Đăng trong Phiền não của vị dẫn đường vạn nhân mê

[VNM] Chương 23

Chương 23: “Chờ tôi khải hoàn.”

Edit + Beta: Ruby

————–

Tề Lý Cách vừa mới rời khỏi công ty, tâm tình không vui của Trần Tân liền rõ ràng truyền đạt đến trong mây ý thức của cậu. Trần Tân không vui thì không vui, mà vẫn dừng xe ở cửa công ty, cũng không khóa lại, Tề Lý Cách mở cửa xe liền đi vào.

Cậu vừa đi vào, ném cặp làm việc ra chỗ ngồi ở phía sau xe, lại nhét Mập Mạp vào trong lồng ngực Trần Tân, ngáp một cái nói : “Buồn ngủ, ôm giúp tôi.”

Cậu kỳ thực không hiểu được Trần Tân lại làm sao mất hứng rồi, mà chiếu theo sự quan sát của cậu đối với Trần Tân, giả ngu tuyệt đối không tệ.

Cậu nằm trên ghế ngồi, âm thầm ra lệnh Mập Mạp: Cọ cọ anh ta, chui vào trong lồng ngực của anh ta.

Nhưng mà Mập Mạp ngu xuẩn tay ngắn chân ngắn, chỉ có thể cố gắng chui vào dưới – háng Bàn Tân…

Trần Tân vẫn luôn không lên tiếng, lần này rốt cục không nhịn được, tóm Mập Mạp lại cả giận nói: “Bệnh thần kinh à!

Tề Lý Cách nhìn bộ dáng tạc mao của Trần Tân mà cười ha ha, Trần Tân phẫn nộ lườm cậu một cái, ôm Mập Mạp thật chặt vào trong lồng ngực.

Trần Tân lành lạnh nói : “Không phải có rất nhiều đứa nhỏ, còn có mẹ đứa nhỏ sao? Tề tiên sinh tan tầm sao không nhanh chóng đi thăm chúng nó, tới tìm tôi làm gì? Thích ăn cơm tôi nấu à?”

Tề Lý Cách nhất thời hiểu rõ Trần Tân đang khó chịu cái gì, nghĩ thầm với chỉ số thông minh của anh đến tột cùng là làm sao lên được chức thiếu tướng á? Mấy cô gái kia còn phải dựa vào ½ nói bậy, ½ thôi miên mới tin tưởng á, anh không cần dựa vào thôi miên liền tin rồi, thực sự là quá thành thật, quá dễ bắt nạt luôn.

Cậu vốn định giải thích chút, nhưng cậu cũng không phải người tốt lành gì, thấy bộ dáng kia của Trần Tân lại tiếp tục nói bậy: “Lừa mấy cô kia thôi, bọn nhỏ rất độc lập, không cần một mực nhìn chúng nó, chúng nó ngược lại hi vọng tôi đi ra ngoài tìm ma ma hoặc ba ba cho chúng nó.”

Trần Tân im lặng , thật lâu phun ra một câu: “Mẹ của chúng nó là ai?”

“Đương nhiên là người trước đây quen biết, nhìn vừa ý liền tìm đến sinh con , hiện tại thỉnh thoảng liên lạc mà thôi, gặp dịp thì chơi mà.” Tề Lý Cách nói xong đều cảm giác mình có chút tra, mà nói cũng không sai, những khách hàng kia chính là nhìn vừa ý Tề Lý Cách mới tới tìm cậu hỗ trợ sinh con.

Không nghĩ tới câu nói này Trần Tân nghe xong, dĩ nhiên nhét Mập Mạp trở lại cho Tề Lý Cách , chỉ ra ngoài xe nói: “Xuống xe, bây giờ! Tôi không muốn một người cặn bã đùa bỡn người khác ở trên xe tôi.”

Tề Lý Cách không dự liệu được phản ứng của anh lớn như vậy, sửng sốt một chút. Mà cậu mới chần chờ 2, 3 giây, Trần Tân lại là bạo phát một trận: “Cút! Liền! Cho! Tôi!”

Mập Mạp phát run, Tề Lý Cách cũng phát run, hai người run thành một cục.

“Còn đợi cái gì! Tôi rất nghiêm túc! Tôi không chơi nổi!”

Tề Lý Cách cảm nhận được trạng thái tinh thần của Trần Tân hết sức không ổn định, có dấu hiệu phát cuồng , đôi mắt cũng có chút đỏ, hai tay không ngừng nắm thành quyền.

Khí tức Trần Tân bất ổn, hô hấp vô cùng nặng nề, Tề Lý Cách mắt thấy không xong, nhanh chóng kéo kéo góc áo anh, nhỏ giọng nói: “Tôi nói đùa, xin lỗi, anh bình tĩnh, hít sâu nha…”

“Cút!” Trần Tân không để ý tới cậu, liền là rống lớn tiếng, thân thể run lên.

“Trần Tân, thả lỏng, anh sắp phát cuồng rồi , bình tĩnh…” Tề Lý Cách phát hiện mình đúng là đùa quá trớn rồi, vội vàng vừa dùng tinh thần lực vỗ về những cơn dao động nóng nảy trong đầu Trần Tân, vừa giải thích: “Là tôi không tốt, tôi nói đùa, đứa nhỏ mà tôi nói đều là bảo bảo trong phòng đào tạo, anh xem tôi làm sao có thể thật sự đi khắp nơi sinh con với người ta? Nếu không tin anh hỏi Mập Mạp, Mập Mạp có thể làm chứng.”

Mập Mạp nghe tên mình bị nhắc tới, cũng nhanh chóng uốn éo một cái từ chỗ Tề Lý Cách bò đến trong lồng ngực Trần Tân, bàn tay gấu con học theo Tề Lý Cách vỗ vỗ Trần Tân tỏ vẻ an ủi.

Trạng thái của năng lực giả cùng tinh thần thú tương liên, trạng huống tinh thần của Trần Tân không ổn định, trạng huống của Prometheus cũng không tốt, ở chỗ sau kêu lên. Mập Mạp cũng muốn vỗ vỗ nó, mà nó cũng biết trước tiên phải chăm sóc Trần Tân.

“…” Trần Tân cúi đầu thở dốc, đang cố gắng hồi phục bản thân. Anh đã nhiều năm không có phát cuồng , không nghĩ tới lần này đến bất thình lình như vậy, anh cũng kinh ngạc hành động của mình, nhưng mà anh phát hiện anh không thể bình tĩnh, chỉ cần vừa nghĩ tới người tương dung 100% với anh thế nhưng là hoa hoa công tử (*) không có trách nhiệm, anh liền lên cơn giận dữ.

(*) Play Boy

“Đỡ một chút chưa?”

“Cậu đi ra.”

“Không đi.”

Tề Lý Cách thấy Trần Tân vươn tay ôm lấy Mập Mạp, biết đối phương bình tĩnh, rốt cục thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thầm sau này không thể tiếp tục đùa giỡn Trần Tân như vậy, Trần Tân bề ngoài một vẻ cao lãnh, nội tâm chính là một người thành thật dễ bắt nạt, muốn bắt nạt anh nhưng không thể bắt nạt quá thường xuyên.

“Tôi ngủ một lát, đến nơi gọi tôi, ngày hôm nay tôi làm cơm.”

“Đừng ngủ, cậu còn chưa có giải thích rõ ràng! Tề Lý Cách !”

Trần Tân quay đầu, liền thấy đối phương ngoẹo đầu ngủ rồi, ngay cả Mập Mạp trong lồng ngực cũng nhắm nghiền hai mắt.

Anh nghĩ thầm, lần này có thể thực sự thua bởi trong tay người này, ngay cả chuyện cười xàm như vậy mà cũng tưởng thật. Bất quá cũng chỉ có thể như vậy, đây cũng là số mệnh an bài, là người trời cao chọn cho anh.

Trần Tân chuyên tâm nghĩ đến tương lai, không phát hiện Tề Lý Cách len lén nhếch miệng nở nụ cười.

Bảy giờ rưỡi tối, Tề Lý Cách tay run run xào rau.

“Vị tiên sinh này, có thể xin ngài đừng nhìn chằm chằm vào tôi không? Tôi sẽ không hạ độc đâu!”

“Tôi cảm thấy tư thế cậu xào rau không đúng, tay cần phải phải như vậy, xẻng xào rau nên phải là góc độ này…” Trần Tân đứng trên đường kẻ sàn nhà khoa tay múa chân.

“Bàn Tân tiên sinh, anh có tư thế mà anh tự hào đúng không? Nấu ăn khó ăn như vậy tư thế đẹp đẽ có ích lợi gì?”

Khuyết điểm Trần Tân bị chọt trúng, đành phải là nói sang chuyện khác.

“Cậu ngay cả tạp dề cũng mặc không xong.”

Tề Lý Cách ở nhà nấu ăn chưa bao giờ mặc tạp dề, dưới sự bức bách của Trần Tân tùy tiện khoác vào mà thôi, ngay cả dây cũng không buộc. Trần Tân thấy Tề Lý Cách cuối cùng không có gì để phản bác, đắc ý hừ vài tiếng, đi lên phía trước buộc dây tạp dề cho cậu.

“Tôi thắt cái nơ bướm cho cậu.”

Chiều cao Tề Lý Cách một mét tám lăm, đủ cao rồi, mà Trần Tân còn cao hơn cậu một ít, miệng vừa vặn có thể dựa vào bên tai cậu, lúc nói chuyện có thể cảm nhận được một luồng nhiệt khí nhẹ nhàng, khiến cho mặt Tề Lý Cách có chút đỏ.

“Anh xong chưa á…”

“Kiên nhẫn chút, thắt nơ bướm là nghệ thuật, phải cân bằng, phải so tỉ lệ.”

Tề Lý Cách cúi đầu, cảm thụ được đích xác từng động tác của Trần Tân ở phía sau cậu.

“Nấu xong dòi!”

Sáu phút sau, Tề Lý Cách tiện tay gỡ bỏ nơ bướm Trần Tân bỏ ra năm phút đồng hồ mới thắt xong. Tay Trần Tân còn vuốt sợi dây, mặt đều đen luôn.

“Không nghĩ tới món ăn mà phế vật cậu làm còn có thể ăn.” Trần Tân thêm chén cơm thứ hai.

“Tôi không giống như Trần tiên sinh ngài đồ khó ăn nào cũng ăn được, đương nhiên phải học một chút.”

“…”

Mười một giờ đêm.

“Trần tiên sinh ngài sắp ngủ chưa…”

Trần Tân nằm ở trên giường, cầm máy chơi game của Tề Lý Cách “bụp bụp bịch bịch” chơi game, Tề Lý Cách ôm gối ngủ gật. Trên ghế bên cạnh phòng ngủ, Prometheus dùng cánh che kín Mập Mạp, hai con tinh thần thú đã ngủ rồi.

“Hửm.” Trần Tân lần nữa ấn phím bắt đầu.

“Anh chơi không qua thì gọi Mập Mạp giúp anh chơi, Mập Mạp đã từng đánh bại thiếu tướng tinh cầu nổi tiếng dùng cơ giáp, giao cho nó chuẩn không tệ…”

Trần Tân yên lặng ném máy chơi game, tắt đèn đi ngủ.

Hai người cứ như vậy lại qua năm ngày, mỗi ngày cùng nhau cãi nhau, chơi game, Tề Lý Cách phần lớn thời gian đi ngủ, thỉnh thoảng làm cơm với đọc sách, Trần Tân thì lại mỗi ngày rống người, cướp máy chơi game của Tề Lý Cách chơi, bị Tề Lý Cách bắt nạt liền tự mình đi tới chơi hạt thủy tinh bên cạnh.

Dù cho ai cũng không có chủ động phá bỏ tầng quan hệ kia, cuộc sống trôi qua ngược lại vô cùng hài hòa.

Buổi tối ngày thứ sáu, Tề Lý Cách nằm trên ghế sofa đọc sách, Trần Tân bị cậu cướp chỗ ngồi, đành phải ngồi dưới đất lắp ráp người máy.

” Anh mỗi ngày lắp ráp người máy như vậy có ích lợi gì? Anh lại không dùng tới người máy.”

” Cậu mỗi ngày đọc sách như vậy có ích lợi gì? Cậu lại không dùng tới đầu óc.”

“Nói làm như anh mỗi ngày đều sử dụng đầu óc không bằng…”

Hai người lại muốn bắt đầu cãi nhau, nhưng lần này Trần Tân còn chưa mở miệng, thông tấn khí của anh liền chấn động, anh đứng dậy vào phòng ngủ nghe.

Tề Lý Cách tò mò nâng người dậy thò đầu ra. Trần Tân không phải chưa từng nhận điện thoại sau khi tan việc nhưng chưa bao giờ sẽ tránh cậu, lần này đặc biệt tránh cậu đi, xem ra là có việc quan trọng.

Quả nhiên chưa tới hai phút sau, Trần Tân từ phòng ngủ đi ra, ánh mắt nghiêm túc.

“Làm sao vậy?”

” Tạm thời xuất chinh, bây giờ.”

Tề Lý Cách vốn là còn chút buồn ngủ, sau khi nghe hoàn toàn tỉnh rồi, hỏi vội: “Sao lại đột ngột như vậy?”

“Không có thời gian giải thích, tôi hiện tại sắp rời đi.” Trần Tân mặc áo khoác ngoài vào, liền gọi Prometheus tới.

Tề Lý Cách không biết được mình có thể làm gì, chỉ có thể theo anh đoạn đường đến cửa.

“Anh, anh lên đường cẩn thận nha…”

“Ờm, mau sớm trở lại, cậu…” Trần Tân vốn là muốn nhắc nhở Tề Lý Cách trông nhà cẩn thận, nhớ phải ăn cơm, đừng ngủ quá trễ, nhưng lại phát hiện quan hệ của hai người tựa hồ vẫn chưa tới mức độ phải để Tề Lý Cách trông nhà. Anh cuối cùng đành phải là nói : “Tự cậu bảo trọng, tôi đi đây.”

Prometheus lưu luyến không rời vỗ vỗ Mập Mạp, Mập Mạp thì lại dùng bàn tay gấu con nhỏ xíu lôi kéo không cho nó đi. Tình cảm bọn nó đã rất tốt, tiểu đồng bọn không nỡ tách khỏi đối phương.

Trần Tân đứng ở cửa đợi tinh thần thú của mình một hồi, mà chính là anh vừa chần chờ như vậy, Tề Lý Cách gọi anh.

“Trần Tân.”

“Cái gì?” Trần Tân quay đầu lại.

Anh vừa quay đầu lại, liền bị Tề Lý Cách hôn chặt.

Tề Lý Cách nhắm hai mắt, tay cầm lấy quân phục của anh, nhẹ nhàng run rẩy.

Anh có thể cảm thụ bên trong nụ hôn của Tề Lý Cách truyền đến một luồng tinh thần lực ấm áp, đó là người độ tương dung cao mới có thể truyền đạt được sức mạnh an định cho đối phương.

“Đây có lẽ có thể một chút trợ giúp cho anh đi… Trần Tân, cố lên.”

Trần Tân sửng sốt một chút, tiếp tục không nhịn được nhếch miệng nở nụ cười.

“Chờ tôi khải hoàn.”

Đăng trong Hoàn mỹ ly hôn

[HMLH] Chương 89

Chương 89 (H): “Cậu là ý kiến gì?”

Edit + Beta: Ruby

———————

Hai người ăn cơm xong, như cũ nắm tay trở lại nơi ở.

Trên núi lại bắt đầu tuyết rơi, rõ ràng vừa mới năm giờ, bên ngoài trời cũng đã tối. Tuyết lớn ở dưới đèn bay xuống lả tả như lông ngỗng không hề có một tiếng động, trong giây lát tích tụ lại thành một tầng dày đặc. Viên Tinh Châu thay áo lông, lại đi qua chủ nông trại xin nước nóng, dỗ Diệp Hoài đến giường sưởi đợi.

“Em trước đây đều chưa từng thấy cái này, chỉ nghe nói qua, cảm thấy quá thần kỳ.” Viên Tinh Châu mỗi ngày luyện trượt tuyết đều té đến không ra dáng, đặc biệt là ngày thứ nhất khi tới đây không có mặc quần áo trượt tuyết , kết quả quần áo ướt đẫm, mông cóng đến không còn cảm giác, cùng ngày khi trở lại khu nhà dân , đi đến vừa nằm trên giường sưởi, cảm giác kia quả thực sướng muốn lên thiên đường.

Vì vậy sau khi Diệp Hoài lại đây, cậu mỗi ngày đều phải khen một trận với Diệp Hoài , để Diệp Hoài cảm thụ chỗ thần kỳ của giường sưởi. Nhưng mà cũng chỉ có cái này có thể khoe khoang, điều kiện trong núi có hạn, đại đa số thời điểm Diệp Hoài đều là đang chịu khổ cùng cậu.

Viên Tinh Châu ngâm túi trà gừng, lại muốn đi ra ngoài lấy chậu rửa mặt để rửa mặt, bị Diệp Hoài gọi lại.

“Quá lạnh , lát nữa anh đi lấy.” Diệp Hoài dựa vào trên một chồng mền hoa, nói với cậu “Lại đây, anh xoa bóp cánh tay cho em.”

Viên Tinh Châu hai ngày nay ngã quá chừng, cánh tay xác thực cũng mỏi nhừ, vì vậy bé ngoan đặt bình giữ nhiệt ở bên cạnh, bò lên trên giường sưởi.

Diệp Hoài mặc hoodie màu đen, Viên Tinh Châu dựa vào ở trên lồng ngực của hắn, bên tai có thể nghe được tiếng tim đập mạnh mẽ phía sau , nhìn lại Diệp Hoài lông mày dài còn phấn khởi, ánh mắt đen láy, không nhịn được nói: “Anh thật soái a…”

Diệp Hoài: “…”

“Chờ anh xuất ngoại.” Viên Tinh Châu lại nói, “Chúng ta có thể gọi điện thoại, cũng có thể video, em buổi tối ngủ muộn. Tính ra  cũng không sai giờ bao nhiêu với anh . Anh không cần lo lắng cho em.”

“Anh lo lắng chính là cái này sao?” Diệp Hoài không vui nói, ” Anh lo lắng em di tình biệt luyến.”

“Làm sao có khả năng!” Viên Tinh Châu không biết Diệp Hoài tại sao cũng sẽ có cảm giác nguy hiểm, chỉ đành phải nói, “Em yêu thích anh như vậy, trừ anh ra còn có thể coi trọng ai? Lại nói trước đó anh đi ra ngoài bốn năm đều không có việc gì, lần này mới hai năm, có gì phải lo lắng.”

Diệp Hoài lắc đầu: “Trước đó em lại không mở mang đầu óc , làm sao có khả năng giống bây giờ? Em bây giờ một ngày không làm liền thèm, có thể nhịn được sao?”

Hiện tại mặc dù là ngày đông giá rét, mà trời sáng muộn nhưng trời tối lại sớm. Hai người mỗi ngày lên giường rất sớm, lại hoạt động giải trí không bao nhiêu, cho nên ở trong chăn ôm ôm ấp ấp, động một chút là cọ súng cướp cò.

Viên Tinh Châu tuy rằng da mặt dày một chút, mà bị người nói như vậy, vẫn là có chút hai má nóng lên, thầm nói: “Hai ngày nay lại cũng chưa làm… Lại nói cũng đều là anh muốn mới làm, em mới không muốn.”

Tay Diệp Hoài bóp cánh tay cho cậu dừng lại, hơi híp mắt nhìn cậu: “Em không muốn?”

【 Đang lúc nói chuyện buông tay ra, sờ xuống dưới, cách quần sờ sờ phía dưới của cậu.

Viên Tinh Châu nằm ngửa trong lồng ngực của hắn, cúi đầu liền có thể nhìn thấy phía dưới của mình bị người mò mẫm, ngay lập tức liền cứng ngắc. Khớp xương ngón tay của Diệp Hoài rõ ràng thành thục cách quần xoa xoa, vừa xoa xoa vài lần, Viên Tinh Châu thiếu chút nữa rên rỉ lên tiếng.

“Muốn không?” Diệp Hoài cúi đầu nhìn cậu, “Muốn liền xin anh.”

Viên Tinh Châu mạnh miệng: “Không… Em xem là anh càng muốn.”

“Có đúng không?” Diệp Hoài nói “Vậy chúng ta xem ai cởi trước tiên? Người thua tiếp nhận trừng phạt.”

Hắn nói xong trở mình áp trên người Viên Tinh Châu, chẳng hề cởi quần áo, chỉ cúi người nhìn cậu, cách quần sờ soạng tính khí của cậu. Côn thịt thô cứng đụng vào vải vóc ngăn cách hai bên , dùng sức cọ quét, Viên Tinh Châu rất nhanh liền bắt đầu miệng đắng lưỡi khô, xương sống tê dại, theo bản năng mà ưỡn ưỡn eo, muốn nghênh đón.

Diệp Hoài hiển nhiên định lực cũng thường thôi, ánh mắt nhiễm phải tình dục, âm u mà nhìn chằm chằm cậu.

“Muốn không?” Diệp Hoài cúi đầu, ghé vào lỗ tai cậu thấp giọng nói, “Muốn liền xin anh.”

Viên Tinh Châu có chút không chịu nổi, cậu có thể cảm giác rằng quy đầu mình đã ướt, nhưng lại không muốn là đầu hàng nhanh như thế. Vì vậy rên rỉ ra tiếng, lại rũ mắt nhìn xuống.

Quần Diệp Hoài cũng bị đẩy lên một đống lớn, hiển nhiên không tốt hơn mình chỗ nào, cậu liền cũng đưa tay đi sờ sờ côn thịt Diệp Hoài: “Anh thì sao…”

Viên Tinh Châu tinh tế rên rỉ hai tiếng, như thú nhỏ động dục: “Lớn như vậy… muốn thao em sao?”

Diệp Hoài: “…”

Diệp Hoài khó khăn nuốt nước miếng, tàn bạo mà nhìn cậu.

” Hình dáng thật thô, cũng không biết liếm vào ra sao…” Viên Tinh Châu lại nói, “Anh không muốn xuyên vào em sao?”

“Đệt!” Diệp Hoài quả thực không chống đỡ được, thô bạo mà một tay mở khóa quần, hung tợn: ” Phóng túng như thế, thao chết em!”

Hắn nhận thua trước tiên , Viên Tinh Châu đắc ý mà cười hì hì, lại sau khi Diệp Hoài mở ra quần , thập phần thuận theo mà đến gần.

” Đệt…” Diệp Hoài nhịn không được, lại mắng một tiếng, “… Liếm lão công vài cái sảng khoái không?”

“Quá lớn…” Viên Tinh Châu giống như ăn kem ly, dùng đầu lưỡi vòng quanh dùng sức liếm tới liếm lui, liền ngậm chặt hút hút.

Diệp Hoài hít vào một hơi, hai tay cắm ở trong tóc cậu: “Lớn rồi mới có thể làm sảng khoái em. Thích không?”

Viên Tinh Châu miệng ngậm đồ vật, giương mắt nhìn hắn, đôi mắt nước trơn bóng, có chút quyến rũ.

“Lão công không ở nhà, em có liếm cho người khác hay không?” Diệp Hoài vuốt tóc của cậu, khẩu khí ôn nhu nói, “Sẽ để cho người khác đến làm em sao?”

“Không… Sẽ không.” Viên Tinh Châu vịn lấy chân của hắn, lắc lắc đầu, “Chỉ muốn bị lão công làm.”

Diệp Hoài lại không tiếp tục nói nữa, trực tiếp nhấc người lên, đẩy lên trên giường.

Phía dưới là đệm chăn nóng hầm hập, thân thể phía trên lại càng nóng, Viên Tinh Châu bị người ấn lấy làm một lượt, Diệp Hoài chuyện trên giường từ trước đến giờ có chút thô lỗ, lần này càng là nhiều lần thẳng đâm chỗ sâu xa, Viên Tinh Châu hoảng hốt có loại ảo giác chính mình cũng bị cự căn đâm thành hai nửa. Nhưng mà cảm giác này thực sự quá sung sướng, Viên Tinh Châu không ngừng thở dốc rên rỉ, lại đưa tay đi sờ chính mình, lại bị Diệp Hoài bóp chặt cổ tay.

“Em hãy thành thật nói, ” Diệp Hoài chậm rãi rút côn thịt  ra, cắn lỗ tai của cậu hỏi, “Lão công làm phải sảng khoái hay không?”

“… Sảng khoái.” Phía trước, phía sau của Viên Tinh Châu  cũng đã ẩm ướt đến không ra dáng, cả người mềm yếu, khát vọng nhìn hắn.

“Vậy em có phải là dâm đãng?” Diệp Hoài cắm vào một chút, rồi lại rút ra, khàn khàn hỏi, “Mấy ngày nay có muốn lão công làm hay không?”

Viên Tinh Châu: “…”

Viên Tinh Châu không nghĩ tới hắn đang chờ đợi mình, oán giận mà trừng Diệp Hoài. Diệp Hoài liền cố ý cắm vào một chút, cười cười, cúi đầu hôn cậu.

Viên Tinh Châu không chịu được, lại muốn đưa tay chăm sóc phía dưới của mình, nhận thua nói: “Muốn.”

Diệp Hoài: “Là ai xin ai làm ?”

“Em…” Viên Tinh Châu khàn giọng nói, “Là em xin… A —— “

Diệp Hoài không chờ cậu nói xong, nện toàn bộ cây côn thịt vào, nóng đến hù người. Viên Tinh Châu bị đỉnh mà ngửa ra đằng sau, một trận điện lưu tập kích ra, cả người tê dại, thân thể run rẩy, kêu to lên.

Diệp Hoài liên tục mãnh liệt rút ra cắm vào mấy chục lần, Viên Tinh Châu bị làm mà nhỏ giọng khóc ồ lên, vừa sảng khoái lại tê dại, không khống chế được phóng ra một lần. Diệp Hoài lại để cho cậu đổi thành cưỡi ngựa, hai tay ấn lấy chân của cậu, ưỡn eo bạch bạch bạch mà làm cậu.

Đệm chăn bị hai người làm cho khắp nơi bừa bộn, ướt nhẹp một mảnh lớn. Nơi này không có cách nào bất cứ lúc nào tắm rửa, Diệp Hoài liền ném ‘tang vật’ sang một bên, kéo ra tấm chăn mỏng của hai người, sau đó cùng Viên Tinh Châu chui vào trong chăn, ôm nhau ngủ.

“Mấy giờ rồi?” Viên Tinh Châu cổ họng khàn giọng, may là hiện tại chỉ là tập huấn, không cần phải lo lắng làm lỡ quay chụp.

Diệp Hoài một tay ôm cổ cậu, một tay mò điện thoại qua nhìn một chút.

“Không tới chín giờ. Em da dẻ thật tốt, anh có thể…” Diệp Hoài để điện thoại xuống, nói còn chưa dứt lời, liền nghe tiếng điện thoại vang.

Hắn cũng không thèm nhìn tới mà tắt máy di động , vứt qua một bên.

Viên Tinh Châu sắc mặt có chút hồng, cười nhìn hắn: “Làm sao tắt điện thoại? Vạn nhất có chuyện sao?”

“Anh hiện đang chuyên tâm học tập, không hỏi thế sự, có thể có chuyện gì…” Diệp Hoài ôm cậu, sờ sờ trên lưng cậu , sau đó mới nhỏ giọng nói, “Anh có thể cắm vào đi ngủ không?”

Viên Tinh Châu: “…”

Hai người đêm nay quá điên rồi, nhưng là Diệp Hoài tha thiết mong chờ nhìn cậu, Viên Tinh Châu trong đầu căn bản không có hạng mục từ chối.

Cậu gật gật đầu, sau đó điều chỉnh vị trí. Diệp Hoài từ phía sau cậu chậm rãi tiến vào, nhưng mà thân thể Viên Tinh Châu vẫn là vô cùng mẫn cảm, thịt mềm cơ hồ lập tức quấn lấy, vì vậy Diệp Tiểu Hoài rõ ràng mềm nhũn lại thô cứng lên.

“Đừng… A —— Đừng mà.” Viên Tinh Châu nói “Như vậy còn làm sao mà ngủ?”

Diệp Hoài không lên tiếng, đưa tay sờ cằm cậu, Viên Tinh Châu quay đầu, hai người liền hôn môi.

“Không… Không muốn nữa…” Viên Tinh Châu khiếp sợ phát hiện Diệp Hoài lại vừa cứng, cự căn tại trong cơ thể mình hết sức chầm chậm đè ép, chính cậu cũng có tư thế ngẩng đầu.

… Điên rồi, đã làm cả đêm, làm sao cảm thấy vẫn chưa xong, thân thể vẫn là rất mê luyến…

Diệp Hoài cúi đầu ngậm đầu lưỡi cậu, sau đó cùng cậu ẩm ướt hôn môi, hai tay liền đi nhào nặn đầu vú cậu. Phía sau Viên Tinh Châu bắt đầu co rút lại, theo tiếng rên rỉ lúc nhẹ lúc nặng mà rối rắm lên .

“Em khát khao như thế… Lại kẹp chặt như thế…” Diệp Hoài nói “Thật muốn mang cho em khóa trinh tiết, ai cũng không cho chạm vào.”

Viên Tinh Châu nhỏ giọng thở dốc, cậu đã bắn quá nhiều lần , lúc này liền nhắm hai mắt, cảm thụ biến hóa rất nhỏ nơi hai người kết hợp.

Diệp Hoài động một lát, rồi lại nhịn xuống, khe khẽ thở dài. 】

“Không có chuyện gì, anh không động .” Diệp Hoài từ phía sau ôm cậu, thấp giọng nói, ” Cứ như vậy, thêm một lát được một lát, lại qua hai tháng anh liền đi.”

“… Em sẽ đi thăm anh.” Viên Tinh Châu lúc này mới ý thức nói Diệp Hoài đại khái là có chút chứng sợ hãi biệt ly, vì vậy trở tay tại vỗ vỗ trên lưng Diệp Hoài , “Đến lúc đó em ngàn dặm đưa hoa cúc tới là được.”

Diệp Hoài hôn một chút trên bả vai cậu , thở dài.

“Nếu như năm đó anh trước tiên xử lý em xong, những năm này thì không đến nỗi lãng phí.” Diệp Hoài nói “Bỏ lỡ thật nhiều năm.”

Hắn bây giờ cũng có cảm giác lo lắng đối với tuổi tác , hai người thực sự bỏ qua quá nhiều năm, Diệp Hoài đặc biệt là hối hận mình xuất ngoại. Sớm biết ở lại, nói không chắc hai người liền thành rồi. Hơn nữa mình chừng hai mươi tuổi học biểu diễn, như thế nào đi nữa cũng hơn loại tình hình mạnh mẽ hiện tại này.

“Bỏ lỡ mấy năm qua cũng không có gì, em cũng không tìm người khác, đây không vẫn luôn là người của anh à.” Viên Tinh Châu cười cười, an ủi hắn nói, “Em là số mệnh an bài thuộc về anh nha.”

” Này cũng phải.” Diệp Hoài cười cười, “Nhờ có năm đó anh quyết định sáng suốt.”

Viên Tinh Châu hứ một tiếng, sách nói: “Là công ty quyết định sáng suốt chứ, nếu như không để em với anh kết hôn giả, em làm sao có khả năng sẽ trong coi Hoài Châu CP.”

Đây cũng là chỗ cậu từ đầu đến cuối có chút cảm kích đối với công ty . Giả như năm đó công ty an bài Diệp Hoài cùng người khác, hay hoặc là an bài mình cùng người khác, vậy cậu sẽ không có ngày hôm nay.

Diệp Hoài đối với cậu mà nói, lại như vương tử đối với cô bé lọ lem, mà sự kiện kết hôn giả chính là màn vũ hội hoa lệ.

Như vậy xem ra, Cao Mai chính là mẹ ghẻ ác độc, mà mấy nhân viên công tác cùng mình đi Châu Âu, không thể nghi ngờ chính là tiểu đồng bọn xe bí ngô rồi!

“Với bọn họ có quan hệ cái rắm…” Diệp Hoài lại hứ một tiếng , nói “Hay là phải nói với em một chút?”

Viên Tinh Châu: “Cái gì?”

“Năm đó, chuyện công ty che đậy chính là đoàn của sư đệ… Kia liên lụy đến đại nhân vật, không thể lộ ra ánh sáng. Đương nhiên việc này cũng không quan hệ cùng chúng ta .” Diệp Hoài nói “Mà người an bài em kết hôn giả không phải là người tốt lành gì. Em biết bọn họ an bài cho em người nào không?”

Viên Tinh Châu “Ồ” một tiếng, quay người nhìn hắn.

“… Trượt ra ngoài rồi!” Diệp Hoài nói.

” Liên tục này nọ đối với “ẻm” không khỏe mạnh.” Viên Tinh Châu cười hì hì, cùng hắn mặt đối mặt, “Anh lúc nãy nói gì? An bài em cùng ai?”

” Một phó tổng đoản mệnh.” Diệp Hoài nói “Còn may, năm ngoái khi nội đấu tên béo đáng chết bị đẩy đi xuống, nghe nói thân thể không được tốt, bệnh Gout, phỏng chừng cũng không sống nổi mấy ngày.”

“A? ? ?” Viên Tinh Châu nghe được trợn mắt ngoác mồm, “Cùng hắn? ? ?”

“Nếu không thì, ” Diệp Hoài lười biếng nói, “Em cảm thấy anh nếu không nguyện ý, công ty ai có thể an bài được anh?”

Viên Tinh Châu: “! ! !”

Năm ấy sau khi đoàn đội giải tán, Diệp Hoài cũng chán ghét, cảm thấy chính mình không phải làm idol có đống scandal , không được liền về nhà trong đi làm thiếu niên đi, lại học chút bản lãnh gì đó, không phá gia sản là được. Ngày đó về công ty, chính là dự định cùng lão tổng bắt chuyện huỷ bỏ hiệp ước, ai ngờ thật trớ trêu, nghe được trợ lý lão tổng nói Viên Tinh Châu làm sao làm sao.

Diệp Hoài nhất thời ý động, tìm bằng hữu Diệp Giang hỏi thăm, thế mới biết công ty xảy ra vấn đề rồi, cần muốn tìm người gánh trách nhiệm che giấu bê bối.

Viên Tinh Châu không cha mẹ, không bằng hữu, không chỗ dựa, bây giờ đoàn đội giải tán, càng là không chỗ nương tựa, cho nên là ứng cử viên phù hợp nhất.

An bài của công ty là yêu sách cậu cùng thịt tươi b tham gia hôn nhân cao tầng, bán đi thân thể, đi theo đám người ôm ấp bị chụp được.

Thời điểm đó an bài một chút bức ảnh kính bạo cùng video, bê bối vừa ra, tự nhiên hấp dẫn ánh mắt.

Diệp Hoài lúc nghe xong bát quái , bĩu môi về nhà, vẫn cứ chuẩn bị công việc xuất ngoại. Nhưng mà lời người nọ lại giống như đinh đâm vào trong lòng, buổi tối đi ngủ, hắn mơ giấc mộng loạn cào cào một đêm, làm sao đều không được yên ổn.

Vì vậy Diệp Hoài liền do dự, không thể tìm người trong nhà hỗ trợ, nhưng hắn cùng Viên Tinh Châu cơ bản không có giao tập gì, sợ gặp phải đề ra nghi vấn, vì vậy ngược lại đi tìm Diệp Giang.

Lúc thường Diệp Hoài rất ít tiếp xúc cùng Diệp Giang, lần này chủ động một phen, liền gặp cha cùng Diệp Giang đang nói chuyện. Hai cha con nói chuyện khá là cảm động, đơn giản là cha chứa nhiều thua thiệt cùng mong đợi đối với con lớn , hi vọng Diệp Giang làm tốt công ty, tương lai làm sao làm sao.

Trong tiền cảnh của hai cha con, đôi câu vài lời không có liên quan với Diệp Hoài.

Vì vậy Diệp Hoài quay đầu liền liên lạc mẹ Diệp, biểu thị muốn xuất ngoại học tập . Còn học cái gì, tùy tiện bà an bài, hắn chỉ là muốn đi ra ngoài, đổi không khí.

Sau khi làm xong những việc này, Diệp Hoài đến công ty.

“Làm tiểu tam thật không tốt, nếu là cậu ấy không muốn, các người còn muốn trói người chụp ảnh nude sao?” Diệp Hoài cà lơ phất phơ, nói với lão tổng phụ trách việc này “Không bằng như vậy, yêu sách không phải hai tiểu thịt tươi sao, vậy thì thêm tôi vào được rồi, thì nói hai chúng tôi nói chuyện yêu đương.”

Người phụ trách kia do dự: “Nói chuyện yêu đương không đủ náo động đi, hiện tại tất cả mọi người đang nhìn chằm chằm, chỉ sợ scandal này không đè ép được.”

Paparazi yêu sách, nói chụp được hai tiểu thịt tươi như thế nào, nếu như bạo ra sẽ khơi ra động đất giới giải trí.

Mà Diệp Hoài cùng Viên Tinh Châu nói chuyện yêu đương, hiển nhiên vẫn chưa tới nông nỗi động đất.

Diệp Hoài cau mày, nửa ngày sau nói: “Yêu đương không được, vậy thì kết hôn.”

“Kết hôn có thể!” Người phụ trách sững sờ, lập tức vỗ tay khen lớn, này có thể thấp hơn nhiều so với độ khó thao tác của Photosshop .

Đương nhiên nếu muốn lừa gạt fan trụ, không thể kết hôn ở trong nước.

“Xuất ngoại.” Diệp Hoài nói “Tôi qua mấy ngày liền lo liệu xong, ở nước Anh đi, làm chứng nhận.”

“Người nước ngoài có thể  kết hôn ở nước Anh sao? Bên kia kết hôn rồi có thể ly hôn?” Người phụ trách hỏi.

Diệp Hoài không cân nhắc nhiều như vậy, lắc lắc đầu: “Không biết, không sao cả.”

“Nhưng là… này đối với cậu không có chỗ tốt?” Người phụ trách liền nghi hoặc mà nhìn hắn, “Như vậy fan cậu nhất định phải thoát fan , còn phải bị người mắng, cậu toan tính cái gì?”

Diệp Hoài: “…”

Hắn là thật sự một lý do cũng không nghĩ không ra.

Diệp Hoài có chút buồn bực, không nhịn được liếc mắt nhìn đối phương, “Tôi tình nguyện. Thoát fan hay không có liên hệ với cậu à! ?”

“Không có không có.” Đối phương vung vung tay, cười ha hả nói, “Tôi đây liền an bài một chút, xác định xong liền liên hệ cậu ta.”

Mà lúc đó, Viên Tinh Châu đang đeo lấy lão Mã tìm người chế tác khắp nơi , muốn phải  tranh thủ một cơ hội cho mình lên chương trình.

Lúc nhân viên công ty liên hệ cậu, cậu rất là kinh ngạc: “Cái gì? Kết hôn giả?”

Cậu phản ứng đầu tiên là từ chối, mà lại cảm thấy khó bề tin tưởng, hỏi người kia một câu: “Cùng với ai a?”

“Diệp Hoài.” Nhân viên công tác nói “Cậu nếu đáp ứng, công ty cũng sẽ balabala…”

Viên Tinh Châu nhất thời mê muội một trận , đối với lời của nhân viên công tác nói xong toàn bộ nghe không lọt.

Diệp Hoài? Cùng Diệp Hoài kết hôn giả?

“Thế nào?” Nhân viên công tác nhìn cậu vẻ mặt hốt hoảng, hơi không kiên nhẫn, “Cậu là ý kiến gì?”

“A?” Viên Tinh Châu ngất ngất ngây ngây, như giẫm trong mây, cậu nhìn  đối phương một chút, liền đưa tay sờ sờ lão Mã. Dây đàn bị cậu gảy, loong coong đột nhiên vang lên.

“Tôi, tôi không có ý kiến gì.” Viên Tinh Châu nuốt nước miếng, cẩn thận nói, “Tôi có thể a!”