Đăng trong Phiền não của vị dẫn đường vạn nhân mê

[VNM] Chương 33

Chương 33: Không học canh cà chua hoa trứng nữa!

Edit + Beta: Ruby

—————–

Danh tiếng của nhà ăn quân bộ không tốt, bởi vậy cho dù Trần Tân ăn đến mức khá quen, khá thích, Thượng tướng vẫn là dẫn theo ba người ra quân bộ, đi đến một nhà hàng cao cấp ước chừng 15 phút đi xe.

Dây chuyền phục vụ cho công cuộc mai mối của Thượng tướng, còn đảm nhiệm chở theo ba người đến nhà hàng.

Theo thông lệ mà nói bốn người ngồi ở xe trong huyền phù phải nói chút chuyện, mà Trần Tân một chút cũng không muốn nói chuyện, có thể yên lặng thì yên lặng, thậm chí đến một nửa lại gửi nhắn tin cho Anna , để cho cô nhanh chóng gọi điện thoại qua thảo luận công sự.

“Lão sư, xin lỗi không tiếp được.” Trần Tân vẻ mặt xin lỗi mà kết nối thông tấn khí, bắt đầu giả vờ giả vịt.

Anna ở bên kia cảm thấy khổ não, sáng sớm hôm nay hai người bọn họ sẽ dùng hiệu suất cao nhất để hoàn thành tất cả hạng mục công việc nên hoàn thành, phần không hoàn thành thừa lại cũng phải chờ Trần Tân tự thân làm, tuyệt đối không phải nói một chút trong điện thoại thì có thể hoàn thành.

Nhưng lúc nãy cấp trên đột nhiên xuất hiện yêu cầu cô gọi điện thoại đến thảo luận công sự, cô cũng chỉ đành miễn cưỡng đào ra chút đề tài để nói.

“Thiếu tướng lần trước bảo tôi tìm mấy sách dạy nấu ăn, hiện tại đọc cho ngài nghe được không?”

“Được.”

” Đầu tiên là món canh cà chua hoa trứng cơ bản nhất. Về chuẩn bị vật liệu, đầu tiên phải rửa sạch cà chua, cắt thành khối nhỏ…”

“Mỗi phần dài rộng cao mấy cm?”

“Khối nhỏ là được rồi.”

“Không có con số chuẩn xác, vạn nhất xảy ra sai lầm ai sẽ phụ trách?” Trần Tân rất nghiêm túc.

Hai vị dẫn đường bên trong xe tuy rằng còn đang trò chuyện, mà đều âm thầm vểnh tai lên nghe đối thoại của Trần Tân.

Chỉ nghe Trần Tân giảm âm thanh xuống, hình như đang thảo luận về nhiệt độ linh kiện ma sát sau khi thao tác cơ giáp: “Nhiệt độ thì sao? Phản ứng sau đó cần đạt đến bao nhiêu độ?”

Tiếp theo hình như nói tới hiệu quả sau khi tiến hành công kích với quân địch , Trần Tân nói: “Cố gắng hết sức làm nát, nát càng nhỏ càng tốt, cái này tôi hiểu rõ…”

Anna giới thiệu xong món cà chua xào, cũng khuấy cà chua nát thành nước sốt, tiếp tục giới thiệu đập trứng gà vào trong canh, khuấy thành hình hoa.

” Hình hoa? Hoa gì? Hoa mẫu đơn? Hoa mai? Hay là mãn thiên tinh (*)?”

(*) mãn thiên tinh hay còn gọi là Baby’s-breath

Thần sắc Trần Tân hết sức nghiêm túc, mặc dù hai người dẫn đường phía sau nghe không hiểu anh đang nói cái gì, cũng cảm thấy tựa hồ là đề tài nghiêm túc gì đó.

“Thôi vậy.” Trần Tân thấy xe đã đến trước nhà hàng, liền nói : “Chi tiết nhỏ tôi trở về tiếp tục nghiên cứu.”

Từ trước đến giờ, Thượng tướng chính là một lão sư điềm đạm, ông nhìn thấy sau khi cúp điện thoại, Trần Tân tựa hồ có chút phiền não khẽ thở dài, vội hỏi: “Tiểu Tân, đừng cứ mãi chấp nhất trên công việc, cậu phải thả lỏng.”

“Được rồi lão sư.” Trần Tân miễn cưỡng cười cười, nghĩ thầm anh muốn nấu cho Tề Lý Cách chút gì đó ăn ngon, việc này làm sao có thể không chấp nhất!

Nghĩ đến Tề Lý Cách , Trần Tân liền ra hiệu lão sư dừng bước, để hai người dẫn đường đi vào trước.

“Lão sư…”

Thượng tướng còn không chờ Trần Tân nói chuyện liền cắt ngang anh, vung vung tay nói : “Thầy biết cậu muốn nói cái gì, coi như quen biết bằng hữu một chút, cho lão sư chút mặt mũi.”

Lời từ chối của Trần Tân nén ở trong lòng, đành phải mặt đen lại, đi theo phía sau Thượng tướng đi vào trong.

Thượng tướng lúc đầu khi đặt chỗ hình như đã thông báo cùng nhà hàng, sắp xếp chỗ ngồi của bàn bọn họ không giống với bàn khác. Một bên bàn ăn có thể chứa hai người, Thượng tướng một người ngồi một mình một bên, hai dẫn đường kẹp Trần Tân ở giữa, ba người chen chúc ở một chỗ dùng chung một bên còn lại.

Trong lòng Trần Tân hết sức thống khổ, không có chuyện gì 1 so với 3 còn phải không hài hòa hơn chớ. Mà anh tuy rằng phần tinh thần sau kết hợp cùng Tề Lý Cách đã không quá cảm giác được độ tương dung giữa dẫn đường cùng với anh, nhưng hai người mà Thượng tướng tìm tới cơ hồ là nhân vật đẳng cấp tiểu mị oa! Coi như không có độ tương dung , tin tức tố, thân thể bọn họ trong lúc vô tình va chạm cũng không dừng lại.

Trần Tân mặt không hề cảm xúc, trong lòng đau khổ vạn phần, mà Thượng tướng vẫn như cũ vẻ mặt biểu tình “Thầy biết trong lòng cậu yêu thích” mà nhìn anh, khiến cho anh đành phải vứt tầm mắt qua một bên, làm bộ chính mình đang ngắm phong cảnh.

Nhưng không nhìn còn được, vừa nhìn anh liền nhìn thấy một hình ảnh còn khiến anh khó chịu hơn 1 so với 3 xuất hiện ở trước mắt ──

Cửa nhà hàng, Tề Lý Cách cùng một mỹ nữ tóc vàng mắt xanh cùng nhau đi vào.

Trần Tân ở bên ngoài quen nếp ẩn giấu hơi thở của mình, Tề Lý Cách đương nhiên không biết được anh ở đây. Chỉ thấy Tề Lý Cách và mỹ nữ vừa nói vừa cười, tiếp đó liền dắt tay mỹ nữ.

Trần Tân trong lòng nhất thời bắt đầu phát nổ, bực mình: Không học canh cà chua hoa trứng nữa!

Đăng trong Phiền não của vị dẫn đường vạn nhân mê

[VNM] Chương 32

Chương 32: Nếu như có ngày Tề Lý Cách chạy rồi, anh có mặt mũi để gặp người ta sao!

Edit + Beta: Ruby

—————

Tuy nói đã thu dọn ra dáng, mà với cái tính kia của Trần Tân, ngày thứ hai, thứ ba của kỳ nghỉ vẫn cứ ở lại trong nhà Tề Lý Cách, đều dời hết thảy các gia cụ có khả năng lệch vị trí một lượt , lúc Tề Lý Cách tan tầm trở về, thậm chí phát hiện trên sàn nhà cũng bị dán đường kẻ lên.

Tề Lý Cách đứng ở huyền quan, cởi giày sau đó thăm dò mà đạp chân tại chỗ không có dán đường kẻ, lập tức liền nghe thấy tiếng gào của Trần Tân: “Coi anh mù hả? Bước vô!”

Tề Lý Cách nghĩ thầm em làm sao biết được sau lưng anh còn mọc ra mắt, anh rõ ràng đưa lưng về phía em á!

Có điều, mặc dù Tề Lý Cách không thể ở nhà mình phong tao tẩu vị (*), nhưng cũng không có gì khác với trước đây, dù sao thì trước đây chỗ có thể thông hành  thì cũng chỉ là một đường thẳng nho nhỏ, muốn đổi nơi đặt chân cũng không có.

(*) phong tao tẩu vị: sử dụng các điểm mù của bản đồ hoặc dự đoán lộ trình mà nhân vật đi có thể tránh được các đòn tấn công hoặc tiêu diệt tiếp theo của đối thủ. Cái này ai chơi Liên quân chắc biết nè! Cái này ý là nói bạn Tề không được nhảy nhót bung nóc trong nhà của mình á.

Bởi vậy Tề Lý Cách vẫn cảm thấy vô cùng hạnh phúc, rảnh rỗi liền quấn lấy Trần Tân trêu chọc cho anh tạc mao, đói bụng rồi thì tùy tiện nấu chút đồ ăn cho mình cùng Trần Tân ăn, buổi tối sẽ cùng Trần Tân dính lấy nhau ở trên giường hôn một lát, cuộc sống nhỏ rất thỏa mãn.

Hai người mặc dù không có tiến triển đến bước cuối cùng, mà đã cảm nhận được dung hợp cực lớn trên tinh thần, một bước kia có hoặc không có tựa hồ sẽ không tạo thành khác biệt quá lớn.

Ngày thứ ba, Trần Tân trời vừa sáng liền mặc xong quân phục chuẩn bị đi làm, tiện thể một phát đạp tỉnh ngủ Tề Lý Cách .

Tề Lý Cách đôi mắt quay vòng vòng, cài cúc áo đến mức lung ta lung tung, Trần Tân không nhìn nổi đành phải là tiến lên cài thay cậu.

Tề Lý Cách vừa nghe Trần Tân nói lảm nhảm, vừa âm thầm bội phục tính đề kháng áp lực của Trần Tân tốt quá đi. Ba ngày trước còn nhìn anh từ chiến trường trở về mệt thành Mập Mạp, hiện tại liền sinh khí dồi dào, đan điền mỗi ngày rống người mạnh mẽ, nhìn không ra từ trên người anh có bất kỳ ám ảnh tâm lý nào mà chiến tranh để lại.

“Chân còn đau không?” Trần Tân cuốn quần Tề Lý Cách lên nhìn chỗ bị kim loại chữa bệnh bao lấy.

“Vẫn được, tốt hơn tuần trước.”

“Vậy hôm nay về nhà anh, em đỡ phải leo cầu thang.”

Nghe thấy phải rời khỏi căn nhà mới tinh của mình, Tề Lý Cách không nguyện ý đâu, kéo quần Trần Tân mềm oặt nói: “Nhà em tốt biết bao, ở nhà em.”

“Nhà anh ở gần công ty em, em có thể ngủ nhiều chút, ở nhà anh.”

“Từ nhà em đến công ty đến quân bộ là một đường thẳng!”

“Anh đều nguyện ý chở em đi vòng vèo!”

Hai người tán dóc cả buổi, cuối cùng quyết định sau này một tuần lễ ở nhà Tề Lý Cách , một tuần lễ ở nhà Trần Tân, như vậy Trần Tân không cần mỗi ngày vì đi vòng vèo mà buồn bực, Tề Lý Cách cũng không cần mỗi ngày trời vừa sáng bị đạp tỉnh ngủ.

Tề Lý Cách vùi ở chỗ ngồi ở phía sau xe huyền phù nhìn Trần Tân lái xe, nghĩ thầm Trần Tân mặc dù mạnh miệng, mà điểm xuất phát đều là hướng về cậu, thật tốt.

Sau khi đưa Tề Lý Cách xuống xe, Trần Tân đi tới quân bộ. Prometheus ở trên ghế lái phụ nhìn anh chằm chằm, thỉnh thoảng vỗ vỗ cánh, tựa hồ bất mãn Trần Tân mang nó rời khỏi bên người Tề Lý Cách.

Prometheus hiện tại ngoại trừ thích cùng chơi đùa với Mập Mạp, còn thích dính lấy Tề Lý Cách. Trần Tân không ôm nó, thế nhưng Tề Lý Cách luôn luôn sẽ ôm nó chơi, tốt hơn nhiều so với Trần Tân.

Trần Tân biết Prometheus đang suy nghĩ cái gì, tức giận nói: “Nhìn cái gì mà nhìn? Ngày hôm nay kiểm tra sức khỏe, mày không thể không đi.”

Sau chiến dịch kiểm tra sức khỏe là việc phải làm, hạng mục kiểm tra bao gồm hai phương diện sinh-tâm lý. Hình thức chiến đấu của Trần Tân là lấy điều khiển cơ giáp làm chủ, ngoại trừ mệt nhọc trên sinh lý ra cũng sẽ không có trở ngại, mà điều khiển cơ giáp cần phải vận dụng lượng lớn tinh thần lực, mặc dù anh bây giờ thoạt nhìn khỏe mạnh không vấn đề, anh cũng không cách nào bảo đảm cường độ tinh thần lực của mình có giống như trước khi chiến đấu hay không.

Đến quân bộ, Trần Tân đầu tiên là xác nhận cùng Anna chuyện thiếu sót trong vòng một tuần, đến khoảng mười một giờ sự việc đến hồi kết thúc, mới mang theo Prometheus đi tới bộ Y học.

“Thiếu tướng.” Toàn thể quân y của bộ Y học đứng dậy làm nghi lễ quân đội cùng Trần Tân, Trần Tân cao lãnh đáp một tiếng.

“Thiếu tướng, mời đi hướng bên này.”

Trần Tân đi đến phòng kiểm tra, căn cứ theo chỉ thị cởi quân phục xuống, lộ ra thân thể kiện mỹ.

Quân y trong phòng kiểm tra hai nam một nữ, lúc đối mặt với thân thể của Trần Tân sắc mặt bình thường, một chút phập phồng cũng không có, thần sắc Trần Tân cũng bình thường không thay đổi như trước.

Tuy rằng bên ngoài cũng không lo ngại, mà kiểm tra theo lệ vẫn là nên, nữ quân y tiến lên kiểm tra thân thể Trần Tân.

Trần Tân tuy rằng là đi con đường kỹ thuật, thế nhưng rèn luyện thân thể vẫn chưa hề bỏ quên, phân bố bắp thịt đến mức vô cùng đều đặn, thứ nên có đều không thiếu, cái không nên có cũng không nhiều lắm, mà da dẻ khỏe mạnh sáng bóng, rất là đẹp đẽ.

“Làm sao?”

Trần Tân phát giác lúc quân y kiểm tra đến cổ chần chừ một hồi, lập tức mở miệng hỏi. Chỉ là anh hỏi xong, liền nhớ tới lúc hôm qua đang cùng Tề Lý Cách dính lấy nhau, Tề Lý Cách gặm một cái tại cổ anh.

Anh hiển nhiên là gặm lại, một người một cái gom thành một cặp.

Quân y còn chưa nói chuyện, Trần Tân lại nói tiếp: “Không có chuyện gì, tiếp tục.”

Quân y đè xuống linh hồn bát quái đang dấy lên, tiếp tục kiểm tra cho Trần Tân. Kết quả liền như mong muốn, thân thể Trần Tân vô cùng khỏe mạnh, một đêm bảy lần cũng không thành vấn đề.

Kiểm tra phương diện sinh lý xong, chính là phương diện tinh thần. Trần Tân trước tiên là làm một bài mô phỏng chiến đấu đặc biệt dành cho kiểm tra tinh thần lực, tiếp đó bị đưa đến trong một cỗ máy để kiểm tra, đồng thời Prometheus cũng được quân y phụ trách tinh thần thú mang đi đo lường.

Máy móc vù vù vù vang lên không ngừng, sau mười phút Trần Tân mới được thả ra mặc quần áo vào.

“Chúc mừng thiếu tướng, dữ liệu cho thấy tình hình của ngài vô cùng tốt đẹp, đặc biệt là tinh thần lực còn tốt hơn mấy lần so với trước kia, không nhìn ra ngài mới vừa kết thúc một trận chiến đấu khó khăn.” Quân y nhìn vào dữ liệu nói cùng Trần Tân, thăm dò vừa hỏi: “Thiếu tướng sẽ không phải gặp được bạn lữ của ngài rồi chứ?”

Trần Tân mặt đỏ lên, trong đầu chợt hiện lên bộ dáng ngốc ngốc của Tề Lý Cách. Vẻ mặt giả bộ cao lãnh của anh “A” một tiếng, không trực tiếp trả lời.

Anh cũng không phải là không dám để người ta biết quan hệ của anh và Tề Lý Cách, chỉ là trong nhận thức của anh, nghi thức rất quan trọng. Anh và Tề Lý Cách tuy là đang kết giao, mà vẫn chưa kết hợp tinh thần hoàn toàn, anh cũng biết ngượng khi nói cùng người ta mình đã có bạn lữ.

… Bởi vì nếu như có ngày Tề Lý Cách chạy rồi, anh có mặt mũi để gặp người ta sao!

Nghĩ tới đây, Trần Tân không vui hừ một tiếng. Quân y cho là đụng chạm kiêng kỵ của anh, không dám nhiều lời, nhanh chóng thả anh trở về.

Trần Tân trên đường về văn phòng một mạch nghĩ tới anh cùng Tề Lý Cách nên tiến triển thế nào là tốt, mãi đến tận đi vào văn phòng Anna gọi lại , anh mới phục hồi tinh thần lại.

” Thượng tướng đang ở bên trong.”

Nghe thấy lão sư đến, Trần Tân có loại cảm giác chẳng lành.

Anh nơm nớp lo sợ đi vào, chỉ thấy trong phòng làm việc ngoại trừ lão sư ra, còn có hai người dẫn đường, một nam một nữ.

“Tiểu Tân thật đúng là người bận rộn, bây giờ mới gặp mặt được cậu.” Thượng tướng cười híp mắt nhìn về phía Trần Tân nói : “Gần tới giờ ăn trưa, ăn một bữa cơm cùng lão sư.”

Nói xong Thượng tướng vừa chỉ chỉ hai người bên cạnh nói: “Ngày đó không phải nói muốn giới thiệu người cho cậu sao? Lão sư biết cậu thích một lần hai người, có hài lòng không?”

(Tui: Dừaaaaaaaaaaaaaa , thích có cặp có đôi nè he = )))))))))))))