Đăng trong Phiền não của vị dẫn đường vạn nhân mê

[VNM] Chương 37

Chương 37: Động vật hiếm có cấp một vũ trụ làm sao mà bán được?

Edit + Beta: Ruby 

—————–

Đến khi tan tầm, Trần Tân lái xe đi đến công ty sinh dục Aspers , anh trước tiên khiêng Tề Lý Cách ngủ trong phòng bồi dưỡng lên xe, lại tự mình thu dọn đồ đạc của công ty, cuối cùng khóa cửa.

Chờ lúc Tề Lý Cách tỉnh lại, Trần Tân đã lái xe đến siêu thị cỡ lớn ở gần đây, đang đỗ xe.

“Đến rồi?” Tề Lý Cách ôm Mập Mạp trong lồng ngực cọ cọ, lại làm ổ về ghế ngồi nhắm mắt lại.

” Ngồi dậy.”

“Ừm…” Tề Lý Cách tỉnh ngủ liền làm biếng, động cũng không muốn động, cuối cùng là Prometheus mổ cậu một cái, lại từ trong lồng ngực của cậu cướp đi Mập Mạp, cậu mới xoa tay bị mổ đau ngồi dậy.

“Đau.”

“Đáng đời.”

Trần Tân nắm tay Tề Lý Cách qua xoa xoa, Tề Lý Cách liền thuận thế ngã vào trên người anh, mặc anh đẩy làm sao cũng đẩy không ra, đành phải là kéo người xiêu xiêu vẹo vẹo mà đi.

Tề Lý Cách ỷ lại một lúc, thấy Trần Tân sắp phát điên cười, mới cười ha ha ha lên, để Trần Tân tiếp tục đi men theo đường gạch, còn mình đi theo phía sau Trần Tân tùy ý đi đường thẳng rắn bò.

“Em có phải là cho rằng anh không dám đánh em hay không?” Trần Tân không nhịn được quay đầu lại rống lên một tiếng.

“Nhào dzô!”

Trần Tân làm sao có thể thật sự đánh cậu, chỉ có thể hung hăng lườm cậu một cái, hung ác nói: ” Tối mai em chống mắt lên mà coi.”

“Ha ha, nhào dzô!”

Đến trong siêu thị, Trần Tân đẩy xe đẩy.

Siêu thị bây giờ đã rất ít người đẩy xe , mỗi một món hàng hoá trên kệ tương ứng đều có trang bị cảm ứng, lấy thẻ quét xuống, máy móc liền sẽ tự động chuyển vận thương phẩm ra bên ngoài, sau đó lần nữa đến nhận là được.

Mà máy móc lấy là hàng ngẫu nhiên , không thể thỏa mãn khách hàng kiên trì tự mình chọn hàng hoá, bởi vậy vẫn còn lưu lại một số phương thức mua sắm truyền thống.

Tề Lý Cách nhìn Trần Tân một cái, Trần Tân biết cậu đang suy nghĩ gì, nói : “Tề tiên sinh, em làm sao có dũng khí lớn như vậy mà tin tưởng máy móc không có sự sống biết tách vật phẩm có khuyết điểm ra?”

Tề Lý Cách nhún nhún vai, người lười giống như cậu, có thể dùng phương pháp ít dùng sức nhất mua được đồ vật là tốt rồi, làm sao nghĩ nhiều như vậy. Đương nhiên, hiện tại cậu với Trần Tân cùng đi ra để mua đồ, đương nhiên cũng còn ít dùng sức hơn bất kỳ cái gì.

“Em có thể vào không?” Tề Lý Cách chỉ chỉ xe đẩy.

Cậu nghĩ Trần Tân sẽ từ chối, chỉ là nhàm chán nói một chút, không nghĩ tới Trần Tân nhìn trái nhìn phải, thấy gần đó không có người, liền khiêng cậu lên, bỏ vào trong xe đẩy.

Trình độ công nghiệp thời đại này rất tốt, Tề Lý Cách ngược lại cũng không sợ mình một người đàn ông 1m85 thật sự ngồi hỏng xe, chỉ là có chút ngạc nhiên Trần Tân còn thật sự bỏ cậu vào.

Trần Tân sờ sờ đầu của cậu, cuối cùng nở nụ cười, nói : “Từ trước đây, anh đã muốn bỏ hài tử vào trong xe nhìn thử. Cảm giác thế nào?”

Tay Tề Lý Cách nắm xe đẩy, làm bộ mình đang ngồi tù, lắc lắc xe đẩy, nói : ” Vô cùng xịn! Bàn Tân, mang em bay nào!”

Vì vậy trong hành lang không người, Trần Tân bắt đầu đẩy xe đẩy chở Tề Lý Cách lướt nhẹ chạy tới chạy lui, Tề Lý Cách ngồi ở bên trong giơ cao hai tay reo hò.

Nhân viên cửa hàng đi qua, Trần Tân phanh khẩn cấp, che lấy Tề Lý Cách , làm bộ ở trước kệ hàng hóa chọn đồ vật.

Nhân viên cửa hàng đi rồi, anh lại lập tức đẩy Tề Lý Cách vọt tới vọt lui, hai người không kiêng kị gì mà cười ha ha.

“Được rồi! Được rồi!”

Tề Lý Cách cảm giác mình sắp bay ra ngoài rồi, nhanh chóng bảo Trần Tân dừng lại. Trần Tân một cái quẫy đuôi hoàn mỹ, vừa lúc Tề Lý Cách sắp đụng vào bên cạnh, một tay kéo xe, một tay kéo người đến ôm vào trong ngực.

Tề Lý Cách vùi ở trong lồng ngực Trần Tân cười, nghĩ thầm cùng Bàn Tân ở bên nhau chơi thật vui.

Khu rau quả, Tề Lý Cách dựa vào xe đẩy, nhàm chán nhìn Trần Tân cầm một bắp cải thảo ở dưới ánh đèn kiểm tra nhiều lần. Trần Tân mới vừa nhìn năm phút, rốt cục chọn ra một trái ớt xanh từ hình dáng đến màu sắc đều rất đẹp, lá cải thảo nhiều như vậy, không biết anh phải xem tới khi nào.

Tề Lý Cách lại đợi một phút, lặng lẽ mà mang theo chim lớn cùng Mập Mạp đẩy xe đi, chính mình đi lấy chút sữa bò, bánh bích quy, lại khiêng túi gạo để vào trên xe đẩy, tiếp tục chọn mấy loại cải xanh, lại lượn một hồi mới trở lại.

Trần Tân ôm bắp cải thảo , đang cầm một hộp dâu tây quan sát.

Dâu tây… Tề Lý Cách không biết Trần Tân sẽ kiểm tra hết từng hạt giống trên mỗi quả hay không, đành phải là cầm lấy máy chơi game mang theo người, ya ya ya mà dựa vào sau lưng Trần Tân chơi game.

Cuối cùng vào lúc Tề Lý Cách phá quan, Trần Tân rốt cục để dâu tây vào xe đẩy, nhìn trong xe nhiều hơn đủ thứ đồ như vậy ngược lại cũng không nói gì, chỉ là khom lưng xếp lại từng món đồ.

“Tính tiền?” Tề Lý Cách thu lại máy chơi game.

“Còn có đồ muốn mua.”

“Cái gì?”

Trần Tân không nói lời nào, mặt lại đỏ nữa, đẩy xe đẩy thẳng tắp một đường mà đi.

Tề Lý Cách đi theo phía sau anh, cuối cùng chỉ thấy Trần Tân dừng ở khu “ba con sói”.

“…”

Miệng Tề Lý Cách tuy rằng lắm mồm, mà chân thực tiếp xúc mấy thứ này vẫn là không cách nào tránh khỏi thẹn thùng, yên lặng mà trốn ở sau kệ hàng đằng xa nhìn Trần Tân.

“Lại đây!” Trần Tân đỏ mặt gọi cậu.

“Không muốn, tự anh mua!”

“Em tới đây!” Trần Tân cũng không có lạc quan hơn Tề Lý Cách bao nhiêu.

Hai người ở khu vật dụng đặc thù cứ gọi nhau như vậy một hồi, cuối cùng dưới áp lực từ ánh mắt hiếu kỳ của người qua đường, Tề Lý Cách che mặt đi tới bên cạnh Trần Tân, cùng với Trần Tân cùng nhau ngồi chồm hổm ở trước một đống áo mưa chọn lựa.

“Trần tiên sinh van ngài đừng chọn nữa, tùy tiện lấy một cái đi!”

“Tùy tiện chọn em không thoải mái thì làm sao?” Trần Tân đè thấp giọng hung tợn mà nói.

Tề Lý Cách che mặt chờ Trần Tân chọn áo mưa cùng thuốc bôi trơn, trong đầu miên man suy nghĩ một đống có hay không có.

“Được rồi.” Trần Tân vẻ mặt kiểu cách mạng thành công, kéo kéo Tề Lý Cách liền muốn đứng lên.

“Anh chờ chút… Em ngồi chồm hổm một chút…”

Trần Tân thân là nam nhân, thật sâu hiểu khó xử của Tề Lý Cách, cùng với cậu lại ngồi chồm hổm thêm năm phút đồng hồ.

Về nhà, Tề Lý Cách làm cơm, Trần Tân âm thầm cầm cuốn đồng nhân bản xem nội dung nhẹ nhàng hơn, nhốt chính mình vào trong nhà vệ sinh bắt đầu tỉ mỉ nghiên cứu.

Anh và Tề Lý Cách đã nói ngày mai thử một chút, anh không hề có kinh nghiệm thực chiến đương nhiên phải lâm trận mới mài gươm, bằng không ngày mai biểu hiện quá kém cỏi chính anh cũng cảm thấy mất mặt.

Nửa giờ sau, Tề Lý Cách phát hiện không thấy Trần Tân. Cậu không chút suy nghĩ liền đi tới nhà vệ sinh, bởi vì cậu phát hiện lúc Trần Tân chỉ cần không muốn bị người khác làm phiền thì sẽ trốn ở nhà vệ sinh, trong phòng tắm, mười lần như một.

“Bàn Tân, ăn cơm!” Cậu dùng cặp chân không bị thương đạp cửa, cũng bởi vì lo lắng cho Trần Tân, đạp cửa cũng phải đạp có nhịp điệu.

“Đợi lát nữa!”

Vừa chờ lại là năm phút, Trần Tân cuối cùng đỏ mặt ra khỏi nhà vệ sinh.

Ngày hôm nay, mua sắm tốn không ít thời gian, chờ khi hai người cơm nước xong đã là chín giờ. Trần Tân ở nhà bếp rửa bát, Tề Lý Cách thì nằm trên ghế sofa ngủ gật. Nhà Tề Lý Cách lớn, Prometheus không biết đã chộp Mập Mạp đi đâu chơi rồi.

Trần Tân tắm xong đi ra, liền thấy Tề Lý Cách nằm chỏng vó lên trời, còn lộ ra chút bụng trắng.

Trần Tân đứng ở trên đường kẻ trước ghế sofa nhìn một hồi, nghĩ thầm người này bình thường thoạt nhìn đẹp trai nhã nhặn, nhưng lúc ngủ liền có thể nhìn ra ngũ quan vô cùng anh khí, dù cho nằm thành bộ dạng khiến người ta không thoải mái như thế, vẫn là làm động lòng người.

Người đẹp trai như vậy phải nên nhanh chóng bá chiếm thì tốt hơn, bằng không sớm muộn sẽ có một ngày bị người ta lừa chạy mất, anh tìm ai mà đòi.

Anh cúi người xuống muốn ôm Tề Lý Cách lên, nhưng vừa đỡ vai, người trong ngực liền đột nhiên mở to mắt, duỗi ra tứ chi như bạch tuộc quấn chặt lấy anh, còn hưng phấn gọi: “Bắt được Bàn Tân rồi!”

“Làm sao, muốn bán lấy tiền?” Trần Tân không nhịn được cười nói, nâng Tề Lý Cách liền đi lên lầu.

Tề Lý Cách bám ở trên người anh, cảm thấy chơi vui, dựa cằm vào trên vai anh, nói: ” Động vật hiếm có cấp một vũ trụ làm sao mà bán được? Em muốn bắt về nhà, giấu ở trong phòng, mỗi ngày dùng đồ ăn ngon nuôi hắn, lấy đồ chơi vui cho hắn chơi, không cho hắn chạy trốn.”

Trần Tân đặt cậu lên giường, đắp kín mền, nhét kỹ góc chăn, cuối cùng hôn một cái.

“Ai giấu ai còn không biết, ngoan, đi ngủ.”

Trần Tân ngồi ở bên giường đợi Tề Lý Cách thật sự ngủ thiếp đi, mới lại xuống lầu tiếp tục nghiên cứu đồng nhân bản.

Anh hi vọng bắt đầu từ ngày mai bọn họ thật sự có thể vĩnh viễn không xa rời nhau.

Đăng trong Phiền não của vị dẫn đường vạn nhân mê

[VNM] Chương 36

Chương 36: Ngày mai chúng ta thử xem?

Edit + Beta: Ruby

—————–

Trần Tân sau khi nói xong vẻ mặt nghiêm túc, mọi người trầm mặc một hồi. Ba giây sau, ba mẹ con bọn họ cười ha ha lên.

“Tiểu tử này có phải là ngốc hay không á?”

“Ha ha ha còn là một thiếu tướng, sao làm được vậy ?”

Hai vị mẫu thân ha ha ha mà nói ra lời nói ấp ủ lâu nay trong lòng Tề Lý Cách.

Trần Tân đơ mặt ngồi ở bên cạnh Tề Lý Cách, bàn tay đặt ở dưới bàn chặt chẽ nắm lấy Tề Lý Cách . Tề Lý Cách cảm nhận được, Trần Tân hiện tại rất căng thẳng, Tề Lý Cách động viên mà truyền đạt ý nghĩ “Yêu thích Bàn Tân” đến trong mây ý thức của Trần Tân.

Trần Tân cảm nhận được, khóe miệng nhẹ nhàng câu lên một chút.

Tề Lý Cách gọi phần beef steak, beef steak vừa mang lên, câu ngay cả dao nĩa cũng còn chưa cầm lên, Trần Tân liền nói: “Để anh.”

Hai vị mẫu thân vốn là dự định nhìn con trai show ân ái, mà toàn bộ lực chú ý sau cùng lại rơi vào Trần Tân làm sao tinh chuẩn chia beef steak làm mười khối vuông nhỏ, mà tiếp tục cắt phần vụn vặt còn lại thành từng hình vuông càng nhỏ hơn.

Cắt xong rồi, nhưng đâu có kết thúc đâu, Trần Tân cầm lấy thìa canh, căn cứ theo size miếng thịt, múc nước sốt theo tỷ lệ chuẩn xác lên trên từng miếng thịt

Vẻ mặt Trần Tân thỏa mãn thấp giọng dặn dò Tề Lý Cách: “Nhớ kỹ bắt đầu ăn từ miếng nhỏ.”

Ban nãy mới nghe con trai giới thiệu sơ qua một chút về bạn lữ tương lai, hai vị mẫu thân còn không hiểu điều mà con trai nói: “Bàn Tân chính là một người chứng cưỡng bách ma tính.” là có ý gì, hiện tại rốt cục hiểu rồi. Bất quá mặc dù như thế, nhìn ra được vẫn là vô cùng thương yêu con trai, con trai đi theo người này cũng sẽ không thiệt thòi.

Hai vị mẫu thân liền đơn giản hỏi thăm Trần Tân một chút vấn đề, câu trả lời của Trần Tân ngược lại cũng đúng quy củ.

“Đúng rồi, các con dự định kết hôn sao?”

“Sẽ, nhưng muốn tiến triển từng bước một.”

Trong quan niệm của lính gác dẫn đường, kết hợp còn phải quan trọng hơn nhiều so với nghi thức kết hôn. Kết hôn chỉ là một khế ước về bề ngoài, chỉ có kết hợp có thể làm cho lính gác cùng dẫn đường trở thành bạn lữ chân chính không thể cắt bỏ.

Tề Lý Cách đối với tuần tự của hai người không có quan điểm quá lớn, Trần Tân thì là ủng hộ xác định cả hai là bạn lữ trước sau đó mới kết hôn.

” Tiến triển từng bước một? Các con tiến triển tới trình độ nào rồi ?”

Bữa tiệc này Trần Tân nhân vật chính, Tề Lý Cách chỉ phụ trách ngồi ngốc ngốc ở bên cạnh mà nhìn anh trả lời như thế nào. Trần Tân vốn định muốn nói, thế nhưng cuối cùng mặt đỏ lên, đến gần hôn Tề Lý Cách một cái.

“Trình độ như thế này.”

Đứa nhỏ thật thanh thuần!

Thế nhưng càng thanh thuần lại càng nên bị làm bẩn, mẹ lính gác đuổi cùng không tha.

“Vậy các con dự định khi nào kết hợp?”

“Còn đang trong lúc cố gắng học tập.” Trần Tân không hổ là thiếu tướng thân kinh bách chiến, cho dù đỏ mặt vẫn có thể bình tĩnh mà trả lời.

” Cái này có cái gì hay mà học? Cậu vẻ mặt bá đạo tổng tài, ngay cả cái này cũng không biết! Hay là cậu không được?”

Gặp nghi vấn, Trần Tân nhanh chóng phản bác cho mình: “Chỉ cần con muốn, Tề Lý Cách mỗi phút giây ở dưới thân con mà không muốn, không muốn.”

Mẫu thân Tề Lý Cách quay đầu nhìn Tề Lý Cách nín cười ngồi ở bên cạnh, ngữ trọng tâm trường nói : “Vẫn là thu hồi lại tiểu thuyết ngôn tình trong nhà đi, con ngốc thì thôi đi, đừng có ảnh hưởng tới chỉ số thông minh của người khác.”

Thấy nhân loại bắt đầu ăn cơm, Prometheus ở bên cạnh không kiềm chế nổi mà rốt cục hoạt động rồi.

Nó chậm rãi đến gần Mập Mạp ngồi một mình ở trên đất. Mà Mập Mạp nhìn thấy nó đến, che mắt lại, xoay người không thèm nhìn nó.

Bé Mập giận dỗi rồi! Nội tâm Prometheus bay lên cảm giác nguy hiểm, nhanh chóng dùng mõm nhẹ nhàng cắn lỗ tai lông đen của Mập Mạp, nó biết Mập Mạp thích chơi như vậy.

Chỉ là Mập Mạp duỗi ra bàn tay gấu đè lỗ tai lại, không cho nó cắn, còn phát ra tiếng kêu “di di” tỏ vẻ kháng cự.

Trái tim Prometheus vỡ tan rồi, nhanh chóng tiếp tục cố gắng lấy lòng, dùng mõm đẩy cái mông Mập Mạp muốn chơi cùng nó. Nhưng mà thoáng cái dùng sức quá mạnh, Mập Mạp bị đẩy bay ra ngoài, vẫn là Trần Tân nhanh tay lẹ mắt tiếp được Mập Mạp, bằng không sẽ phải đầu chấm đất rồi .

“Làm sao không chơi cùng chim lớn?” Trần Tân vỗ vỗ lưng Mập Mạp trấn an nó, “Mày không yêu thích nó, nó sẽ khóc đó.”

Prometheus nhanh chóng kêu vài tiếng chứng tỏ mình đang khóc nè.

Mập Mạp nghe thấy, từ trong lồng ngực Trần Tân len lén nhìn, nó vừa nhìn, Prometheus biểu diễn càng nỗ lực, nhanh chóng thu lại đôi cánh, đột ngột từ giữa không trung té xuống.

Mọi người thấy diễn xuất liều mạng của nó, nhìn đến mức vẻ mặt 囧, nghĩ thầm đây cũng quá giả rồi.

Bất quá cái này tuy rằng giả, vẫn là lừa gạt được Mập Mạp đơn thuần. Mập Mạp thấy tiểu đồng bọn của mình rơi trên đất , gấp đến độ thoát khỏi từ trong lồng ngực Trần Tân, nhảy ra ngoài, nằm nhoài trên mặt đất lay lay chim lớn giả chết, sốt ruột mà kêu không ngừng.

Mập Mạp vỗ khắp nơi trên người chim lớn, cuối cùng suýt chút nữa kéo xuống lông ngốc trên đầu chim lớn, biến thành Prometheus giả bộ không nổi nữa, nhanh chóng bò dậy dùng cánh ôm lấy Mập Mạp.

Hai con tinh thần thú lại làm hòa rồi, khoái trá lăn tới lăn lui trên đất.

Mẹ dẫn đường nhìn thấy không khỏi cảm thán: ” Tình cảm hai bọn nó thật tốt.”

Trần Tân nắm chặt cơ hội biểu thị: “Con và Tề Lý Cách ở bên nhau cũng là như vậy đó.”

“Các con ở bên nhau cũng sẽ nhổ lông nhau như vậy? Lông chỗ nào á?”

“…”

Trần Tân hình như hiểu rõ vì sao chung quy mạch não của Tề Lý Cách cùng anh không giống nhau rồi.

Thời gian nghỉ trưa cũng không quá dài, một bữa cơm ăn đến cuối cùng, Trần Tân thấy gần đến giờ rồi , liền thì thầm với Tề Lý Cách vài câu, dự định thanh toán hóa đơn của cả hai bàn.

Tề Lý Cách thấy Trần Tân đứng dậy, liền cũng đi đến gần không có hảo ý nhìn anh.

“Nhìn cái gì vậy?”

“Không, chỉ muốn nhìn thử anh đợi lát nữa trông thấy tổng số tiền là diễn cảm thế nào á mà.” Tề Lý Cách cười nói: “Nếu như anh té xĩu rồi em sẽ giúp anh làm hô hấp nhân tạo.”

Trần Tân không hiểu cậu đang nói cái gì, nghĩ thầm không phải là tiền cơm hai bàn thôi sao?

Sau một phút, Trần Tân nhìn chằm chằm hóa đơn không nói một câu.

Món ăn mà Thượng tướng cùng hai dẫn đường khác gọi vẫn còn là chuyện nhỏ, đáng sợ nhất chính là món ăn đặc biệt xa hoa của bếp trưởng tinh cầu , còn có hai người mẹ của Tề Lý Cách ban đầu bảo trì tâm thái để con trai mời khách, lung tung gọi mấy món ăn đắt tiền chút, giá tiền cộng lại đại khái liền là hai, ba phần món ăn đặc biệt xa hoa của bếp trưởng tinh cầu .

“Bàn Tân, hô hấp của anh còn thông thuận không?” Tề Lý Cách kéo kéo tay Trần Tân.

Trần Tân đau lòng thì đau lòng, nhưng vẫn là phải duy trì hình tượng cao lãnh của mình quen có. Anh hít sâu, nắm lấy tay Tề Lý Cách , vẻ mặt khốc huyễn nói : ” Vẫn còn có tiền nuôi em, em muốn mỗi ngày ăn món ăn đặc biệt một lần cũng được.”

“Vậy một phần đóng gói mang về nhà?”

“Em…” Trần Tân cắn răng nghẹn ra nụ cười gằn: “Được.”

“Đùa anh đó, ở nhà chỉ cho ăn đồ em nấu.”

Trần Tân gật đầu, nghĩ thầm anh chính là thích ăn đồ em nấu, món ăn đặc biệt cái gì đó cũng không sánh được.

“Tan tầm cùng nhau mua thức ăn?”

” Được.”

Thanh toán xong lại hàn huyên vài câu, cũng nên từng người quay về làm việc. Tề Lý Cách cùng mẫu thân trở về, Trần Tân thì lại ngồi xe Thượng tướng về quân bộ.

(*) Cái này trong raw lại ghi là 齐里格则搭上将的车回军部Tề Lý Cách thì lại ngồi xe Thượng tướng về quân bộ. Hẳn là tác giả ghi nhầm rồi

Tuy rằng lại cách mấy tiếng hai người lại có thể gặp mặt, mà sự gặp gỡ xảy ra bất ngờ chẳng qua là tăng thêm tư niệm cho sau này.

Trần Tân trước khi đi kéo quần áo cho Tề Lý Cách, đột nhiên nghĩ đến cái gì, cúi đầu có chút đỏ mặt.

“Làm sao vậy?”

Trần Tân đến gần lỗ tai Tề Lý Cách, nói thật nhanh câu: “Ngày mai chúng ta thử xem?”

Tề Lý Cách vừa nghe, mặt cũng đỏ theo, dùng sức gật gật đầu.