót một ly nước ấm.
Hoa quả ngày hôm nay là dưa hấu và nho, dưa hấu cắt miếng vừa miệng, mà nho đã được lột hết vỏ, xử lý sạch sẽ.
“Đừng làm bộ dạng đó trước mặt tôi.” Mã Bội Loan hiển nhiên cho rằng Tiết Doanh Song đặc biệt tỏ vẻ cho bà xem, “Ngày thường thế nào, bây giờ thế ấy, đừng giả vờ giả vịt.”
Hình Vân lạnh lùng đáp lời bà: “Bình thường quả thật không phải như vậy, bình thường em ấy không chỉ lột vỏ giúp con, còn đút con ăn nữa.”
Tiết Doanh Song: “…”
Tình cảnh lúng túng, Mã Bội Loan không nói lời nào, Hình Vân cũng không nói chuyện. Hết cách rồi, Tiết Doanh Song đành phải tìm một bộ phim, bắt đầu chiếu.
“Ha ha ha ha cười ẻ!”
“Ối đệt ha ha ha ha!”
“Thế không được ư?”
“Sao lúc nãy anh không đi lấy trước?”
Phim bắt đầu không bao lâu, Hình Vân và Tiết Doanh Song bắt đầu phun tào. Mã Bội Loan chỉ nhìn hai người họ dính lấy nhau, chốc thì cười hô hố, chốc thì phun tào tình tiết, nói nhiều dễ sợ, không dừng lại một khắc.
Mã Bội Loan nhẫn nại được vài phút, cuối cùng hết chịu nổi.
“Rốt cuộc là diễn viên đang diễn hay là mấy anh diễn hả! Nói nhiều vậy thì đi diễn tướng thanh* luôn đi!”
[ *Tướng thanh; tấu nói: Một loại khúc nghệ của Trung Quốc dùng những câu nói vui, hỏi đáp hài hước hoặc nói, hát để gây cười, phần nhiều dùng để châm biếm thói hư tật xấu và ca ngợi người tốt việc tốt]
Hai người nhất thời im lặng.
Nhưng im lặng cũng chưa tới ba phút, không bao lâu lại xuất hiện tình tiết gây cười, hai người lại bắt đầu cười hí hí.
Mã Bội Loan lạnh lùng quét mắt nhìn, chỉ thấy hai người sát lại càng gần, ở đằng kia châu đầu ghé tai cười lén. Nhìn cái bộ dạng xì xào bàn tán đó, nhìn còn phiền hơn hồi nãy nữa!
Mã Bội Loan dữ tợn trừng Tiết Doanh Song. Chính là tên đó, làm hư hết phẩm vị của con trai tôi!
*
Phim chiếu được một nửa, Mã Bội Loan coi hết nổi rồi, tự mình quay về phòng cho khách.
Bà lượn trong phòng cho khách một vòng, việc đầu tiên là nhìn hết một lượt mỗi xó xỉnh trong phòng cho khách, ngay cả rãnh cửa sổ cũng không chừa.
Nhưng mà những chỗ mà bà nhìn thấy, chỉ có thể lấy hai chữ “Sạch sẽ” để thuyết minh.
Sạch sẽ, vô cùng sạch sẽ, không có một chút xíu bụi bặm.
Tuy rằng, bây giờ Tiết Doanh Song không phải một ngày 8 tiếng làm việc nhà, nhưng mỗi khi đến cuối tuần, cậu vẫn sẽ quét dọn trong ngoài căn nhà một lượt, ngay cả phòng cho khách không ai dùng cũng không quên sắp xếp lại.
Nguyên nhân là như thế, Mã Bội Loan tốn hết tâm tư, vẫn chưa tìm ra chút khuyết điểm nào.
Bà đi đến bên giường, trên bàn nhỏ cạnh giường chẳng biết lúc nào đã bày sẵn hai bình nước nóng, lạnh. Bà nhíu mày mở bình nước ấm ra, chỉ thấy nước ấm bên trong còn đang tỏa nhiệt, vừa mới nấu.
Lại vào phòng tắm, trong phòng tắm cũng đặt sẵn một bộ đồ dùng rửa mặt mới, ngay cả mỹ phẩm dưỡng da cũng có.
Ở khách sạn chẳng qua cũng thế là cùng.
“Hừ.” Mã Bội Loan hừ nhẹ một tiếng.
Mọi thứ đều chuẩn bị sẵn rồi à?
Bà không tin bà không nắm được thóp Tiết Doanh Song!
Sau khi Mã Bội Loan tắm xong, lại bước ra phòng cho khách. Phim đã chiếu xong rồi, Hình Vân và Tiết Doanh Song không ở trong phòng khách nữa.
Mã Bội Loan dạo mọi ngóc ngách trong nhà Hình Vân, muốn tìm ra khuyết điểm. Nhưng khắp nơi trong nhà đều sạch sẽ, đồ vật thu dọn vô cùng có trật tự, không có đồ linh tinh, cũng không có bất kỳ chỗ nào khác thường. Đồ vật trong tủ lạnh tuy rằng không ít, nhưng đều cất vào hộp bản quản, chồng ngay ngắn lên nhau, không có thức ăn của mấy ngày trước, càng không có mùi gì lạ.
Dựa vào sự hiểu biết của bà về con trai mình, Hình Vân không thể nào có bản lĩnh làm mấy việc nhà đó, nhất định do Tiết Doanh Song làm.
Hừ, Mã Bội Loan chỉ biết hừ hừ.
Đi ra nhà bếp, bà lại lượn một vòng trong nhà tiếp.
Đột nhiên, bà nghe thấy tiếng động truyền ra từ phòng ngủ chính. Bà cau mày, bước nhanh đến, bất thình lình mở cửa ra.
Hứ! Để bà xem xem, hai người này lại đang làm chuyện tốt gì!
Phía sau cửa, chỉ thấy hai người Tiết Doanh Song và Hình Vân đang ở trên giường.
Hình Vân nằm nghiêng trên giường, một tay Tiết Doanh Song cầm máy sấy, một tay cầm lược, vừa chải vừa sấy tóc cho Hình Vân, sấy cho tóc Hình Vân suôn mượt mềm mại.
Mà Hình Vân thì đang nhắm mắt, thoải mái đến nỗi cả người sắp tan ra, không ngừng phát ra tiếng “hừ hừ” vui vẻ.
Phòng ngủ chính một khung cảnh ấm áp, cả phòng đều toả ra thánh quang. (~ ánh sáng thần thánh =)))
Mã Bội Loan: “…”
Sao mà có ảo giác con trai bà được cưng thành chó rồi?
*
Đêm đầu tiên, Mã Bội Loan thất bại.
Trước giờ bà không phải là người dậy sớm, nhưng vì để tóm được thóp Tiết Doanh Song, ngày hôm sau bà cài báo thức, sáu giờ rưỡi đã bò dậy.
Sớm như vậy, dám chắc Tiết Doanh Song còn đang ngủ!
Nhưng bà vừa đi ra phòng khách, đã nghe tiếng động phát ra từ trong bếp.
Trong nhà bếp, chiếc nồi đang sôi ùng ục trên bếp, lồng hấp bên cạnh bốc lên hơi nóng. Cả gian bếp tràn ngập hương thơm. Chỉ thấy Tiết Doanh Song đeo tạp dề, qua lại bận rộn trong nhà bếp.
Mã Bội Loan nhìn hồi lâu, cuối cùng không lời nào để nói, chỉ đành “Hừ” .
“Phu nhân, chào buổi sáng.” Tiết Doanh Song cười với Mã Bội Loan, “Buổi sáng uống cà phê chứ?”
“Không uống.” Mã Bội Loan trừng mắt.
“Hay là muốn dùng trà?”
“Không rảnh đâu.”
“Sữa bò?”
“Tanh.”
“Vậy uống chút sữa đậu nành nhé?”
“Tôi không uống sữa đậu nành bên ngoài!”
“Là con làm hồi sáng, vừa mới nấu xong.”
“…”
Cuối cùng, Tiết Doanh Song bưng sữa đậu nành nóng vừa nấu xong cho Mã Bội Loan. Sữa đậu nành là tự Tiết Doanh Song làm, nồng đậm nguyên chất, không giống với mấy loại pha bằng bột nhìn như nước lã bên ngoài bán.
Kết hợp với sữa đậu nành là một chén cháo hải sản được hầm mềm vào miệng liền tan, còn có một lồng bánh bao nhỏ.
Mã Bội Loan không tìm ra được khuyết điểm, cuối cùng chỉ có thể nói: “Mùi vị chẳng ra sao.”
Tiết Doanh Song nghe thế cũng không đáp lời, chỉ cười cười.
Vừa 7 giờ, Hình Vân dậy.
Hình Vân ngáp đi vào nhà bếp, đầu óc còn chưa tỉnh táo lắm. Bỗng nhiên hắn nhìn thấy mẹ hắn, sợ hết hồn, vừa búng vừa nhảy lủi đến bên cạnh Tiết Doanh Song.
[~ Ruby: Con người thì có ai búng ai nhảy ai lủi như ai kia khum =)))) ]
Tiết Doanh Song sờ sờ lưng hắn trấn an, lúc này hắn mới tỉnh táo lại một chút.
Sáng sớm, hai mẹ con đã im lặng nhìn nhau.
Hình Vân không phải kiểu người dậy sớm, bình thường không phải vì đi làm thì là bởi vì ăn điểm tâm mới gắng gượng bò dậy, mà điểm này hắn di truyền từ mẹ.
Hôm nay Mã Bội Loan dậy thật sớm, lúc này lại ăn ngon miệng, thật là buồn ngủ, căn bản không hơi đâu cà khịa Hình Vân.
Cuối cùng, Mã Bội Loan bỏ qua.
Ăn điểm tâm xong, lại lạnh lùng hừ hừ vài tiếng, về phòng ngủ tiếp.
** rubybaozi.wordpress.com ** rubybaozi.wordpress.com **
Lúc gần mười một giờ, Mã Bội Loan cuối cùng cũng đã ngủ đủ.
Bà vừa mở mắt, lộ ra ánh mắt nhanh trí, xuống giường chuẩn bị ra quân lần nữa. Nhưng mà còn chưa mở cửa, bà chợt nghe thấy tiếng vù vù vang lên từ bên ngoài.
“Ban ngày ban mặt ồn ào cái gì?” Mã Bội Loan đột ngột kéo cửa ra.
Ngoài cửa, Hình Vân đang hút bụi: “?”
Lần đầu tiên Mã Bội Loan nhìn thấy con trai làm việc nhà, kinh hãi rồi, nhất thời quên luôn câu định nói tiếp theo.
Mấy giây sau, Mã Bội Loan nhíu mày: “Con đang làm gì đó?”
Hình Vân cũng nhíu mày: “Mẹ không nhìn ra hả?”
Mã Bội Loan im lặng, Hình Vân nói: “Tránh qua đi.”
Hình Vân nói xong, vào phòng khách hút bụi một vòng, động tác còn khá trôi chảy.
Mười một giờ hơn, Hình Vân vào bếp.
Mã Bội Loan thủ sẵn ngoài nhà bếp một hồi, một mực đợi đến lúc bên trong truyền ra tiếng cười hí hí, mới bất thình lình mở cửa lần nữa, đánh bất ngờ!
Nhưng mà hình ảnh trong dự liệu không xuất hiện, Tiết Doanh Song không biết đã nói chuyện cười gì, Hình Vân bên cạnh cậu cười hô hố, chỉ thế thôi.
Hai người nhìn bà, lập tức bình tĩnh lại, không cười nữa.
Mã Bội Loan chắp tay sau lưng, đi một vòng trong nhà bếp, định bụng kiếm chuyện để chế nhạo.
Mã Bội Loan sinh ra trong gia đình dòng dõi thư hương, từ nhỏ đã là đại tiểu thư được nuông chiều, sau này lại gả cho phú thương, căn bản không làm việc nhà được bao nhiêu ngày.
Bà nhìn Tiết Doanh Song động tác gọn gàng, không tìm ra bất kỳ khuyết điểm nào, chỉ có thể bĩu môi, vẻ mặt xem thường.
Bỗng nhiên, đôi mắt sắc bén của bà trông thấy gì đó, mừng.
Bà bới đồ ăn cắt lớn nhỏ không đều trong tô bên cạnh, cười khẩy: “Người nào làm chuyện gì, ngay cả rau củ cũng cắt xiên cắt vẹo. Quả nhiên, tâm bất chính, làm việc cũng không ngay ngắn.”
Nói xong, bà ném ánh mắt thắng lợi nhìn sang Tiết Doanh Song.
Tiết Doanh Song: “…”
Hình Vân: “Con cắt đó.”
Mã Bội Loan lập tức quay đầu lại: “Là mắng con đó!”
*
Bữa trưa, phòng ăn nhà Hình Vân hiếm thấy phát huy được công dụng.
Bình thường, bọn họ ăn cơm không phải vừa ăn vừa xem tivi trong phòng khách, thì là ăn trên chiếc bàn nhỏ trong nhà bếp. Hôm nay để thích hợp cho mẹ Hình Vân đến, đặc biệt ăn cơm trong phòng ăn.
Trên bàn cơm, thức ăn đầy bàn, có cá có thịt, kết hợp chay mặn, dinh dưỡng cân bằng, hơn nữa ít dầu ít muối, lại không nhạt nhẽo.
Ban đầu Mã Bội Loan còn định xoi mói ăn uống không lành mạnh, nhưng mà nhìn một vòng, không gì để bắt bẻ. Bà hết cách, liền định chê thức ăn chưa đủ nóng. Nhưng mà vừa nhìn, phía dưới chén đĩa có đặt tấm giữ nhiệt, từ miếng đầu tiên đến miếng cuối cùng, thức ăn vẫn nóng.
Nhìn tới nhìn lui, cuối cùng bà nhìn về phía Hình Vân.
Lúc này, Hình Vân đang dùng một cái thau inox ăn cơm, cái thau cơm còn lớn hơn cái mặt nữa, bên trong đựng một nửa là cơm, Hình Vân ăn rất ngon lành.
Mã Bội Loan vốn định ghét bỏ Tiết Doanh Song để Hình Vân dùng thau ăn cơm, coi người ta là chó không bằng. Nhưng trước khi mở miệng, bà nhìn con trai ăn ngon lành, cả người mặt mày phơi phới, tinh thần tốt hơn trước không ít, câu nói của bà lại ngưng lại.
Ba người yên lặng ăn cơm, thỉnh thoảng Hình Vân nói vài câu, Tiết Doanh Song cười hô hố, tiếp đó lại yên lặng tiếp. Rồi xong qua hai phút nữa, Hình Vân lại không nhịn được nói vài câu, Tiết Doanh Song lại cười hô hố, như thế liên tục tuần hoàn.
Mã Bội Loan im lặng nghe, lại múc một muỗng trứng hấp hải sản mà nãy giờ bà chưa chạm qua. Một muỗng, chỉ thấy trong trứng hấp hiện ra hình tổ ong, còn có vị khét. Bà lập tức mừng rỡ, tựa như người lữ khách trong sa mạc tìm được ốc đảo.
“Cả thứ đơn giản như vậy, cũng làm không xong.” Mã Bội Loan cười khẩy, “Nền móng không biết, cứ đòi làm trò bịp bợm, không biết làm đến nơi đến chốn à.”
Nói xong, bà lại ném ánh mắt thắng lợi nhìn sang Tiết Doanh Song.
Tiết Doanh Song: “…”
Hình Vân: “Của con làm đó.”
Mã Bội Loan lần nữa quay đầu: “Là mắng con đó!”
Mã Bội Loan sắp tức chết rồi, mắng sao cũng mắng lên đầu Hình Vân vậy, Hình Vân nó ngốc sao? Làm gì cũng làm không xong!
Bà thấy khuyết điểm lớn nhất trong nhà chính là Hình Vân này đây!
Hình Vân lại không nhận ra được cơn giận dữ của bà, bị mắng như vậy, không chỉ không khó chịu, ngược lại có chút hưng phấn. Rốt cuộc đã để hắn tóm được một cơ hội nói chuyện rồi!
Hình Vân nói: “Mấy ngày nay con mới học được làm trứng hấp đó, lần đầu là tự con làm đại, chả ra hình dạng gì, sau đó là Tiết Doanh Song dạy con…”
Lần đầu tiên trong đời Hình Vân học làm thức ăn, tuy rằng không tính là quá thành công, nhưng hắn đắc ý lại hưng phấn, không nhịn bắt đầu lải nhải quá trình mình làm đồ ăn.
Mã Bội Loan không nói một câu chỉ lắng nghe. Trong nhận thức của bà, Hình Vân ít nói lại trầm ổn, bình thường hai mẹ con ăn cơm, lúc nào cũng là bà hỏi một câu, Hình Vân đáp một câu, còn rặn từng chữ từng chữ, như không biết nói chuyện không bằng, gần như không xuất hiện hình ảnh nói không ngừng nghỉ như bây giờ.
Hình Vân lại không hay cười, hình ảnh nói chuyện tít mắt như lúc này, bà chưa từng thấy.
Hình Vân đã thay đổi, tựa như đổi một người khác.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Mã Bội Loan chuyển đổi, âm thầm nhìn về phía Tiết Doanh Song.
Hình Vân vẫn đang thao thao bất tuyệt, thỉnh thoảng Tiết Doanh Song tựa như tán dương đáp vài tiếng. Nhưng không phải Tiết Doanh Song làm cho có lệ, ánh mắt cậu một mực đi theo Hình Vân, trên mặt nở nụ cười, giấu cũng không sao giấu được sự sùng bái cùng yêu thương trong ánh mắt, giống như món trứng hấp mà Hình Vân làm, là việc cứu vớt cả thế giới.
Khoảnh khắc này, Mã Bội Loan biết Tiết Doanh Song không phải tiền là có thể tùy tiện giải quyết.
*
Cơm trưa xong, Tiết Doanh Song cùng Hình Vân rửa bát, dọn dẹp.
Hai người nghỉ ngơi một chút, lại đi vào thư phòng.
Mã Bội Loan nhân cơ hội lượn một vòng trong phòng ngủ chính, nhưng mà trong phòng ngủ chính không có đồ vật gì quái lại, ngoại trừ một cọng dây xích chó, mọi thứ đều bình thường, bà đành phải chuyển mục tiêu về thư phòng.
Bà còn tưởng rằng hai người vừa cơm nước xong bèn chạy thư phòng, nhất định là ở trỏng thừa cơ vụng trộm, song khi bà lại đánh bất ngờ lần nữa, cũng không có hình ảnh ngồi trên đùi anh anh em em cái gì hết.
Chỉ thấy hai người mỗi người ngồi trước bàn bàn đọc sách, Tiết Doanh Song đang đọc sách, mà Hình Vân đang nhìn màn nhìn máy tính đánh chữ.
Mã Bội Loan lập tức thất vọng.
“Mẹ, hai ngày nay rốt cuộc mẹ đang mong đợi gì vậy?” Hình Vân nhịn hết nổi rồi, “Mỗi lần không gõ cửa đã vào, mẹ cho rằng sẽ nhìn thấy gì sao? Bình thường tụi con chính là như vậy, không có gì hay để xem!”
“Ai muốn xem mấy bây! Nhạt nhẽo!” Mã Bội Loan vứt xuống một câu, hất cằm, đóng sập cửa, đi mất.
Trong thư phòng.
Trong nháy mắt cửa đóng lại, Hình Vân lập tức tung cước, trượt ghế, trượt đến bên cạnh Tiết Doanh Song, hôn Tiết Doanh Song một cái, hôn xong trượt về ngồi của mình.
“Bà ấy nhất định là hâm mộ tình cảm tụi mình tốt.” Hình Vân nói.
Tiết Doanh Song cười cười, không nói gì.
Buổi chiều, Hình Vân tạm thời có việc, phải ra ngoài một chuyến.
Hình Vân chân trước vừa ra cửa, Mã Bội Loan bèn đi đến thư phòng.
Hai người ngầm hiểu lẫn nhau, Mã Bội Loan nói: “Đừng cho là tôi nhàn rỗi đến kiếm chuyện, có chuyện nói với cậu.”
Tiết Doanh Song gật đầu: “Con cũng có lời nói muốn nói với phu nhân.”
*
Trong thư phòng, Mã Bội Loan ngồi tại bàn Hình Vân.
Trên bàn Hình Vân lộn xộn, một đống tài liệu, báo cáo, còn có đủ loại bản kê sản phẩm xếp chồng lên nhau. Mã Bội Loan tiện tay cầm vài tờ văn bản lật ra, ném trở về. Lại cầm lấy chó gỗ được đặt bên cạnh máy tính lên nhìn, lại vứt về.
“Có chuyện gì, cậu nói xem.” Mã Bội Loan cũng không nhìn Tiết Doanh Song.
Hai ngày nay cũng không xảy ra chuyện to tác gì, nhưng Tiết Doanh Song rất hiểu, cuộc đối thoại hôm nay mới là mục đích thực sự của Mã Bội Loan lần này.
Cậu đợi ngày này đã lâu, rốt cuộc đến rồi.
Tiết Doanh Song hít sâu một hơi, trong lòng nghĩ đến Hình Vân, cố lấy dũng khí bình tĩnh nói: “Phu nhân, hai tháng qua con đã suy nghĩ rất lâu. Khoản tiền đó con không cần nữa, con muốn tiếp tục bên cạnh Hình Vân.”
“Con thật lòng yêu Hình Vân, con không cần tiền, con chỉ cần anh ấy.”
Cậu vừa dứt lời, Mã Bội Loan liền nở nụ cười, tiếng cười lanh lảnh.
“Còn tưởng rằng cậu muốn nói gì?” Đôi mắt to rủ xuống hệt như Hình Vân của Mã Bội Loan nhìn sang Tiết Doanh Song, “Hóa ra thì điều này? Cười chết người!”
Tiết Doanh Song không bị xao động, tiếp tục nói: “Con của hiện tại có lẽ vẫn không xứng với Hình Vân, nhưng con sẽ cố gắng, sau này con nhận được bằng cử nhân xong, sẽ tiếp tục thi nghiên cứu sinh…”
“Cậu cho là mình thi một cái nghiên cứu sinh là xứng với nó?” Nụ cười Mã Bội Loan tắt đi, hất mày, “Vậy sao nó không trực tiếp tìm thẳng người có bằng tiễn sĩ ấy, tìm cậu? Hứ, mơ mộng hão huyền.”
Tiết Doanh Song muốn phản bác, Mã Bội Loan lại không cậu cơ hội mở miệng: “Tôi đến đây, chính là để nhắc nhở cậu, đừng hòng có suy nghĩ méo mó nào. Đến lúc cậu nên đi, cậu nhất định phải đi, không có lựa chọn khác.”
“Con không đi.”
“Dựa vào cái gì?” Mã Bội Loan nói, “Điều kiện nó như vậy, biết bao người muốn ở bên nó, cậu dựa vào cái gì mà ở lại bên cạnh nó?”
Khẩu khí Mã Bội Loan hùng hổ dọa người, Tiết Doanh Song nhất thời nghẹn lời.
Đúng, dựa vào cái gì?
Cùng Hình Vân yêu nhau hơn hai tháng, trái tim Tiết Doanh Song không ngừng đấu tranh.
Từ khi bắt đầu cậu đã cảm thấy mình không xứng với Hình Vân, Hình Vân sớm muộn gì sẽ nhìn thấu cậu, còn không bằng cậu chủ động để Hình Vân hận mình. Càng về sau, cậu nhận ra mình thật ra cũng không có kém cỏi như vậy, cậu có thể cố gắng một chút, trở thành một người xứng với Hình Vân.
Cậu vốn cho là mình đã nghĩ thông suốt rồi, nhưng hôm nay bị Mã Bội Loan hỏi, lại không biết nên trả lời thế nào.
Dựa vào cái gì? Dựa vào tình yêu cậu dành cho Hình Vân sao?
Cậu biết rõ nói những lời này, chính mình khẳng định chỉ đổi lấy lời chê cười của Mã Bội Loan.
Cậu yêu Hình Vân thì sao chứ, tình yêu của cậu đáng giá mấy đồng? Trên thế giới người bằng lòng yêu Hình Vân cả trăm ngàn vạn người, cậu thì dựa vào cái gì?
Mã Bội Loan thấy cậu không nói, biết cậu không trả lời được.
“Người như cậu, sao tôi có thể an tâm giao Hình Vân cho cậu?”
Mã Bội Loan cười đắc ý, nhẹ nhàng nói: “Cậu cũng đừng hòng cho rằng nói chuyện tiền nong này cho nó biết, thì có thể xoay xở được. Nếu nó biết cậu xem trọng tiền tài như vậy, càng sớm chán ghét cậu hơn mà thôi. Tôi thấy bây giờ nó yêu đương đến nỗi nóng đầu rồi, cậu nên quý trọng mấy ngày này hơn đi, đến lúc đó, tôi sẽ cho nó biết. Đến lúc đó sẽ ra sao, tự cậu cũng hiểu.”
Tiết Doanh Song mở miệng muốn nói gì đó, lại cúi đầu, tự giễu cười lên.
Thật ra cậu cũng rất rõ, cậu vẫn muốn dùng tiền để tẩy não bản thân. Nghĩ rằng mình cầm được tiền, gì cũng không sợ. Hình Vân hận mình là tốt nhất, cậu sẽ để cho Hình Vân hận mình, không bao giờ thèm thích con người nát bét như cậu nữa.
Nhưng giờ đây cậu sợ, chỉ sợ Hình Vân chán ghét mình.
Cậu, một Tiết Doanh Song không sợ trời không sợ đất, lại cũng có ngày hôm nay.
“Cầm đi.” Mã Bội Loan ném tấm vé máy bay về phía cậu, “Đến giờ, tự mình đi khỏi.”
*
“Cô chủ nhiệm đi rồi?”
Khi Hình Vân trở về, mẹ hắn đã về nhà.
Tiết Doanh Song gật đầu, Hình Vân lập tức nở nụ cười, bổ nhào qua ôm Tiết Doanh Song mãnh liệt cọ một trận, còn liếm hai cái.
“Nghẹn chết anh luôn.” Hình Vân ngẩng đầu lên nói, “Ban nãy bà ấy không bắt nạt em chứ?”
Tiết Doanh Song lắc đầu, cười cười: “Bà ấy là mẹ anh, bà sao lại bắt nạt em?”
Hình Vân lại đến gần hôn cậu: “Em là người tốt nhất thế gian, chắc chắn bà ấy sẽ thích em.”
Tiết Doanh Song không nói gì, vẫn cười cười.
Cậu cũng chỉ biết cười, ngày tháng có thể cười còn lại chẳng nhiều lắm.
Sau khi Mã Bội Loan trở về, Tiết Doanh Song mới nhận ra, cách thời gian hợp đồng của cậu và Hình Vân chấm dứt, chỉ còn lại hai ba tuần nữa.
Cậu vốn nghĩ nếu may mắn nói hết chuyện của mình ra, xóa bỏ chuyện một nghìn vạn, cậu và Hình Vân sẽ cứ như vậy vui vẻ tiếp tục bên nhau.
Vào giờ phút này cậu mới biết, thời gian còn lại cho hai người họ không nhiều lắm.
Tính cách cậu vốn là không thích kể khổ cùng người khác, lúc này lại sợ Hình Vân chán ghét cậu, càng không dám nói chuyện này cho Hình Vân .
Ban ngày cậu giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng khi đêm khuya vắng người, lại không sao khống chế không nổi.
Trong đêm, Hình Vân tỉnh giấc.
Lúc hắn mơ màng tỉnh lại, chỉ thấy Tiết Doanh Song nhíu mày, đang nhỏ giọng nói mê.
“Xin lỗi…” Tiết Doanh Song thì thào nói, “Em đã làm tổn thương anh…”
“Xin lỗi cái gì?” Hình Vân sờ đầu Tiết Doanh Song, ôm cậu vào lòng, “Em có thể làm bất cứ chuyện gì với anh, không cần xin lỗi.”
Tiết Doanh Song trong mơ tựa như nghe thấy, lại một câu “Xin lỗi” .
*
Giữa tháng 6, bên đại học cũng thi cuối kỳ.
Thi cuối kỳ, luận văn, thuyết trình nhóm, đủ thứ việc ra ào ào. Tiết Doanh Song là sinh viên dự thính, cũng không phân nhóm cùng sinh viên chính khóa, một mình hoàn thành các loại bài tập nhóm, áp lực càng nặng.
Cậu vốn tưởng bận rộn sẽ khiến cậu quên hết mọi thứ, nhưng sự thật đã chứng minh, bóng ma ấy vẫn một mực đi theo đằng sau cậu, không gạt đi được.
Rốt cuộc, Tiết Doanh Song phạm sai lầm.
Thật ra cũng không phải là sai lầm lớn gì, chính là bài tập lập trình của giáo sư Mã cậu đã sửa vài bản, cuối cùng vậy mà nộp lên bản đầu tiên đầy bug. Giáo sư Mã mở bài cậu ra nhìn, nhất thời nổi giận.
May thay, ba phút trước giáo sư Mã dặn dò cậu in photo tài liệu, tổng cộng có 4 bản, kết quả lúc cậu cầm về, lại cầm 10 bản trở về.
“Không làm nữa thì cút xéo!” Tiếng rống giáo sư Mã vang vọng trong văn phòng.
Tiết Doanh Song lập tức đứng nghiêm.
“Làm việc thì quên trước quên sau, bộ dạng thất hồn lạc phách!” Giáo sư Mã tức giận trừng Tiết Doanh Song, “Mày mới chừng tuổi này, có gì để phiền muộn! Làm việc của mày, đọc sách của mày, muốn làm gì thì làm đó, ngày nào đầy đầu cũng lung ta lung tung!”
Đã lâu không bị giáo sư Mã rống, Tiết Doanh Song vừa bị rống, đầu óc dường như đều tỉnh táo lại.
Giáo sư Mã vẫn chưa có ý định bỏ qua cho cậu, lại mắng tiếp: “Lúc trước Hình Vân xin biết bao lâu mới xách mày qua đây, cái thái độ này của mày, xứng với nó à?”
Tiết Doanh Song sững sờ.
Giáo sư Mã nhìn dáng vẻ bất ngờ của cậu, lại trừng mắt. Giáo sư Mã cầm một xấp giấy trong ngăn kéo ra, quăng lên bàn: “Tự mày xem cho kỹ!”
Đó là một đống thư, thư viết tay của Hình Vân.
Cậu mở phong thư thứ nhất, chỉ thấy nét chữ nắn nót của Hình Vân tràn đầy lá thư.
“… Cậu, Tiết Doanh Song là một người rất nỗ lực, cậu ấy xuất thân không tốt, nhưng chưa từng bỏ quên việc học. Ý chí đó của cậu ấy, khiến con vô cùng khâm phục. Cậu ấy là một người hiếu học, hơn nữa đã đặt mục tiêu trở thành một lập trình viên, trước mắt cậu ấy đã thông qua kỳ thi chuyên ngành để nhận được chứng nhận tốt nghiệp ngành Công nghệ thông tin rồi…”
Hình Vân còn kèm thêm các thành thích Tiết Doanh Song thi chuyên ngành. Những thành tích ấy có thể dùng máy tính để in thành một bản, nhưng Hình Vân không làm như vậy, hắn lựa chọn tự tay viết, từng môn học bao nhiêu điểm, vết nắn nót từng chữ.
Những điểm số mà Hình Vân lấy làm kiêu ngạo, hắn thuộc như lòng bàn tay.
“… Cậu ấy là một người có tiềm lực, con tin ngài cũng nhìn ra được. Cậu ấy mong được tiến bộ, con càng khát khao nhìn thấy sự tiến bộ của cậu ấy. Nếu như ngài bằng lòng chấp nhận cậu ấy, cậu ấy nhất định sẽ trở thành một học trò khiến ngài kiêu ngạo, con lấy phẩm chất của con để cam đoan với ngài.”
Tay Tiết Doanh Song hơi run lên.
Lúc nào Hình Vân đã viết nhiều thư như vậy? Sao cậu lại không biết điều gì?
Giáo sư Mã lại nói: “Mỗi ngày đến tặng quà, ngay cả năm mới về nhà, người đầu tiên tìm cũng không phải mẹ nó, mà là tới tìm thầy! Nó coi trọng mày như vậy, thái độ mày chỉ thế thôi à? Mày là lấy dáng vẻ này để báo đáp nó?”
*
Ngày đó Tiết Doanh Song không hiểu mình ra khỏi trường bằng cách nào.
Trong ba tháng này, từng giây từng phút cậu đều cảm nhận được tình yêu Hình Vân dành cho cậu, mỗi lần cậu cho rằng đã là cực hạn của tình yêu, thì sau đó cậu lại lần nữa nhận ra, Hình Vân làm sao mà yêu cậu đến vậy.
Buổi tối học bài, Tiết Doanh Song bất giác ngẩn người. Cậu mặt không cảm xúc, ánh mắt nhìn đăm đăm vào màn hình máy tính.
Hình Vân chú ý tới Tiết Doanh Song đang ngẩn người, kinh ngạc.
Ngẩn người? Tiết Doanh Song biết ngẩn người? Tiết Doanh Song bất kể trong hoàn cảnh ồn ào ra sao cũng có thể chuyên tâm học tập, đang ngẩn người?
“Làm sao vậy?” Hình Vân lập tức trượt đến bên cạnh chỗ ngồi Tiết Doanh Song, “Tâm trạng không tốt?”
Tiết Doanh Song phục hồi tinh thần, lập tức lắc đầu.
Hình Vân hệt như một con chó to xác mà cọ Tiết Doanh Song, vừa nhìn mã code Tiết Doanh Song viết được một nửa trên màn hình, hỏi: “Không viết ra mã code sao?”
Tiết Doanh Song cũng chỉ đành gật đầu: “Bài tập khó quá.”
“Dễ ẹc? Anh viết giúp em.” Hình Vân vươn tay tại ấn loạn trên bàn phím, trên màn hình nhất thời chạy ra một chuỗi mã code loạn xì ngầu.”
“Đừng đừng đừng!” Tiết Doanh Song vội vàng ngăn cản, Hình Vân khăng khăng muốn đánh, Tiết Doanh Song ngăn cản không xong, cuộn tài liệu bên cạnh lại đánh Hình Vân , hai người quậy tưng bừng.
Náo loạn một hồi, Hình Vân kéo Tiết Doanh Song: “Không viết nữa, tụi mình ra ngoài chơi đi.”
Tiết Doanh Song: “Em chưa viết xong nữa.”
Hình Vân cũng không quay đầu lại: “Mặc kệ, em phải dắt chó đi chơi.”
Tiết Doanh Song: “Đã mấy giờ rồi?”
Hình Vân: “Cho em cơ hội cuối cùng, không là anh quậy nữa, coi chừng anh phá nhà luôn, xé hết bài tập em.”
Tiết Doanh Song hết cách, đành phải theo Hình Vân đi ra ngoài. Trước khi ra ngoài, Hình Vân còn yêu cầu Tiết Doanh Song thay bộ đồ thể thao. Tiết Doanh Song không hiểu lắm, lúc thay quần áo xong, chỉ thấy Hình Vân không biết từ đâu biến ra một trái bóng.
“Biết đá bóng chứ?”
“Không biết.”
“Đi! Thầy Hình dạy em đá bóng!”
* rubybaozi.wordpress.com *
Mười giờ tối, trong công viên gần đó cũng không ít người đang vận động. Hình Vân dẫn Tiết Doanh Song, hai người chiếm dụng một thảm cỏ.
“Xem kỹ nha.”
Tiết Doanh Song biết Hình Vân thích xem đá bóng, nhưng lại không biết Hình Vân cũng biết đá bóng. Cậu chỉ thấy Hình Vân vừa đặt quả bóng xuống đất, cong chân, móc bóng lên khỏi mặt đất.
Động tác vô cùng trôi chảy, Tiết Doanh Song lập tức vỗ tay.
Hình Vân thấy cậu vỗ tay, lập tức dẫn bóng bằng chân vài cái, dùng chân còn chưa đủ, lại dùng đầu đội bóng mấy cái không rơi xuống.
“Hay!” Tiết Doanh Song khen hay, “Thật giỏi quá! Quả thực giống như…”
“Giống ai?” Ánh mắt Hình Vân lóe sáng, chờ mong Tiết Doanh Song nói tên cầu thủ nổi tiếng nào đó.
“Giống như hải cẩu!” Tiết Doanh Song hưng phấn, “Hải cẩu chơi bóng giỏi nhất!”
“Cút! Chơi bóng là sư tử biển!” Hình Vân đá bóng về phía Tiết Doanh Song, Tiết Doanh Song lập tức cười né tránh.
Tiết Doanh Song hiểu, Hình Vân nhận ra tâm tình cậu không tốt, lúc này mới dẫn cậu ra ngoài chơi.
Bình thường Hình Vân thoạt nhìn cẩu thả, nhưng năng lực quan sát thật ra vô cùng nhạy bén, Tiết Doanh Song vàng nở nụ cười, chỉ sợ Hình Vân không yên tâm về cậu.
“Em không biết đá bóng, thầy Hình dạy em đi.” Tiết Doanh Song cười nói.
“Em nhìn kỹ nè, đá bóng dùng chỗ này, cong chân sút ra.” Hình Vân vừa nói vừa làm mẫu, đá bóng đến bên chân Tiết Doanh Song, “Nào, đá lại đây cho anh.”
Bóng đã đến dưới chân, Tiết Doanh Song không đá trúng, một cái đã đá trật. Hình Vân chạy đi nhặt bóng, lại một mạch mang bóng trở về.
“Thử lại xem.” Hình Vân đá bóng qua lần nữa.
Đá thêm vài lần, Tiết Doanh Song đá lệch còn nhiều hơn đá trúng, Hình Vân lại không hề chê kỹ thuật cậu kém, cũng không chê phiền mà chạy mang bóng trở về.
Đột nhiên, Tiết Doanh Song đá mạnh, đá bóng đến một chỗ vô cùng khác người. Nếu người khác nhìn thấy, chắc chắn sẽ mắng cậu cố ý gây sự. Nhưng mà Hình Vân không một lời oán hận, chạy theo quả bóng, lại mang bóng đến trước mặt cậu, vui vẻ nói: “Tiếp nào!”
Thật là giống như con chó ngốc thích chơi bóng cùng chủ nhân, tuyệt không biết là đang bị người ta ăn hiếp.
Tiết Doanh Song chợt vô cùng vô cùng khó chịu.
Hình Vân quá tốt với cậu rồi.
Cậu có lỗi với Hình Vân.
“Làm sao vậy?” Hình Vân nhìn cậu nét mặt ủ rũ, vội vàng đi lên, “Khóc à?”
“Không có.” Tiết Doanh Song quay đầu đi chỗ khác, “Em chỉ là…”
Phút chốc ấy, Tiết Doanh Song suýt nữa đã nói thật lòng, như thế trước một giây cậu định mở miệng, Hình Vân ôm lấy cậu.
Hai người đầy mồ hôi, Hình Vân lại tuyệt nhiên không hề chê, vô cùng trân quý ôm lấy cậu. Hình Vân khẽ nói: “Gần đây em áp lực quá nhiều rồi, đừng tạo cho nhiều nhiều áp lực như thế, em còn có anh mà.”
Tiết Doanh Song không nói nên lời.
“Anh mặc kệ, tụi mình đi chơi đi.” Hình Vân nói, “Đợi trường cho nghỉ hè, tụi mình đi chơi nha. Lần này tụi mình tìm một nơi thật xa, chỉ có hai chúng ta, sẽ không bị bất kỳ ai làm phiền.”
Nói nghe sao giống bỏ nhà theo trai vậy.
Tiết Doanh Song tựa như cứ như vậy mà bất chấp tất cả đi theo Hình Vân, đến chân trời góc biển. Lang thang cũng được, bỏ trốn cũng được, chỉ có hai người bọn họ.
Nhưng cậu dựa vào cái gì.
*
Vài ngày sau, Hình Vân đi công tác.
Trước cuối tháng 6, Hình Vân vô cùng bận rộn, phải liên tục đi công tác nhiều ngày. Vào ngày đi công tác, Hình Vân 4 giờ sáng đã phải ra cửa.
Ba giờ hơn, báo thức vừa vang lên một tiếng, Hình Vân bèn thò tay ra tắt.
Hắn mở mắt ra, trước tiên ôm Tiết Doanh Song hôn một cái, rồi mới nhẹ nhàng đứng dậy xuống giường rửa mặt.
Hắn không dám phát ra tiếng động lớn, chỉ sợ đánh thức Tiết Doanh Song.
Nhưng mà vừa trong phòng tắm đi ra, hắn đã thấy Tiết Doanh Song ngồi bên giường, mãi nhìn hắn.
“Đánh thức em sao?” Hình Vân bước nhanh lên trước, hôn vào đôi má cậu, “Em ngủ đi, ngoan nào.”
“Hình Vân.” Tiết Doanh Song khẽ nói, “Hình Vân.”
“Ngủ ngốc à?” Hình Vân nhìn bộ dạng mơ mơ màng màng của cậu, không nhịn được lại hôn thêm một cái, “Tinh thần em mấy ngày nay cũng không tốt, mau ngủ đi.”
Tiết Doanh Song lại khăng khăng đi theo Hình Vân. Bình thường đều là Hình Vân hệt chú chó con đi theo sau mông Tiết Doanh Song, hôm nay lại là Hình Vân đi đến đâu, Tiết Doanh Song liền đi theo đến đó, một tấc cũng không rời.
Cuối cùng trước khi ra cửa, Tiết Doanh Song ôm lấy Hình Vân.
“Hình Vân, em yêu anh.”
Hình Vân sững sờ, lại nở nụ cười.
“Anh biết mà, từng phút từng giây em đều thể hiện tình yêu với anh.”
Hình Vân trước khi đi, lại hôn lên mặt Tiết Doanh Song một cái.
“Để em món quà, trong thư phòng, ngủ dậy nhớ qua xem nha.”
Hình Vân lên đường, Tiết Doanh Song đứng ở trước cửa, một mực nhìn về phía Hình Vân rời đi.
Qua một hồi, cậu mới đi đến thư phòng.
Trên bàn học cậu để một phong thư, mở phong thư ra, chỉ nhìn thấy bên trong đặt một tấm vé máy bay.
Hình Vân cân nhắc đến chuyện cậu còn thi cử, bởi vậy không dẫn cậu ra nước ngoài, điểm đến của vé máy bay là một thành phố khác trong nước, nổi tiếng với Cổ Thành, cách xa thành phố A, một đằng đông một đằng tây.
Trên tấm vé còn dán một tờ stick note: “Đến một nơi chỉ có em, chỉ có anh.”
Thời gian chuyến bay vừa đúng vào ngày hợp đồng bọn họ chấm dứt.
*
Chuyến công tác lần này của Hình Vân vô cùng bận rộn, gần như không nhiều thời gian để trò chuyện cùng Tiết Doanh Song, mỗi ngày cũng chỉ bớt chút thời gian gửi tin nhắn cho Tiết Doanh Song.
Ngày cuối cùng đi công tác, Hình Vân chỉ gửi cho Tiết Doanh Song hai tin nhắn.
“Dọn hành lý xong chưa? Nhớ phải dọn hành lý.”
“Ngày mai gặp ở sân bay.”
Để điện thoại xuống, Tiết Doanh Song không cảm xúc nhìn hai tấm vé máy bay trên bàn. Hai tấm vé máy bay, ngày đều là ngày mai, nhưng điểm đến lại không giống nhau.
Một tấm là Hình Vân.
Một tấm là ra đi.
Tiết Doanh Song vươn tay về phía tấm vé máy bay của Hình Vân, nhưng trước khi chạm đến, cậu lại rụt tay về.
Lời chất vấn của Mã Bội Loan lại vang lên trong đầu cậu một lần nữa.
Cậu dựa vào cái gì?
Cậu cố gắng thi nghiên cứu sinh, thì sao chứ, sao Hình Vân không tìm thẳng một nghiên cứu sinh đi?
Cậu dựa vào cái gì để ở lại?
Tiết Doanh Song thu tay lại, lẳng lặng ngồi trên giường.
Hành lý đã thu dọn xong, hành lý rời xa căn nhà này cậu đã thu dọn xong cả rồi, chỉ đợi đến ngày mai.
Đang nghĩ ngợi, điện thoại vang lên.
Cậu nhìn điện thoại, lại là Bạch Khiêm Dịch gọi đến.
“Song Song, ” Giọng Bạch Khiêm Dịch vang lên trong điện thoại, “Nghe nói ngày mai hai cậu lên đường đúng không? Khẩn trương không? Đừng khẩn trương, đến lúc đó qua bên kia có bất ngờ chờ cậu nha.”
“…”
“Cậu đoán coi là bất ngờ gì nè?”
Nghe âm thanh vui vẻ của Bạch Khiêm Dịch, Tiết Doanh Song cười, không nói lời nào.
“Sao hôm nay im lặng vậy? Ngày mai lần đầu tiên đi máy bay, căng thẳng hả?” Bạch Khiêm Dịch nói, “Tên kia đâu? Kêu ra biểu coi?”
“Ảnh đi công tác rồi, đang vội làm xong việc trước ngày mai.”
“Haiz, liều mạng thế cơ à.” Bạch Khiêm Dịch GATO, lập tức lại nở nụ cười, “Song Song, cậu yêu cậu ấy ghê nha.”
Tiết Doanh Song im lặng.
Bạch Khiêm Dịch không hỏi, lại nói: “Trước đây gặp phải chuyện như vậy, tôi cứ lo lắng sau này cậu ấy không dám yêu ai nữa. Bây giờ thấy cậu ấy có thể tìm được cậu, tôi thật sự rất mừng cho cậu ấy, cậu ấy thực sự rất thiếu sự yêu thương.”
Nghe thế, Tiết Doanh Song lại không nhịn được: “Rốt cuộc trước đây anh ấy đã xảy ra chuyện gì?”
“Hả? Cậu không biết?”
“Tôi không hỏi ảnh.”
“Tôi tưởng cậu ta đã nói với cậu chứ… chắc là cậu ấy không muốn nhắc tới.”
“Anh nói tôi biết đi, tôi muốn biết.”
Bạch Khiêm Dịch phân vân nhiều lần, cuối cùng vẫn nói ra.
Hôn nhân của cha mẹ Hình Vân là do trưởng bối định đoạt, tình cảm hai người cực kỳ mỏng manh. Sau khi kết hôn hai người thường xuyên tranh cãi, cuối cùng ly hôn khi Hình Vân học tiểu học.
Mẹ Hình Vân muốn nuôi Hình Vân, nhưng không thể giành quyền nuôi con với cha Hình Vân.
Cha Hình Vân là một doanh nhân giàu có, nguồn lực kinh tế vượt xa Mã gia, cuối cùng giành quyền nuôi dưỡng Hình Vân.
Sau đó, chính là sự khởi đầu của địa ngục.
Cha Hình Vân bề ngoài điềm đạm nho nhã, nhưng sau lưng là một tên cuồng bạo lực. Tính cách Mã Bội Loan lanh lẹ dữ dằn, lúc ông ta và bà ở bên nhau không ra tay, nhưng ly hôn rồi, hoàn toàn bộc lộ bản tính.
Hình Vân quanh năm mặc áo tay dài, chính là để che vết thương vị đánh.
Một năm chỉ có một cơ hội được gặp mẹ, đặc biệt ăn mặc vô cùng kín đáo chỉnh tề, chính là không để cho người khác phát hiện.
Người giúp việc trong nhà cố tình làm lơ, thấy cha Hình Vân đối đãi với Hình Vân thế nào, cũng chưa từng nể nang Hình Vân, suốt năm cho hắn ăn cơm thừa canh cặn.
Cứ như thế, Hình Vân thời thiếu niên trầm lặng ít nói.
Mãi cho đến một ngày lớp 11, Hình Vân tìm cơ hội chạy trốn, cũng chính ngày hôm ấy, hắn gặp được người bạn cùng lớp – Bạch Khiêm Dịch.
Bạch Khiêm Dịch giấu hắn ở nhà, đồng thời còn cổ vũ hắn đi tìm mẹ.
Sau đó, Mã Bội Loan biết được cảnh ngộ của Hình Vân, đau lòng không thôi.
Cuối cùng người Mã gia liên thủ, những thành phần trí thức, thế là đánh ngã một tên thương nhân. Ngày đó Mã Bội Loan nói với Tiết Doanh Song “Lúc trước có một kẻ làm tổn thương nó, dùng sức cả nhà Mã gia đã giải quyết gọn rồi”, chính là chuyện như vậy.
“Cậu ấy khi đó và bây giờ hoàn toàn là hai dáng vẻ khác nhau, nếu lúc đó cậu nhìn thấy, nhất định là đau lòng chết luôn.” Bạch Khiêm Dịch nói xong, thở dài nặng nề.
Đầu bên kia điện thoại, Tiết Doanh Song không trả lời.
“Song Song, cậu khóc à?”
“…”
“Cậu đừng khóc, bây giờ cậu ấy có cậu rồi, cậu ấy rất hạnh phúc!” Bạch Khiêm Dịch nghe tiếng khóc Tiết Doanh Song, lập tức sốt ruột, “Cậu ấy hôm nọ mới nói với tôi, đời này gặp khốn khổ nhiều như thế, đổi lấy cơ hội gặp được cậu, quả đáng giá. Cậu ấy bây giờ rất hạnh phúc, cậu đừng khóc mà.”
Tiết Doanh Song không khóc nữa, bởi vì nước mắt của cậu không giải quyết được vấn đề, người làm công chưa bao giờ khóc.
Nhưng mà hôm nay, nước mắt cậu lại không ngừng rơi xuống.
Cậu không hiểu Hình Vân.
Con chó ngốc có thể khóc hu hu muốn để lại vết thương cho cậu xem, muốn cậu đau lòng, muốn cậu tội nghiệp, muốn cậu không dám rời xa mình.
Nhưng chó con của cậu sao lại ngốc như vậy, trước mặt cậu chỉ cố tỏ ra vui vẻ, chỉ cố bày tỏ tình yêu với cậu, một chút tâm cơ cũng không có.
Chó con của cậu sao lại ngốc như vậy? Ngốc nghếch lắm, vẫn không biết mình sắp bị vứt bỏ, vẫn còn thương yêu cậu.
~ Ruby: Sắp hoàn rồi…