Đăng trong Xuân giang hoa nguyệt dạ

[XGHND] Chương 62

Chương 62: Cầu châm ngôn 7  

Edit + Beta: Ruby


Lan Hương trong bóng tối, xuyên qua những gian nhà không một bóng người, dường như vô cùng quen thuộc đường sá.

Đi một hồi, chỉ thấy nàng dừng ở trước một căn nhà, cúi đầu nói: “Chính là nơi đây, ta từng ngồi trên bậc cửa này mỗi ngày, nhìn đường phố kẻ đến người đi.” Nói xong, bèn đẩy cửa bước vào trong sân.

Vương Tử Tiến cùng Phi Tiêu chăm chú theo sát sau lưng nàng, thấy nàng đẩy cổng ra, trên mặt liền trở nên hoảng sợ, tựa như đã chuyện nhìn thấy gì vô cùng đáng sợ.

Vương Tử Tiến cùng Phi Tiêu trông thấy, vội vàng chạy lên, thăm dò thử.

Phía trong cửa có một bà cụ áo quần rách rưới, gầy còm như que củi, ngồi trên sân nhà mình, trong tay cầm một đoạn rễ cây, đang nhét vào miệng, hốc mắt đều đã lõm xuống, trên mặt đã không thể phân biệt màu gì, bộ dạng quái dị của bà cụ trong đêm tối nhìn càng hết sức đáng sợ.

Lan Hương vừa nhìn thấy bà cụ, lại lập tức cứng đờ như tượng đá.

“Ngươi biết bà lão?” Vương Tử Tiến thấy nàng không mở miệng, vội vàng nhỏ giọng hỏi.

“Phật, Phật tổ…” Âm thanh Lan Hương phát run, nhỏ giọng nói, “Phật tổ mà ta nhìn thấy chính là bộ dạng như vậy.”

Vương Tử Tiến nghe lời này, càng thêm phần kinh ngạc, bộ dạng chán nản của bà cụ ngồi trên mặt đất, làm sao là Phật tổ mà Lan Hương từng gặp?

“Ngày đó, chính là bà ấy, viết chữ ‘Như’ trên lòng bàn tay ta.” Nàng nói xong mở tay ra, trong bóng đêm chữ “Như” trên lòng bàn tay bỗng phát ra ánh sáng.

Vương Tử Tiến nhìn chữ này, lại nhìn bà cụ kia, trong lòng đột nhiên cảm thấy mất mát, hắn tuyệt đối không ngờ chân tướng của chuyện này chính là như vậy.

Chẳng lẽ chữ này căn bản không có hàm nghĩa gì? Chẳng lẽ Phật tổ chẳng qua là dẫn dắt nàng đến gặp mặt bà cụ này?

Lan Hương nhìn thấy bà cụ, đột nhiên cảm thấy không còn hy vọng, bỗng chốc ngồi bệt xuống đất khóc lên, chỉ cảm thấy một chữ châm ngôn mà năm năm qua một mực ăn ngủ không yên, cuối cùng hóa thành bọt nước.

Trong lúc mọi người đều sắp không còn hy vọng, khóe miệng khô đét của bà cụ lại đột nhiên động đậy, “Là Hương Nhi đã về sao? Là mẹ đây.” Nói xong, bàn tay gầy nhom lại mò mẫm về phía trước.

Lan Hương nghe lời này đột nhiên ngây người, trong đêm tối, bỗng chốc yên tĩnh đến đáng sợ, ngay cả thở mạnh cũng không ai dám thở.

Bà cụ lại nghiêng tai nghe thử, không thấy tiếng người, tự mình lẩm bẩm nói: “Hương Nhi sao còn trở về chứ? Năm năm trước Hương Nhi đã bị chúng nó bắt đi cúng tế hà bá rồi.”

Vương Tử Tiến nghe lời bà cụ nói, đột nhiên cảm thấy tất cả vấn đề đều có đáp án, hôn nhân có liên quan cùng cái chết, hôn nhân mà tân nương nhất định phải chết, còn có Lan Hương mặc bộ đồ cưới ấy.

Bởi vì tân nương vốn cũng không phải là để gả cho người, mà bị giết chết để làm tế phẩm cho hà bá.

Hắn nghĩ đến việc mấu chốt này, chỉ cảm thấy rùng mình, vội vàng dùng ánh mắt thăm dò nhìn Phi Tiêu ở phía sau.

Chỉ thấy trong ánh mắt Phi Tiêu không có chút biểu tình nào, chỉ chậm rãi gật đầu một cái.

“Ngươi đã biết từ sớm?” Vương Tử Tiến run giọng hỏi.

“Chỉ không biết rốt cuộc là cúng tế thần thánh phương nào mà thôi.”

“Vậy ngươi còn giấu giếm ta, còn dẫn nàng tới chỗ như thế? Ngươi thật là vô tình như vậy sao?” Vương Tử Tiến chỉ cảm thấy trong lòng khó chịu, nhất thời nói bừa.

“Tử Tiến, ngươi cho rằng để nàng phiêu bạc trăm ngàn năm như vậy là hạnh phúc sao?” Phi Tiêu cũng không tức giận, chỉ trả lời một cách thản nhiên.

Vương Tử Tiến nghe xong nhất thời cứng họng, chỉ cảm thấy trong lòng nghẹn tức, nhưng không biết nên phát tiết ra sao.

Đúng lúc này, chỉ thấy ánh mắt Lan Hương mê mang, lảo đảo chạy ra ngoài, chỉ để lại cho hai người một bóng hình màu đỏ, như bươm bướm đang nhảy múa trong màn đêm.

“Ngươi đi đâu vậy? Chờ ta với.” Vương Tử Tiến vội vàng ôm lấy Dung Nhi, đuổi theo phía sau nàng.

Trên mặt đất đều là khe rãnh do hạn hán tạo thành, Vương Tử Tiến chạy theo một cách khó khăn, trong lòng ôm một đứa nhỏ như ma như quỷ, chỉ cảm thấy như đang chạy loạn trong địa ngục.

Lan Hương chạy một hồi, đột nhiên ngừng lại ở cách đó không xa.

“Lan, Lan Hương.” Vương Tử Tiến thở hồng hộc nói, “Ngươi muốn đi đâu?” Nào ngờ chưa kịp nói xong, liền cảm thấy có người kéo cổ áo của hắn, Vương Tử Tiến không kịp thu chân, bỗng chốc liền ngồi bẹp trên đất.

Chỉ thấy dưới chân là một khe rãnh thật sâu, sâu hơn vài chục trượng, bên trong là một lớp bùn thật dày, đúng là một lòng sông đang khô cạn.

Vương Tử Tiến trông thấy, lòng còn sợ hãi, nếu như vừa nãy mình cứ đi lên phía trước mấy bước nữa, sợ là bây giờ sớm đã mất mạng.

Mà người kéo hắn lại, chính là Phi Tiêu.

Vương Tử Tiến không có thời gian nói lời cám ơn cùng Phi Tiêu, vội vàng nhìn về phía Lan Hương, chỉ thấy bộ quần áp đỏ thẫm của Lan Hương, vô cùng ai oán mà đứng bên lòng sông khô cạn.

“Lan Hương, chúng ta trở về đi.” Vương Tử Tiến kêu lên, sợ nàng lại làm việc ngốc nghếch gì.

“Ngày ấy, ta chính là bị người ta chém đầu, ở chỗ này…” Lan Hương nhìn vào lòng sông, yếu ớt nói, “Máu của ta chảy đến lòng sông, nhưng vẫn không có nước chảy tới.”

“Lan Hương, chuyện quá khứ đừng nên nghĩ nữa, chúng ta cùng nhau trở về đi.”

“Không, ” Lan Hương chậm rãi lắc đầu, quay đầu nhìn Vương Tử Tiến buồn bả nói, “Ta không trở về được nữa.”

“Tại sao?” Vương Tử Tiến nghe xong trong lòng lạnh ngắt, “Không phải là không có chữ châm ngôn nào sao? Tại sao không thể trở về?”

Lan Hương lại nhìn hai người Phi Tiêu và Vương Tử Tiến, ánh mắt lưu chuyển, bỗng cười đau khổ, “Ai nói là không có? Ta đã biết rồi.”

Vương Tử Tiến nghe xong vội vàng nhìn về phía Phi Tiêu, lại thấy vẻ ngỡ ngàng trên mặt y, phỏng chừng cũng chưa nắm được điểm mấu chốt.

“Đa tạ hai vị.” Lan Hương làm vạn phúc với hai người như lần đầu gặp gỡ, “Đáng tiếc là Lan Hương không thể báo đáp.”

“Một chữ châm ngôn đó, là cái gì?” Vương Tử Tiến vội vàng hỏi, “Tại sao ngươi không thể trở về cùng chúng ta?”

Chẳng ngờ Lan Hương cũng không trả lời, chỉ nhìn về phía lòng sông khô cạn, gương mặt toát lên vẻ an nhiên, “Đời ta, buồn cười biết bao nhiêu, làm tế phẩm tế thần mà chết, rồi lại xin thần chỉ dẫn ta tìm con đường giải thoát.”

Nói là buồn cười, trong lời nói lại mang thê lương vô hạn.

Lan Hương dứt lời, chậm rãi đi đến trước mặt Vương Tử Tiến, lấy tay sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn Dung Nhi, nói: “Dung Nhi, Dung Nhi, sau này muội sẽ còn nhớ tỷ tỷ chứ? Sau này muội phải sống khỏe mạnh, đừng bạc mệnh như tỷ tỷ vậy.”

Vương Tử Tiến nghe xong, trong mũi chua xót, biết rằng nàng đang nói lời tạm biệt cùng bọn họ.

“Vương công tử, ” Lan Hương nhìn về phía Vương Tử Tiến, “Ngươi là một người tốt, ta thật muốn có một cuộc sống tiêu sái giống như lời ngươi nói biết bao nhiêu! Nhưng mà ̣ngươi xem, một người vô dụng như ta,” Hai hàng lệ lăn dài trên khuôn mặt trắng nõn của nàng, “Ngay cả một chút chuyện tiêu sái mà cũng không làm được.”

“Ngươi, ngươi đừng nói nữa…” Vương Tử Tiến nghẹn ngào trả lời, không biết nên làm sao để an ủi nàng.

Chỉ thấy một đôi mắt sáng long lanh của Lan Hương, chứa đầy nước mắt, trong bóng đêm lóe lên ánh sáng động lòng người, “Vương công tử, Lan Hương cầu xin ngươi một chuyện cuối cùng, ngươi có bằng lòng chứ?”

Vương Tử Tiến nghe xong cực lực gật đầu.

“Dung Nhi là con cái của cửa tiệm tơ lụa Du gia tại Giang Ninh, sau này ta không thể đưa con bé trở về nữa, mong rằng Vương công tử làm giúp.”

“Ngươi yên tâm đi…” Trên mặt Vương Tử Tiến nước mắt giàn giụa, khóc không thành tiếng.

“Vậy ta yên tâm rồi.” Lan Hương nói xong nở nụ cười cùng hai người, nghiêng người, hỉ phục đó giống như một đóa hoa tàn, trong bóng đêm vẽ lên một đường hình cung xinh đẹp, biến mất nơi lòng sông khô cạn.

“Lan Hương, Lan Hương!” Vương Tử Tiến vội vàng chạy đến xem, chỉ thấy giữa lòng sông một màu tối đen, đều là bùn đất, làm gì còn bóng dáng một ai.

“Nàng sao lại vậy?” Vương Tử Tiến vội vàng quay đầu lại hỏi Phi Tiêu.

Vẫn chưa nhận được đáp án, liền cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo và ẩm ướt từ đáy sông dâng lên, tựa như là hơi nước, hơi nước dần dần tăng thêm, Vương Tử Tiến chỉ cảm thấy bỗng chốc từ trong địa ngục rơi vào trong hơi nước ẩm ướt mát mẻ, cực kỳ thoải mái dễ chịu.

“Nàng ấy chính là xả thân cầu mưa.” Phi Tiêu chậm rãi nói, nhìn về phía lòng sông thật sâu ấy, trong lòng bùi ngùi vô tận.

Quả nhiên, qua nửa canh giờ, trên bầu trời mưa phùn bắt đầu rả rích, giọt mưa như tơ như lụa, lại giống như một bàn tay mềm mại của người con gái.

Vương Tử Tiến cõng Dung Nhi, đi theo Phi Tiêu lên đường trở về, mà vây quanh hai người là một màn mưa phùn nhuyễn mịn như sương.

Giống như? Gương mặt nhỏ nhắn? Nụ cười duyên dáng của ai?

Bóng đêm bao la mờ mịt, mưa phùn như tơ, mà Dung Nhi đằng sau lưng Vương Tử Tiến, đã nán lại lâu ở nơi nóng bức như thế, đột nhiên cảm thấy mát mẻ, thế nhưng trong đêm phát ra tiếng cười khanh khách, đó là tiếng cười vui thích sung sướng, là biểu đạt cho niềm vui của một đứa trẻ nên có.

Vương Tử Tiến nghe tiếng cười ngân vang như chuông đồng của đứa nhỏ, đột nhiên cảm thấy trong mắt lại ươn ướt.

Trong ánh chiều tà, bên đám cỏ hoang, từng có một thiếu nữ áo cưới đỏ, ngồi giữa một mảnh xanh ươm chờ đợi hắn, giờ đã phương nào?

Hay đây chẳng qua là một ảo ảnh từ xa xưa, từ nay về sau chỉ có thể tồn tại trong đầu hắn?

Trận mưa kịp thời ở Nguyên Châu ước chừng một tháng mới ngừng, không biết đã giải cứu cho bao nhiêu sinh mệnh, Vương Tử Tiến cùng Phi Tiêu ngồi thuyền, đưa Dung Nhi trở về nhà.

Dung Nhi đã không khác gì với những đứa trẻ bình thường, cười lên còn có hai má lúm đồng tiền ngọt ngào, thường xuyên nắm chặt lấy mái tóc đen dài của Phi Tiêu không buông, trên cánh tay như củ sen còn lộ ra màu hồng hào, quả thực so với bộ dạng âm trầm trước đây như hai người toàn toàn khác.

Trên đường trở về, hai người thuê một chiếc thuyền có mái che, thưởng ngoạn non sông tươi đẹp, bình phẩm rượu ngon lâu năm, muốn thoải mái bao nhiêu thì có đủ bấy nhiêu.

“Phi Tiêu, ” Vương Tử Tiến nhìn ngọn núi xa xăm, hỏi Phi Tiêu đang khoan thai vênh váo bên cạnh, “Ta luôn không hiểu được, một chữ châm ngôn ấy rốt cuộc là có ý gì?”

Phi Tiêu nghe xong, chớp chớp mắt nhìn hắn, “Lúc đầu ta cũng không hiểu, sau đó nhìn thấy nàng nhảy vào giữa lòng sông mới hiểu ra.”

Dứt lời, hắn lấy bút mực ra, lại tìm một mảnh lụa trắng, trải lên bàn, đề bút viết một chữ “Như”.

“Ngươi xem, đây là một chữ châm ngôn.” Phi Tiêu nói tiếp, “Ngươi còn nhớ Lan Hương là từng nói Phật tổ căn dặn như thế nào không?”

“Dụng tâm suy xét, ắt sẽ ngộ ra?”

“Không sai, đúng là dụng tâm suy xét!” Phi Tiêu nói xong lại đề bút viết gì đó trên giấy, Vương Tử Tiến vừa thấy chữ giấy, lập tức ngây người.

Chỉ thấy trên mảnh lụa trắng tinh, thình lình viết lên một chữ “Thứ “. (1)

Vương Tử Tiến nhìn chữ này, đột nhiên cảm thấy trong lòng thông suốt, chỉ có bỏ qua cho tội lỗi của người khác, mình mới có thể có được sự giải thoát một cách chân chính.

Cho nên Lan Hương hóa thành mưa xuân, mang đến cho những người từng giết chết nàng một cơ hội để sống, cho nên Dung Nhi mới không còn mang theo vẻ mặt âm trầm để tiếp tục sống, cũng bởi oán hận trong lòng nàng đã được giải trừ.

Hắn nghĩ đến đây, đột nhiên nở nụ cười, cái gọi là mọi chuyện vô thường (~ luôn thay đổi), tịch diệt vi nhạc *, không biết mình sau khi chết đi, Phật tổ mà mình nhìn thấy sẽ là dáng vẻ như thế nào?

(*) tịch diệt vi nhạc: cái chết đem lại sự hạnh phúc cho người khác.

“Phi Tiêu, Phi Tiêu! Ngươi xem nước hồ trong veo, phong cảnh như tranh, có phải thiếu gì đó? Bằng không sẽ giống hệt tiên cảnh nhân gian hay không.”

Phi Tiêu nghe xong cười nhẹ, vươn người đứng dậy, cười nói: “Tử Tiến, có phải thiếu một chiếc cầu vồng hay không?”

“Không sai, không sai, ” Vương Tử Tiến vỗ tay nói, “Nếu nơi này thêm cầu vồng nữa, ngay cả mỹ nhân có đẹp bao nhiêu ta cũng không muốn rời đi.”

Chỉ thấy Phi Tiêu toàn thân áo trắng, đứng trên mạn thuyền, bóng dáng mảnh khảnh dưới khúc xạ của ánh mặt trời càng trở nên chói mắt, y khẽ khom người, cầm lấy chén rượu trên bàn, khoát tay vẩy rượu lên không trung.

Rượu đến nơi đâu, liền hóa thành một cơn mưa phùn lất phất, trên bầu trời quang đãng lại thêm một chiếc cầu vồng xinh đẹp.

“Như thế nào?” Phi Tiêu quay đầu nhìn Vương Tử Tiến cười nói.

Vương Tử Tiến nhìn phong cảnh như tranh trước mắt, đồi núi trập trùng, sóng xanh như ngọc, một đường cầu vồng bay màu phản chiếu nơi cuối chân trời, Phi Tiêu toàn thân áo trắng, tóc dài đến eo, trong đôi mắt đẹp tràn ngập ý cười đang nhìn hắn.

Hắn nhìn tiên cảnh nhân gian, bóng người như ngọc, không khỏi nhất thời thất thần, lại si mê mất rồi.

* Chú thích:

(1) Chữ “Thứ” —— 恕 trong từ tha thứ. Gồm chữ Như —— 如 và chữ Tâm —— 心 ghép nên ha.

CHƯƠNG 63

Hình đại diện của Không hiểu

Tác giả:

Một cái bánh bao đam mê đam mõe

Bình luận về bài viết này