Đăng trong Phiền não của vị dẫn đường vạn nhân mê

[VNM] Chương 39

Chương 39: Tề Lý Cách đang nói chuyện cùng một người đàn ông ở trong phòng ngủ.

Edit + Beta: Ruby

——————

Từ sau khi Tề Lý Cách cùng Trần Tân hoàn toàn kết hợp, tật xấu của hệ thống cảm ứng từ đó biến mất trong sinh mệnh của bọn họ, hai người cơm ăn càng ngon hơn, giấc ngủ càng tốt hơn, rảnh rỗi liền vui vẻ lăn qua lăn lại trên giường.

“Bàn Tân.”

Tề Lý Cách ngồi phịch ở trên sofa nhà mình, nhàm chán nhìn Trần Tân đang lau nhà. Trần Tân nghe thấy tiếng kêu gào của Tề Lý Cách, ngẩng đầu nhìn cậu một cái, nhưng động tác trên tay không ngừng lại, vẫn là thẳng tuốt một đường mà lau nhà .

Tề Lý Cách tiện tay cầm lấy gấu trúc bông trên ghế sofa ném Trần Tân.

Trần Tân đứng lên đá gối ôm một phát trở lại, đùng một cái trúng giữa mặt Tề Lý Cách.

Tề Lý Cách “ngao” một tiếng, trong nháy mắt ngã vào trên ghế sofa, nhúc nhích một cái cũng không thèm.

“Lại ồn ào thì lại đây lau nhà, mỗi ngày ăn rồi lại ngủ!” Trần Tân rống. Anh rống xong, không nghe thấy tranh cãi như mong đợi, yên lặng rồi.

“Tề Lý Cách ?”

Trần Tân có chút bất an, nghĩ thầm vừa nãy còn đang đùa giỡn, hẳn là sẽ không bị thương. Nhưng anh đợi hai giây, Tề Lý Cách vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.

“Tề bé ngoan?”

Tề Lý Cách vẫn là nằm ở nơi đó.

Bởi vì liên quan đến góc độ, Trần Tân không nhìn thấy mặt của cậu. Lại đợi vài giây, thấy cậu thật không có phản ứng, Trần Tân không nhịn được có chút lo lắng đi tới, hơn nữa nghĩ thầm chính mình càng ngày càng như bà mẹ. Nhưng người này là dẫn đường của mình, coi như là bà mẹ cũng chỉ đối với một mình cậu.

“Bé ngoan? Không có sao chứ?” Trần Tân lắc lắc Tề Lý Cách hai mắt nhắm nghiền.

“Bàn Tân!” Tề Lý Cách đột nhiên mở ra mắt, tay cũng duỗi ra, hô: ” Đè đánh em đi!” (*) 

(*) câu gốc “正面上我” có thể được hiểu theo hai nghĩa: (1) có thể đơn giản là đè người xuống đấy đánh, (2) dễ hiểu hơn chính là trực tiếp tại chỗ “thượng” tui nè :))) Mà “thượng” là gì thì không cần giải thích nữa ha!

Trần Tân bị cậu hù sợ hết hồn, quát: “Bệnh thần kinh à! Lại chơi anh!”

Trần Tân rống xong, vứt Tề Lý Cách nằm ở kia tiếp tục cười ha ha, xoay người lại đi lau nhà.

Bất quá 3 phút, anh ném khăn lau đi, vẫn là đi dằn vặt Tề Lý Cách.

Cuộc sống của bọn họ liền vô hạn tuần hoàn trong “Tề Lý Cách dằn vặt Trần Tân, Trần Tân dằn vặt Tề Lý Cách “.

Hai người ở nhà Tề Lý Cách hết một tuần lễ, lại đi đến nhà Trần Tân ở. Lần này Tề Lý Cách mang theo mấy quyển tiểu thuyết ngôn tình, buổi tối không có chuyện gì liền lấy ra đọc.

“Cái này thật sự đọc hay như vậy?”

(Ruby: Hông anh ơi, đam mỹ mới là dzũ chụ á :v )

Trần Tân ngồi ở trên ghế sofa nhà mình, dựa lưng vào gấu trúc bông, đằng trước ôm lấy gấu trúc Mập Mạp, đang ya ya ya mà chơi máy chơi game của Tề Lý Cách, Prometheus đứng ở phía sau anh nhìn anh chơi game.

“Ờm, không tệ, đầy ắp triết lý nhân sinh, lại có thể nuôi dưỡng cuộc sống tình cảnh vui vẻ.”

Tề Lý Cách giơ giơ lên《 Dẫn đường 100% của lính gác bá đạo》trên tay. Đây vốn là một quyển mà cậu thích nhất bắt đầu từ thời thiếu niên, nội dung cẩu huyết vô cùng kinh điển, cô đọng hết thảy nội dung tiểu thuyết ngôn tình nên có.

” Triết lý nhân sinh cái gì?” Trần Tân mặc dù biết Tề Lý Cách lại dự định bắt đầu nghiêm túc nói hưu nói vượn, nhưng vẫn là muốn nghe thử cậu lại muốn nói lung tung ra sao.

Quả nhiên, vẻ mặt Tề Lý Cách nghiêm chỉnh nói: ” Trình bày chân lý rằng anh chỉ cần thoạt nhìn đủ khốc huyễn cuồng bá duệ, hơn nữa có đủ tiền, thế giới cũng sẽ ở dưới thân anh đừng mà, đừng mà.”

“Ý là anh đủ khốc huyễn cuồng bá duệ, tóc của em sẽ trở nên ngay ngắn?”

“… Có lẽ vậy.” Tề Lý Cách sờ sờ đầu tóc mình có chút xoăn tự nhiên, quanh năm lộn xộn, nghĩ thầm kỳ thực chỉ cần uốn tóc một chút là có thể ngay ngắn rồi.

“Anh xem thử.” Trần Tân đoạt lấy sách trên tay Tề Lý Cách, ném máy chơi game cho cậu.

Tề Lý Cách phát hiện mình tuy rằng thường cướp đồ của Trần Tân, mà Trần Tân cũng yêu thích cướp đồ của cậu. Cậu muốn tìm Mập Mạp cùng nhau chơi máy chơi game, nhưng Prometheus túm Mập Mạp đi chơi, cậu nhàm chán phá một ải, thấy Trần Tân còn đang xem, liền tự mình đi tắm rửa.

Tắm xong, Trần Tân vẫn còn đang nghiên cứu tiểu thuyết. Tề Lý Cách cảm thấy đói bụng rồi, liền tự mình tới nhà bếp nấu đồ ăn khuya. Tề Lý Cách mở bếp, nghĩ thầm nấu chút sủi cảo được rồi, quay đầu lại hỏi Trần Tân: “Bàn Tân, ăn sủi cảo không?”

Trần Tân cũng không ngẩng đầu lên: “Ăn khuya muốn ăn thì ăn mì.”

Tề Lý Cách không hiểu được anh lại ở đâu ra quy định kỳ quái, liền nói: “Chính là muốn nấu sủi cảo, khó chịu đến đánh em nè!”

Chỉ nghe Trần Tân ở trong phòng khách hừ một tiếng, lãnh khốc nói: “Tôi vẫn không có nếm thử tư vị bị cự tuyệt đấy, rất tốt, em hấp dẫn sự hứng thú của tôi rồi.”

“…”

Tề Lý Cách yên lặng mà ăn sủi cảo, trong lòng suy nghĩ có phải là tốt nhất nên thu hồi đống sách đó lại không ta!

Nước sôi rồi, Tề Lý Cách nhìn sủi cảo, lười biếng nhìn sủi cảo chìm chìm nổi nổi ở trong nước, nghe âm thanh nước sôi ùng ục ùng ục.

Cậu vớt hết sủi cảo, đang chuẩn bị tắt lửa, liền nghe thấy Trần Tân lại nói: “Lửa em châm lên, phải để mình em đến dập!”

“…”

Cậu thật sự rất muốn dán sủi cảo lên trên mặt Trần Tân.

Cậu bưng lên phần bánh sủi cảo một người ăn yên lặng đi tới phòng khách, nghĩ thầm hay là không chia cho Trần Tân ăn.

Cậu ngồi xuống, Trần Tân liền để sách xuống, mang chút mong đợi hỏi: “Thế nào? Có cảm thấy anh vừa nãy đặc biệt bá đạo hay không?”

Tề Lý Cách miệng ngậm sủi cảo, mơ hồ không rõ nói: “Em cảm thấy anh rất ngốc.”

Trần Tân thoáng hiện ra thất vọng vứt sách đi sang một bên, tiến đến bên cạnh Tề Lý Cách nói: “Cũng muốn ăn.”

Tề Lý Cách nuốt vào sủi cảo trong miệng, ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt đen láy nhìn chăm chú vào Trần Tân, đè thấp giọng chậm rãi nói : “Xin em, em liền thỏa mãn anh.”

Cậu thoáng cái thật là có mấy phần khí thế tà nịnh bá đạo, Trần Tân chỉ từng thấy Tề Lý Cách mềm oặt, chưa từng thấy dáng vẻ kia của cậu, trong khoảng thời gian ngắn có chút bất ngờ.

Tề Lý Cách nhìn biểu tình Trần Tân, ha ha ha nở nụ cười, đưa chén cho anh, cười lên ghé sát vào lỗ tai anh nói: “Tiểu Bàn Tân anh còn non lắm, đọc thêm mấy năm anh cũng có thể khốc huyễn cuồng bá duệ giống như em.”

Trần Tân nhìn dáng dấp đắc ý của Tề Lý Cách, nghĩ thầm mình là rất ngốc, mà đức hạnh bạn lữ của anh giống như anh… Đương nhiên hai người cùng nhau ngốc lại vui quá chừng rồi.

Sáng sớm, Trần Tân chuẩn bị làm cho Tề Lý Cách đang rúc vào trong lồng ngực của anh tỉnh ngủ.

Anh đã nắm giữ được phương pháp chính xác đánh thức Tề Lý Cách, phát hiện đạp tỉnh quá bạo lực, hôn tỉnh liền quá hoàng bạo, duy nhất thích hợp chính là cù lét cho tỉnh táo tinh thần.

Anh xốc lên áo ngủ của Tề Lý Cách, vươn tay gãi ngứa trên bụng thịt của Tề Lý Cách, mới gãi một hai lần, Tề Lý Cách nhạy cảm liền xoay không ngừng.

“Bàn Tân… Đừng mà… Ha ha ha… Đừng mà…” Tề Lý Cách bắt lại tay anh, cười mà sắp chảy nước mắt ra hết.

“Còn ngủ?” Anh cúi đầu hôn Tề Lý Cách một cái.

“Không ngủ nữa.”

“Ngoan, không ngủ thì thức dậy.”

Trần Tân đặt Tề Lý Cách tới phòng tắm để cho cậu rửa mặt, mình thì là xuống lầu đi mua điểm tâm sáng cho cậu.

Trần Tân không am hiểu nấu ăn, nhưng là tự giác biết không có thể cứ để Tề Lý Cách làm cơm, mình cũng phải gánh vác một chút, bởi vậy tự nguyện phụ trách mua điểm tâm sáng.

Nhìn vào bộ dáng dẫn đường bé ngoan nhà mình ăn điểm tâm anh vui vẻ hết sức, càng làm cho anh vui vẻ hơn nữa, chính là rốt cục có thể mua cái gì cũng đều được số chẵn rồi!

Bánh bao, hai cái!

Mì vằn thắn tôm tươi, hai bát!

Sữa đậu nành, hai ly!

Chia đều thành hai túi, một tay một túi, rốt cuộc không cần lo lắng đi tới nửa đường phát tác chứng cưỡng bách rồi!

Trần Tân khá sung sướng đi vào cửa chính, dự định lát nữa chia sẻ cùng Tề Lý Cách vui sướng của anh. Nhưng mà anh đi vào, lại không có nhìn thấy Tề Lý Cách đúng hạn ở phòng khách chờ anh.

Sẽ không phải lai ngủ chứ? Anh đang định để đồ xuống lại đi đánh thức người dậy, nhưng anh còn không nhúc nhích, thính giác nhạy bén của lính gác liền để cho anh nghe thấy âm thanh không nên tồn tại ở nhà mình.

Tề Lý Cách đang nói chuyện cùng một người đàn ông ở trong phòng ngủ.

Đăng trong Phiền não của vị dẫn đường vạn nhân mê

[VNM] Chương 38

Chương 38: Bàn Tân thực sự quá hư rồi, căn bản là tà đạo tổng tài mà

Edit + Beta: Ruby

————–

Ngày thứ hai, Tề Lý Cách mang theo chim lớn, Trần Tân thì mang theo Mập Mạp ai đi làm việc người nấy.

Tề Lý Cách vừa đến công ty theo thường lệ trước tiên làm ổ ở trên ghế sofa một hồi, tiếp đó mới tự giam mình ở trong phòng đào tạo mãi đến tận giờ cơm trưa.

Cậu làm cho mình chút sữa bò, ngũ cốc đơn giản, rất nhanh thì ăn xong, tiếp tục lại lười biếng ngã về trên ghế sofa. Trên ghế sofa của văn phòng hiện tại nhiều hơn một con gấu trúc bằng bông, đó là của Trần Tân đem từ nhà mình đến.

Trong nhà Trần Tân có rất nhiều gối ôm, búp bê , đều đặt ở trong tủ treo quần áo trong phòng ngủ, thấy Tề Lý Cách cũng yêu thích kiểu dáng gấu trúc, liền lấy một con cho cậu ôm lúc ngủ trưa.

Prometheus đứng ở trên bàn làm việc, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Tề Lý Cách , Tề Lý Cách cũng dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm lông ngốc trên đầu nó. Lông ngốc vểnh vểnh lên, nhìn lâu thật sự cảm thấy rất là ngốc.

Lông ngốc trên đầu chim lớn vậy mà Trần Tân chưa nhổ cho nó, thực sự quá kỳ quái, Tề Lý Cách tâm tình tốt, quyết định mỗi ngày làm việc tốt đi nhổ lông giúp Bàn Tân.

“Chim lớn, lại đây!”

Prometheus không nghi ngờ gì mà bay tới, đứng ở trên đầu gối của cậu.

“Ôm một cái.”

Tề Lý Cách giang rộng tay ra, Prometheus “đùng” một tiếng mà nhảy đến trong lồng ngực của cậu.

Cậu làm bộ vuốt lông cho chim lớn, một tay âm thầm mò đến trên đầu chim, sau đó nhổ nè!

Chim lớn phát hiện lông ngốc trên đầu gặp nguy hiểm, “phịch” cánh một hồi, móng vuốt ngăn cản liên hồi tại trước ngực Tề Lý Cách. Tề Lý Cách bị tiếng gào khóc làm quấy nhiễu, phát hiện mình cũng không lấy lông ngốc xuống được, chỉ có thể nhụt chí mà ngồi phịch ở trên ghế sofa .

Chỉ chốc lát, máy truyền tin trên tay cậu rung động lên, là Trần Tân gọi tới.

“Tề tiên sinh.” Ngữ điệu lạnh nhạt của Trần Tân trước sau như một: “Khuyên em không nên động tới những sợ dây thần kinh lệch ra trên đầu Prometheus, em nhổ nó, anh có cảm giác.”

“Thật sự?” Tề Lý Cách hứng thú lên, một tay đè lên chim lớn, một tay chọc lông ngốc, muốn nhìn thử có thể chọc ra thứ gì.

Trần Tân ở đầu bên kia không lên tiếng, nhưng Tề Lý Cách lại dần dần cảm giác trên bụng có chút ngứa, như là có người đang gãi ngứa cho cậu… Cuối cùng cậu không nhịn được, ở trên ghế sofa cười mà muốn uốn tới ẹo lui.

“Bàn Tân… Ha ha ha… Đừng mà, đừng có làm…”

Trần Tân thu hồi bàn tay chà đạp Mập Mạp, lãnh khốc cười “hừ” mấy tiếng nói: “Chỉ cần anh muốn, em bất cứ lúc nào cũng chỉ có thể nằm ở chỗ đó la đừng mà, đừng mà. Tề tiên sinh, khuyên em bây giờ ngủ một lát, buổi tối em còn phải la.”

Trò chuyện kết thúc, Tề Lý Cách đỏ mặt ôm lấy chim làm ổ thành một cục ngủ trưa.

Một đầu khác, nếu Trần Tân mới vừa nói xong rất có bộ dáng của bá đạo tổng tài, liền lập tức đỏ mặt dúi đầu vào trên lông mềm của Mập Mập đang ngồi bệt tại trên bàn.

Buổi tối làm sao còn chưa tới… Hai người đồng thời nghĩ thầm.

Rốt cục nhịn đến tan tầm, Tề Lý Cách điều chỉnh xong các mức điều chỉnh của tử cung cơ học, dự định hai ngày nghỉ kế tiếp đều làm ổ trong nhà.

Bình thường thời gian ngày nghỉ cậu còn có thể đi làm, nhưng ngày nghỉ này bất đồng, cậu đã làm xong quyết định đại chiến ba ngày ba đêm, chết cũng không ra khỏi cửa.

Cậu vừa bước ra công ty, liền nhìn thấy Trần Tân ở bên ngoài đợi cậu, ở trên cửa sổ xe huyền phù mở ra còn có Mập Mạp đang bám vào.

Biểu tình Trần Tân trước sau như một mà khốc huyễn cuồng bá, mà trong mây ý thức của Tề Lý Cách vẫn có thể cảm nhận được Trần Tân đang có cảm xúc khó nhịn giống như cậu.

Hai người tới nhà, Tề Lý Cách nhanh tay nhanh chân nấu chút thức ăn đơn giản, tuy rằng mùi vị bình thường, nhưng hai người như cũ gió cuốn mây tan mà nhanh chóng quét sạch hết toàn bộ đồ ăn. Vừa ăn xong, Trần Tân liền thu dọn xong đồ vật, xèo xèo xèo mà nên rửa thì rửa , nên lau thì lau, động tác lưu loát giống như anh điều khiển cơ giáp.

Tám giờ đúng, mọi việc sẵn sàng.

Tề Lý Cách vừa lên lầu, vừa hỏi: ” Tắm rửa?”

“Đương nhiên.”

” Cùng nhau?”

Trần Tân do dự một chút, cuối cùng lắc đầu: “Không được.”

Cho dù có chút rục rà rục rịch, anh còn phải chuẩn bị những thứ khác.

Vì vậy Tề Lý Cách đi vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ, Trần Tân ở bên ngoài dùng tốc độ nhanh nhất bắt đầu điều chỉ máy điều hòa, trải giường, lại ở trước giường nhìn một chút, cuối cùng dịch giường đến một vị trí vừa mắt nhất.

Về phần roi da, cây nến, đạo cụ cái gì đó đương nhiên là không có đâu, Trần Tân rất thanh thuần.

Chuẩn bị xong gian phòng, Trần Tân rời khỏi phòng ngủ liền xuống lầu đến phòng khách.

Prometheus cùng Mập Mạp đang ở trên ghế sofa cùng nhau lăn qua lăn lại mà chơi, Trần Tân đi qua, nghiêm túc dặn dò hai đứa nó tối nay không được phép đi lên.

“Prometheus, mày là anh trai, đêm nay mày phụ trách chăm sóc bé Mập.”

Chim lớn kêu một tiếng tỏ vẻ biết rồi, nó sẽ chăm sóc thật tốt cho bé Mập, ngủ say sưa ngon lành luôn.

“Đêm nay rất quan trọng, nếu như thất bại thì băm mày đó!”

Nhiều lần dặn dò, Trần Tân lại ôm một cái, hôn một cái Mập Mạp mới đi lên lầu.

Tề Lý Cách ra khỏi phòng tắm, liền thấy Trần Tân vẻ mặt thâm trầm ngồi ở trên sofa đơn trong phòng ngủ ghế.

“Bàn Tân, tới lượt anh.”

Tề Lý Cách ngã xuống giường, một giây vò nát khăn trải giường mà Trần Tân tỉ mỉ trải bằng. Trần Tân vốn là đã dự định đi vào phòng tắm, cuối cùng vẫn là không nhịn được đi ra đạp cậu đến bên cạnh, lần nữa trải thẳng khăn trải giường.

“An phận chút.”

Sau mười phút, Trần Tân đi ra, chỉ mặc chiếc áo tắm.

Tề Lý Cách cũng mặc chiếc áo tắm ngồi ở bên giường, đang cười nhìn Trần Tân.

Mặt Trần Tân hơi đỏ lên, không biết là do nước nóng xông hay là do xấu hổ, biểu tình bình tĩnh nhưng lại không giống với lúc ban đầu gặp gỡ, đẹp trai đến không có tình người như vậy, anh lúc này nhiều hơn mấy phần nhu hòa, mà toàn bộ nhu hòa kia chỉ dành cho một mình Tề Lý Cách.

Tề Lý Cách ngửa đầu nhìn Trần Tân đến gần cậu, Trần Tân đi đến trước người cậu, cúi đầu hôn cậu một cái, vươn tay sờ sờ mái tóc còn có chút ẩm ướt của cậu.

Trần Tân nói: “Tin tức tố đòi hỏi phải dung hợp, lát nữa em chịu khó một chút.”

Tề Lý Cách khó hiểu, ngơ ngác hỏi: “Cái gì?”

Trần Tân không hề trả lời, chỉ là phóng xuất ra tin tức tố bị kiềm nén thật lâu. Từ khi anh bắt đầu gặp được Tề Lý Cách chỉ từng phóng thích tin tức tố hai lần, bây giờ anh rốt cục có thể sử dụng bản năng của anh chinh phục người mình thích.

Tề Lý Cách chỉ cảm thấy một trận cảm giác quen thuộc kéo tới, tiếp đó buông mình ngã xuống giường, nhìn Trần Tân quỳ trên giường chậm rãi cởi bỏ áo tắm của cậu.

“Nhìn em ngốc vậy, lâu lắm không cảm nhận được tin tức tố của lính gác, ngay cả tật xấu gì của mình cũng quên mất rồi.”

Tề Lý Cách yếu ớt mà nói: “Em một hồi cũng chỉ có thể như thế này? Còn có thể cứng không…”

“Thử một chút thì biết.” Trần Tân cúi đầu xuống ngậm.

Tề Lý Cách nhất thời trong lòng tràn ngập dấu chấm than ! ! !

Trời đất ơi !

Trần Tân ! !

Vậy mà ! ! !

Trần Tân làm một người trưởng thành, chỉ số thông minh vẫn phải có, anh lật hết toàn bộ một hòm đồng nhân bản, đi chắc lọc tinh túy một phen, đúc kết ra một bộ quy trình tốt nhất. Anh phỏng chừng chiếu theo quy trình, anh đại khái sau 40 50 phút mới có thể đi vào đề tài chính, nhưng mà anh không sợ thời gian dài, cũng chỉ sợ Tề Lý Cách không thoải mái.

Bởi vậy phải khiến cho Tề Lý Cách thoải mái khoan khoái, sau khi toàn thân trên dưới nóng hừng hực, Trần Tân mới tiến vào. Tề Lý Cách không còn khí lực, chỉ có thể thấp giọng kêu rên, không có sức để Trần Tân loay hoay đủ loại, ánh mắt chuyên chú nhìn vào trên khuôn mặt anh tuấn của Trần Tân.

Cậu phát hiện mình thật sự rất là thích Trần Tân, yêu thích mà không biết phải làm gì cho đúng.

Chứng cưỡng bách của Trần Tân vào lúc này vẫn không có biến mất, không có cái gọi là các loại động tác đẹp mắt chín cạn một sâu, chờ sau khi Tề Lý Cách thích ứng, chính là động tác liên tiếp với tần số tỷ lệ cao. Tề Lý Cách bị làm đến mức xin tha, cuối cùng chỉ đổi lại mấy cái hôn môi nhiệt liệt của đối phương.

Cuối cùng vài lần, hai người đồng thời cảm nhận được tinh thần hai bên vào thời khắc này hoàn toàn dung hợp.

Những thứ sắp xếp trong tâm trí Trần Tân lướt nhẹ qua một vòng ở trong mây ý thức của Tề Lý Cách, cuộc đời của anh, hết thảy tri thức từng học, mỗi một cuộc chiến dịch, ý nghĩ cố chấp, còn có tình yêu say đắm đối với Tề Lý Cách…

Tề Lý Cách cảm thấy được, vui sướng lớn nhất của dung hợp tinh thần có lẽ chính là có thể rõ ràng cảm nhận được tâm ý của đối phương. Từ đó về sau bọn họ sẽ không còn bất kỳ hoài nghi cùng lưỡng lự nào, bởi vì đã xác nhận tình cảm của đối phương tuyệt đối không lung lay.

Trần Tân thở phào rút ra ngoài, nghĩ thầm lúc trước thực sự quá lo lắng rồi, bảy lần căn bản không thành vấn đề, anh hiện tại chỉ muốn cả đời đều cùng dẫn đường của mình ở liền cùng một chỗ không xa rời nhau.

“Vẫn được sao?”

Trần Tân sờ sờ mặt Tề Lý Cách, thể năng của Tề Lý Cách không có tốt như Trần Tân vậy, còn đang thở hổn hển, cậu dùng mặt cọ cọ tay Trần Tân, yếu ớt mà gật gật đầu.

Không bao lâu, Trần Tân lên tinh thần nữa, ôm lấy Tề Lý Cách lại tiến vào. Tề Lý Cách ở phía dưới bị anh làm đến mức toàn thân vô lực, chỉ có thể gãi lưng anh để cho anh chậm một chút.

Trần Tân làm sao có thể chậm lại chứ, đương nhiên là duy trì tần suất trước sau như một. Nhưng anh vừa làm mới năm phút, anh phát hiện…

Tề Lý Cách đã ngủ mất.

Trên mặt Tề Lý Cách còn mang theo nước mắt lúc nãy làm chảy ra, đã mệt mỏi ngủ thiếp đi rồi.

Trần Tân dở khóc dở cười, cũng không dám tiếp tục làm cậu, nhanh chóng đến phòng tắm chuẩn bị chút nước nóng lau một chút cho cậu, chính mình đến phòng tắm tốc chiến tốc thắng một hồi, cuối cùng lại nhanh chóng trở lại trên giường ôm cậu ngủ.

Một đêm bảy lần gì gì đó thôi bỏ đi, một lần rưỡi liền đủ rồi, điều quan trọng nhất vẫn là có thể cùng người mình thích dính tại một khối.

Sáng sớm hôm sau, Trần Tân tỉnh lại, nhìn thấy Tề Lý Cách bên cạnh ngủ đến mức mềm nhũn. Anh thật lòng cảm thấy Tề Lý Cách càng nhìn càng soái, không nhịn được đến gần gặm cổ.

Tề Lý Cách bị gặm tỉnh rồi, mơ mơ màng màng nhìn anh.

“Bàn Tân?”

“Bé ngoan.”

Trần Tân hồi tưởng lại dáng vẻ Tề Lý Cách ngày hôm qua mặc cho anh sắp xếp, cười nói: “Em thật ngoan, cho nên em là bé ngoan, Tề bé ngoan.”

Tề Lý Cách vẫn chưa hoàn toàn tỉnh ngủ, nhưng vẫn là từ trong đầu Trần Tân ngắt lấy một chút đoạn ngắn, mặt nhất thời liền đỏ lên. Nhưng cậu xấu hổ thì xấu hổ, nhưng tư tưởng tìm đường chết không giảm đi chút nào .

“Bàn Tân, thả tin tức tố cùng xem thử.”

Trần Tân lần nữa phóng xuất ra tin tức tố lính gác, nhưng mà lần này, Tề Lý Cách không hề cảm thấy vô lực, cậu ngồi dậy, xoay xoay chỗ này, xoay xoay chỗ kia, cảm thấy thoải mái kinh khủng, trong lỗ mũi ngửi thấy được đều là mùi vị ngọt ngào của tin tức tố.

“Bàn Tân! Em tốt rồi! Em cảm nhận được tin tức tố rồi!”

Tề Lý Cách cười ha ha, xoay người lại ép chặt Trần Tân, khắc chế không nổi hưng phấn, nói: “Nào, chúng ta tiếp tục!”

Mười phút sau, Tề Lý Cách vẫn bị làm đến mức đừng mà, đừng mà , chỉ có thể bé ngoan để cho Trần Tân bày ra cho cậu đủ loại tư thế.

Một giờ sau, Tề Lý Cách mệt mỏi nằm úp sấp trên ghế sofa trong phòng khách, Trần Tân tại nhà bếp “nghiên cứu” ra bữa sáng khó ăn.

Tề Lý Cách nghĩ thầm, Bàn Tân thực sự quá hư rồi, căn bản là tà đạo tổng tài mà.