Đăng trong Xuân giang hoa nguyệt dạ

[XGHND] Chương 84

Chương 84: Làng hồ ly 3

Edit + Beta: Ruby


“Thanh Lăng, giữa ta với ngươi đừng nên giấu giếm, rốt cuộc là ai muốn tìm đến nơi này?”

Trong ngôi làng trúc xanh mơn mởn, Phi Tiêu ngồi trên chiếu, vừa uống rượu vừa nói chuyện cùng Thanh Lăng.

Thanh Lăng nghe xong, nhíu mày nói: “Phi Tiêu, có lẽ ngay từ đầu ta đã sai rồi.”

“Sao lại nói vậy?” Phi Tiêu nghe xong ngẩng đầu lên, trên mặt đầy nghi vấn.

Thanh Lăng nhìn về phía núi non xa xa ngoài cửa sổ: “Ta và ngươi cố gắng tu hành, cuối cùng mưu cầu được gì? Coi như là thật biến thành dáng vẻ của nhân loại, cũng không thể được sự bao dung của nhân loại.”

Phi Tiêu nghe xong trầm mặc không nói, tựa như cũng ngầm thừa nhận.

Thanh Lăng lại chậm rãi nói: “Dù cho ở nơi xa xôi như vậy, xây xong thôn làng, vốn định giống sống như loài người, nhưng vẫn không thể dung nhập vào cuộc sống con người như trước.” Hắn ta lại lắc đầu tiếp tục nói, ” Người chung quanh đây, đều mang tai họa đó đổ vào đầu chúng ta, dù cho nhân loại vì lợi ích mà tàn sát lẫn nhau, cuối cùng cũng phải đặt trên thi thể vào cọng lông động vật, nói là do hồ ly làm.”

Phi Tiêu lại uống một ngụm rượu, vẫn trầm mặc không nói.

“Bây giờ có tin đồn nói là người của quan phủ muốn phái quan binh tới bắt chúng ta.” Thanh Lăng cười nói, “Bởi vì quan địa phương nơi này nói rằng nguyên nhân không giao nộp thuế cống lên được cũng là do hồ ly.”

“Bọn họ  vẫn chưa tìm được nơi đây?”

“Hẳn là sắp rồi.” Thanh Lăng cũng bưng chén rượu lên uống một ngụm rượu, nói tiếp, “Chẳng qua là mấy ngày nữa thôi.”

Phi Tiêu nghe xong nhướng mí mắt, “Cách tốt nhất chính là tranh thủ mấy ngày nay mau chóng rời khỏi nơi đây, bên nào có thương vong cũng không tốt.”

Thanh Lăng cười khẽ một tiếng, “Ta đã làm như vậy, cư dân nơi đây phần lớn đã rời đi, chỉ có một ít Hoa Yêu không di chuyển được thì vẫn còn.”

“Vậy ngươi lần này gọi ta tới là…?” Phi Tiêu hỏi.

Đôi mắt nâu sẫm của Thanh Lăng chuyển một vòng, chậm rãi nói: “Ngươi không cho là nên để lại hai tên chiến sĩ đi sau cùng sao?”

Phi Tiêu mới cong khóe miệng mỉm cười, “Không sai, không sai, những quan binh kia không có thu hoạch gì, nhất định sẽ tiếp tục truy tìm, còn không bằng mê hoặc tầm mắt bọn chúng.”

“Phi Tiêu, lại phải làm phiền ngươi rồi.” Thanh Lăng nói xong nhìn về phía bầu trời, chỉ thấy ánh chiều tà đỏ như máu, nhuộm đám mây phía chân trời thành màu đỏ, đại chiến sắp tới, loại bình yên này lại có thể ở gần được bao lâu?

“Người đó ở đây sao?”

“Đúng vậy, người đó đúng là người trong trấn Ô Giang.”

Vương Tử Tiến lúc này mới biết tiểu trấn này tên là trấn Ô Giang.

Minh Nguyệt  dẫn hắn lên đường, rốt cuộc đã đi đến trước một căn nhà ngói, trong sân ngôi nhà kia, lại bày một cỗ quan tài đen.

“Chính là chỗ này.” Minh Nguyệt  nói xong liền đi vào.

Người trong nhà trông thấy đạo sĩ vô cùng vui mừng, đều muốn cầu xin gã làm phép tẩy trần cho người chết.

Hai người vốn dĩ còn đang nhức đầu làm sao mới có thể gặp được người hấp hối sắp chết, nào ngờ lại dễ dàng như vậy.

“Được được được.” Minh Nguyệt hất phất trần, làm ra vẻ, gật đầu đồng ý.

Vương Tử Tiến thấy bộ dạng cố làm ra vẻ của gã, không khỏi nhớ tới một người, trong lòng buồn không chịu nổi, Phi Tiêu cũng là thích gạt người như vậy, không biết y bây giờ thế nào?

Hai người đi vào nhà trong tối đen, vừa vào nhà đã nghe được một mùi khó chịu, chỉ thấy trên chiếc giường kia, một ông cụ râu tóc bạc phơ đang đang nằm đó.

Ông già gầy như que củi, sắc mặt xám xịt, rõ ràng là không có thể sống được mấy ngày.

“Ông ơi! Ông ơi!” Vương Tử Tiến trông thấy vội vàng đi qua gọi ông lão.

“Không, đừng gọi ta là ông ơi, ta mới có hai mươi hai…” Ông già nói khẽ, cũng chỉ có khí ra mà không khí vào.

“Lần này chúng tôi đến là có chuyện xin thỉnh giáo.” Vương Tử Tiến vội vàng hành lễ cùng ông ta, “Một vị tri kỉ của ta bị nhốt trong một ngôi làng toàn trúc xanh, hy vọng người có thể chỉ điểm đôi điều.”

“Không sai, ta cũng có một thứ bị bọn họ lấy đi.” Minh Nguyệt  ở phía sau cũng vội vàng nói.

“Các ngươi, đến trấn Thiên Sơn …” Ông già trên giường duỗi ra bàn tay gầy còm, chỉ về phía ngoài cửa.

“Sau đó thì sao?” Vương tử nghe xong vội vàng hỏi, rốt cuộc có manh mối của ngôi làng rồi.

“Đứa trẻ…” Ông già lại chậm rãi nặn ra mấy chữ, “Chú ý, đứa trẻ…”

“Đứa trẻ?” Vương Tử Tiến cùng Minh Nguyệt  bốn mắt nhìn nhau, đều không hiểu ý trong lời này, đang muốn hỏi lại, lại thấy ông già kia đã rơi vào trạng thái nửa hôn mê, trong miệng lẩm bẩm nói gì đó: “Trăng trong nước, hoa trong gương, không suy nghĩ, sầu bao năm.”

Giống như là một bài thơ?

Vương Tử Tiến trông thấy, lặng lẽ lui ra ngoài, lúc này sắc trời đã tối, ánh nắng chiều như ngọn lửa được đốt lên, nung đỏ một góc trời, tâm tình mình, làm sao không nôn nóng như lửa đốt.

Chợt nghe trong ngôi nhà nhỏ truyền ra tiếng Minh Nguyệt  đang bình tĩnh tụng kinh, gã thân làm một đạo sĩ, biết niệm kinh Phật, cũng là hiếm lạ. Chất giọng du dương mộc mạc, dường như có thể đi thẳng vào lòng người, mang đến một chút yên bình.

Vương Tử Tiến nghe tiếng tụng kinh ấy, nhất thời thất thần, đột nhiên nói: “Phi Tiêu, ngươi nghe kinh văn xem, rất lâu chưa nghe được đó.”

Rồi lại thật lâu không thấy ai trả lời, lại ngẫng đầu lên, trong sân chỉ có bóng dáng một mình hắn, nào có người thứ hai?

Hắn bỗng nhiên chua xót, nhất thời khó chịu, bầu không khí chỉ có tiếng tụng kinh khẽ lướt qua: Mọi thứ đều chuyển dời, thọ mệnh cũng như thế. Chúng sinh đau khổ tuần hoàn vô hạn, lưu chuyển không ngừng nghỉ. Tam Giới đều vô thường, vui buồn ai cũng có. Có đạo là niềm tin, hết thảy hóa hư vô.

Đêm đó, hai người không dám trì hoãn chút nào, mua hai con ngựa thì xuất phát, trấn Thiên Sơn được đặt tên là Thiên Sơn, nhưng là một tiểu trấn  nằm bên cạnh Tương Giang.

Hai người đi đường suốt đêm, thế nhưng mà hai ngày sau mới đến được nơi.

“Ngươi thật sự không nhớ ban đầu đi vào thế nào, lại làm sao mà đi ra được khỏi đấy?” Trên đường đi, Minh Nguyệt  không ngừng truy vấn, trả lời của Vương Tử Tiến vĩnh viễn đều là không nhớ, nhưng gã vẫn không chịu buông tha, khiến cho Vương Tử Tiến vừa nhìn thấy đạo bào màu vàng của gã liền đau cả đầu.

Rốt cuộc Minh Nguyệt vừa kéo dây cương nói: “Đến trấn Thiên Sơn rồi.”

Vương Tử Tiến chỉ thấy trong một màu xanh um tươi tốt xa xa phía trước, có một tiểu trấn, bên trong đều là căn nhà xây bằng đá, so với trấn Ô Giang, càng thêm phần tinh xảo.

Người qua lại trong trấn, vô cùng nhàn nhã, cách đó không xa chính là dòng Tương Giang chậm rãi chảy qua.

Vương Tử Tiến bước trên đường đá vào tiểu trấn , không khỏi mê hoặc, chợt thấy con đường phía xa ruộng nương ngang dọc, không ồn ào vội vã*, một cảnh tượng thanh bình, không biết ông già kia chỉ dẫn hai người tới nơi này là có dụng ý gì?

(*) nguyên văn鸡犬相闻 (kê khuyển tương văn): Trái với cảnh “gà bay chó sủa”, ý chỉ cuộc sống bình yên, không tranh chấp…

“Chúng ta đi nghỉ ngơi trước, ngày mai hãy nói.”

Trong tiểu trấn thậm chí ngay cả một cái khách điếm cũng không có, hai người đành phải tìm một căn nhà hoang để ở tạm.

Bởi vì đường đi vất vả, một đêm này, vậy mà không mộng mị.

“Tử Tiến, Tử Tiến, dậy đi!” Vương Tử Tiến trong lúc mơ mơ màng màng nghe thấy có người gọi tên hắn, là Phi Tiêu ư?

Hắn mừng rỡ mở mắt ra, lại thấy một giương mặt vuông vức của người trước mặt, miệng rộng mũi to, lại là Minh Nguyệt, không khỏi cảm thấy thất vọng.

“Chúng ta đi xem thử tiểu trấn này có gì cổ quái.” Minh Nguyệt  nói xong bèn sửa sang lại đạo bào liền xuất phát.

Hai người đi trên phố, chỉ thấy người trong trấn rất là nhàn nhã, ai rao hàng thì rao hàng, ai nướng cá thì nướng có, nữ có nam có, còn có cụ già tóc trắng, một khung cảnh vui tươi phồn vinh.

Vương Tử Tiến cùng Minh Nguyệt đi cả buổi mới nhìn thấy một đứa bé trai áo choàng ngắn màu xanh lục, quấn hai bím tóc nhỏ, cầm hoa quả, ngồi trên bậc cửa.

“Ngươi nói xem, chỉ là đứa bé kia sao?” Vương Tử Tiến nhìn thấy đứa trẻ kia bèn hỏi Minh Nguyệt .

“Không rõ lắm.” Minh Nguyệt  cũng đưa mắt nhìn đứa bé đó, không khác gì với trẻ con bình thường.

Cứ như vậy mà đi dạo thong dong đến lúc trời tối, đi khắp tiểu trấn một phen, vẫn không có thu hoạch gì.

“Ngày mai đến chung quanh trấn xem thử đi.” Minh Nguyệt  thở dài.

“Cũng được…” Vương Tử Tiến thất vọng vô cùng, còn tưởng rằng trong tiểu trấn này ẩn giấu huyền cơ, nào ngờ đúng là bình thường không thể bình thường hơn được nữa.

Còn lại mấy ngày, hai người ngay cả cành cây ngọn cỏ của trấn Thiên Sơn đều sắp lật tung lên, vẫn không có thu hoạch nào.

“Trở về hỏi lại ông già kia xem, hy vọng ông ta vẫn chưa về trời.” Minh Nguyệt  bất đắc dĩ lắc đầu thở dài.

Vương Tử Tiến cũng gật đầu theo, cũng chỉ có cách đó.

Hai người thất vọng dắt ngựa, trên đường trở về, Vương Tử Tiến lại quay đầu nhìn lại qua cái tiểu trấn ấy, lại nhìn dòng Tương Giang, một gò đá nho nhỏ đối diện tiểu trấn, đúng là nơi mà lúc trước bọn họ cho thuyền cập bến lên bờ.

Trong lúc nhìn thoáng qua, hắn lại nhìn thấy đứa trẻ mặc y phục xanh lục, đang cầm quả bóng đủ màu chơi đùa ở giữa đường.

Đột nhiên một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu hắn, nhớ tới lời cuối cùng mà ông già kia đã nói, lẩm bẩm: “Trăng trong nước, hoa trong gương, không suy nghĩ, sầu bao năm.”

“Ngươi đang làm gì đó? Còn không mau lên đường?” Minh Nguyệt  thấy vậy bèn hối thúc hắn.

“Không, không đúng…” Vương Tử Tiến lại nhìn quanh tiểu trấn một chút, trên trấn này cũng có khoảng hơn trăm người, sao mấy ngày nay, chỉ có mỗi đứa bé này?

“Có gì không đúng?” Minh Nguyệt  hỏi.

“Nơi đây không trẻ con!” Vương Tử Tiến lại nghĩ tới trong ngôi làng trúc xanh ươm ngày ấy, cũng không có một đứa trẻ.

“Bên kia không phải một đứa à?” Minh Nguyệt  nghe xong chỉ vào đứa bé trai kia nói.

“Chỉ có một đứa!” Vương Tử Tiến vội nói, “Làng hồ ly mà ta từng đến, cũng là không thấy một đứa trẻ nào.”

Minh Nguyệt  nghe xong dường như đã tìm được mấu chốt, “Yêu quái có thể biến thành người, ít nhất cũng có trăm năm đạo hạnh, sao lại có đứa trẻ? Bọn chúng huyễn hóa thành hình người cũng thích biến thành trai xinh, gái đẹp cơ mà.”

“Không sai.” Vương Tử Tiến nói tiếp, “Ông già kia nói trăng trong nước, hoa trong gương e rằng là ám chỉ chúng ta điều này.”

Minh Nguyệt  nghe xong trong mắt đăm chiêu, rung giọng nói: “Ngươi nói cái, cái trấn Thiên Sơn này chính là làng hồ ly?”

“Chỉ sợ tất cả đều là huyễn thuật.”

“Huyễn thuật?” Minh Nguyệt cúi đầu nói, “Miễn là tìm được nơi hạ chú, hiển nhiên có thể phá giải.”

“Thế nhưng nơi hạ chú ở đâu chứ?” Vương Tử Tiến nhìn người đi kẻ đến trong trấn, không biết đi đâu tìm một mảnh phù chú.

“Ngay đây!” Minh Nguyệt đột nhiên xoay người xuống ngựa, vươn tay tóm láy đứa trẻ, trong miệng nói lẩm bẩm.

Đứa trẻ ban đầu bị gã tóm lấy còn kêu khóc, gã vừa niệm xong, chỉ thấy trong tay nào có đứa trẻ gì, chỉ có một đoạn trúc khắc đầy chú văn vặn vẹo.

Cây trúc vừa hiện nguyên hình, đột nhiên mọi thứ xung quanh đều phát sinh biến hóa, nhà đá hai bên đường đều biến thành căn nhà trúc xanh biếc, bên trong suối chảy vờn quanh, quả thực là tiên cảnh nhân gian, đúng là ngôi làng mà ngày ấy Vương Tử Tiến đã từng đi đến.

Vương Tử Tiến trông thấy sự biến đổi này, vội vàng xuống ngựa, trố mắt đứng nhìn: “Trời ạ, ai có thể nghĩ rằng trấn Thiên Sơn chính là làng hồ ly chứ?” Dứt lời quay đầu lại hỏi Minh Nguyệt, “Làm sao ngươi biết chú văn đó ở đâu?”

“Trong thôn chỉ có một đứa trẻ, tất nhiên chỗ khác người nhất, vì vậy ta nghĩ đứa bé kia chính là chú văn, quả nhiên không sai.”

Không đợi hai người nói xong, chỉ thấy một người từ lầu trúc đi ra, người nọ toàn thân áo trắng, mái tóc dài đen như thác nước xõa thẳng xuống, chỉ thắt một chiếc khăn vuông trắng sau đầu, mặt mày ôn hoà, làn da sáng long lanh, trong suốt như bạch ngọc, hai mắt như sao, tản ra một luồng ánh sáng băng lãnh, chính là không hề có cảm xúc.

Người nọ nhìn Vương Tử Tiến cùng Minh Nguyệt, không hề nói lời nào, chỉ thản nhiên đứng trong đám trúc xanh ươm, áo trắng tung bay, thoát tục xuất trần như thế ngoại tiên Nhân.

Vương Tử Tiến nhìn người này, thế nhưng ngây ngẩn cả người, chỉ cảm thấy trong mũi chua xót, hai mắt rưng rưng, đã cách rất nhiều ngày, rốt cuộc lại được gặp y.

Hắn bình tĩnh lại, rung giọng nói: “Phi Tiêu…”

Dáng vẻ người nọ vẫn lãnh đạm như cũ, nhàn nhạt hỏi: “Ngươi là ai?”

CHƯƠNG 85