Đăng trong Hoàn mỹ ly hôn

[HMLH] Chương 3

Chương 3: “Ly hôn rồi.” Diệp Hoài nói ” Vốn dĩ chỉ là một thỏa thuận kết hôn, sợ cái gì.”

Edit + Beta: Rubybaozi

—————–

( Ngày hôm nay Hoài Châu CP một phát đá ngã lăn cẩu lương của tôi )

( Còn có gì so với Hoài Châu CP càng biết làm người khác rơi lệ sao? )

( Bị block cũng phải liều chết lên tiếng, ngày hôm nay tôi mới phát hiện, Viên Tinh Châu chính là một kẻ tâm cơ (*))

(*) Trong bản Trung ghi là Tâm cơ biểu, dịch huỵch toẹt là Đũy tâm cơ, nhưng toi lại cưng em thụ quá nên lại edit thành “kẻ tâm cơ” :3

( Cho nên Viên Tinh Châu lần này thao tác không ổn định, chính là vì cướp danh tiếng? Đồng đội trước đây thật đúng là đầy nghĩa khí a… )

( Công hàm luật sư nhắc nhở *đầu chó shiba* , những chuyện mà Viên Tinh Châu vào thời kì còn bám đoàn S.T )

2 giờ chiều, Viên Tinh Châu ngồi ở trong phòng họp nhỏ Hoa Ngu, bảo trì tình trạng tim đập thình thích 120 xem lướt qua các trang web, đồng thời chờ Lý Ngộ đi qua xử lý.

Cùng tối sầm mặt, lướt điện thoại với cậu còn có Diệp Hoài và người đại diện Ôn Đình.

Hai giờ trước, sau khi Viên Tinh Châu nhận sai, người liền lâm vào trạng thái stress, đầu óc tắt máy, tứ chi cứng ngắc. May là Ôn Đình phản ứng nhạy bén, thấy tình huống không đúng, không nói hai lời nhét cậu vào ghế phó lái, sau đó vô cùng bình tĩnh lừa dối tổ tiết mục, nói lối đi khách quý đúng giờ thu tiền, động một tí hơn vạn, mọi người đi ra ngoài lại nói sau.

Mấy đại ca quay phim quá mức thuần phác, hoàn toàn không ngờ tới người đại diện này nhìn ra dáng lắm, thực tế là hồ ly mặt cười.

Hai chiếc xe một trước một sau ra sân bay, tài xế tổ tiết mục đang muốn theo sát tài xế phía trước, chỉ thấy người sau đột nhiên tăng tốc, chạy mất dạng.

“Trước tiên cắt đuôi bọn họ, bằng không sợ xảy ra vấn đề.” Lúc đó Ôn Đình vẫn rất ôn hòa, cười hỏi Viên Tinh Châu, “Các cậu đang làm gì?”

Đã đến lúc này , Viên Tinh Châu cũng không dám tiếp tục lừa gạt người ta.

“Làm nhiệm vụ.” Viên Tinh Châu ngượng ngùng nói, ” Tổ tiết mục《SP》để tôi đi ra sân bay đón, xem… xem Diệp ca vài giây có thể nhận ra tôi không.”

Làm nhiệm vụ phát sóng trực tiếp, chẳng trách…

Ôn Đình gật đầu tỏ vẻ hiểu rồi. Ai biết Diệp Hoài lại vẻ mặt cổ quái ngẩng đầu lên.

“Nhận ra cậu?” Diệp Hoài không hiểu ra sao nói, “Tôi có liên quan với cậu sao?”

Ôn Đình: “…”

Ôn Đình đồng tình nhìn về phía Viên Tinh Châu, đang muốn mở miệng phụ hoạ, chỉ thấy Viên Tinh Châu quay đầu.

“Không có liên quan.” Viên Tinh Châu liên tục giải thích “Xin lỗi a Diệp ca, là như thế này…”

Ngọn nguồn quá phức tạp, nghĩ thầm quá trình đêm đó một chốc cũng nói không rõ ràng. Viên Tinh Châu đành phải kiên trì, khái quát một chút tư tưởng trung tâm —— Chính mình xào CP giả .

“Tôi liền… Tôi nghĩ đến cậu không về nước, nghĩ tới vượt qua trận nhiệt độ là không sao .” Viên Tinh Châu mặt như lửa đốt, vặn vẹo thân thể không ngừng xin lỗi.

Diệp Hoài chỉ coi là giống như xào scandal cùng người khác , phát tin có chút thật mà giả. Vì vậy nhíu mày tỏ vẻ bất mãn, cũng lấy ra điện thoại, tiếp tục coi phim.

Nhưng mà người đại diện biết rõ Hoài Châu CP cũng ship chân tình thực cảm, lại sụp đổ tại chỗ.

“Giả! CP? !” Ôn Đình bối rối, “Trước đó cậu nói, tất cả đều là giả ? !”

Y chịu đả kích quá lớn, cổ họng cũng cất cao mấy âm.

Viên Tinh Châu dáng vẻ gà con mổ thóc xin lỗi: “Xin lỗi xin lỗi, tôi…”

“Cậu xong chưa” Diệp Hoài ngại ầm ĩ, lấy tai nghe xuống, không nhịn được nói với Ôn Đình “Không phải scandal sao? Lát nữa làm sáng tỏ là được…”

Ôn Đình: “…”

Y liếc nhìn rõ ràng Diệp hoài còn đang ở ngoài tình huống, muốn phun ra máu mà còn kẹt ở trong cổ họng.

“Cậu cậu cậu, tôi tìm người đại diện cậu!” Ôn Đình tức đến hai tay run rẩy, lục tìm kiếm số điện thoại, ” Người đại diện cậu là ai tới? Lý Ngộ đúng không… Các cậu, các cậu…”

Ôn Đình bên cạnh “bay lượn” bên bờ sụp đổ, bộ dạng nổi giận cầm điện thoại đi.

Viên Tinh Châu muốn nói Lý Ngộ cũng không cảm kích, mà nhìn trạng thái Ôn Đình không ổn, suy nghĩ một chút hay là ngậm miệng.

Hoàn hảo bọn họ đều là người của Hoa Ngu, Ôn Đình bản thân cũng có số điện thoại Lý Ngộ, bằng không Viên Tinh Châu đều sợ bị đánh.

Điện thoại Lý Ngộ nhưng là nửa giờ sau mới nhận máy.

Sau khi Ôn Đình bi thương mắng Lý Ngộ  một trận, không nói một lời mang người trở về công ty, tiến vào phòng hội nghị, mở máy vi tính ra bắt đầu xem trên mạng dư luận nổi sóng.

Ngày hôm nay Viên Tinh Châu nhiệm vụ phát sóng trực tiếp hiển nhiên thành sự cố phát sóng trực tiếp.

Dù sao bốn trăm vạn khán giả đều là hướng về cảnh tượng hoành tráng mà Hoài Châu CP cửu biệt trùng phùng  mà đến.

Mọi người trăm triệu lần tưởng tượng, cũng không nghĩ tới sẽ là cảnh tượng như vậy, chờ đến lúc sau người quay phim đột nhiên bị ném ra, phòng trực tiếp bị buộc gián đoạn, khán giả càng là tiến vào trạng thái mê man, không hiểu đây là hướng đi thần thánh dạng gì.

Liên quan tới phân tích hành vi hai người trong nháy mắt xoát bình tại các đại diễn đàn . Nhóm fan CP là trước tiên bùng nổ, cũng là sớm nhất đưa ra giải thích hợp lý.

“Chỉ có một mình tôi cảm thấy được, Châu Châu cùng Hoài ca phản ứng rất cảm động sao? Bọn họ thói quen tránh né ống kính, những năm này chưa kịp thay đổi.”

“Đúng vậy, đúng vậy! Hai vị ca ca nhất định là thói quen bảo vệ lẫn nhau, cho nên sau khi Châu Châu đang không kìm lòng được vồ tới, theo bản năng mà thay đổi mục tiêu xông về người đại diện ! Châu Châu của tôi quá khổ rồi.”

“Thời khắc thế này tình cảm bảo vệ đối phương thật sự khiến người động dung á, kiềm chế của bọn họ đã sâu đến bên trong cốt tủy…”

“Hoài ca khoảng cách gần nhìn vợ mình như vậy, rồi lại không thể ôm vào trong lồng ngực, ngẫm lại liền lòng chua xót…”

Ôn Đình nhìn một chút mọi người cho là “Ngẫm lại liền lòng chua xót”, thực tế Diệp Hoài đang cau mày học bù, nhịn xuống một ngụm máu, tiếp tục nhìn xuống.

Nhưng mà, ngôn luận nghi vấn Viên Tinh Châu cùng Diệp Hoài là giả CP chỉ có vẻn vẹn vài câu, tất cả mọi người đều cho rằng suy đoán này quá vô nghĩa.

Càng nhiều người tập thể nghiêng về Viên Tinh Châu lại là giở trò tâm cơ .

Ôn Đình: “…”

—— Viên Tinh Châu đầy là kẻ tâm cơ! Nhất định là muốn cướp danh tiếng Nguyên Trừng, cho nên mới cố ý tới đây! Phải biết ngày hôm nay phòng trực tiếp Nguyên Trừng nhân số vốn dĩ cũng là ba triệu, cậu ta bên kia vừa có chuyện, tất cả mọi người chạy đi xem cậu ta.

Nguyên Trừng là đồng đội trước của Diệp Hoài cùng Viên Tinh Châu, lúc trước tất cả mọi người tại đoàn S.T, fan Nguyên Trừng là “Trừng fan” cùng fan Viên Tinh Châu “Chúc fan” (*) bởi vì chữ Y tiếp ứng gợi lên xung đột. Trừng fan người đông thế mạnh tính khí kém, đè nhóm Chúc fan xuống đất ma sát, từ đó về sau hai nhà kết thành thù, không quản có việc hay không, Viên Tinh Châu đều bị Trừng fan xách đi ra mắng một trận.

(*) Châu và Chúc đều phiên âm là “zhou”

Đoàn đội sau khi giải tán, Nguyên Trừng cấp tốc thay đổi ký tên với một công ty môi giới khác. Viên Tinh Châu cùng gã ta chưa bao giờ có cùng sân khấu cùng chương trình, hôm nay xảy ra việc , chỉ có thể nói sự không đúng dịp.

Viên Tinh Châu vừa nhìn lại có thiếp đen bay lên, cưỡng bách mình không nên mở ra xem, sau đó yên lặng thu hồi điện thoại.

Lý Ngộ tới trễ mười phút so với dự tính.

Ôn Đình đã ở trong điện thoại nói bảy tám phần, Lý Ngộ kỳ thực so với y còn kinh ngạc hơn, mà Ôn Đình lại cho là y là đang diễn trò.

“Quả thực là chuyện cười!” Ôn Đình nhấc eo, vung ipad ra trên mặt Lý Ngộ, ngắt lấy cổ họng đáp “Diệp Hoài ngày hôm qua còn nói, eo Tinh Châu có thương tổn, không muốn huấn luyện quá độ… Tôi phi! Này ai nói ? Không phải là cậu nói ?”

Diệp Hoài: “…”

Hắn đang nhìn người đại diện tìm ra cut phỏng vấn Hoài Châu, còn tưởng rằng chỉ có Viên Tinh Châu không biết xấu hổ như vậy, không nghĩ tới người đại diện đối phương cũng như vậy.

Viên Tinh Châu thập phần xấu hổ: “Tôi…”

“Ai nói không quan trọng.” Lý Ngộ đạo, “Bây giờ gọi tôi đến cũng không phải cãi nhau chứ, định làm như thế nào? Các cậu có không có biện pháp?”

Ôn Đình cười lạnh: “Cái gì gọi là chúng tôi có biện pháp hay không , người nào chỉnh ra cục diện rắm rối, người nào giải quyết, tôi chỉ muốn kết quả.”

“Muốn kết quả gì?” Lý Ngộ bỏ ipad lên trên bàn, “Cậu ra yêu cầu, tôi đi làm.”

Ôn Đình híp mắt một cái.

“Làm sáng tỏ.” Diệp Hoài nhếch lên chân, trực tiếp yêu cầu nói, “Nói rõ với mọi người , tôi cùng Viên Tinh Châu không quen, không có quan hệ CP gì .”

“Hôn ước hai cậu là thật.” Lý Ngộ hỏi, “Cái này phải làm sao làm sáng tỏ.”

Diệp Hoài sửng sốt một chút, mới nhớ tới còn có chuyện như vậy.

“Ly hôn đi” Diệp Hoài nói, “Vốn dĩ chỉ là một thỏa thuận kết hôn, sợ cái gì.”

Lý Ngộ vừa nhìn về phía Viên Tinh Châu.

Viên Tinh Châu như là tội nhân chờ đợi thẩm phán, cúi thấp đầu không nói một lời.

“Có thể.” Lý Ngộ thoải mái đáp ứng, “Vậy chúng ta đi đăng thanh minh, Diệp Viên hai người đã ly hôn, từ nay về sau không còn liên quan. Thế nào?”

Câu cuối cùng của y là hỏi  Ôn Đình . Người đại diện làm việc đương nhiên phải tìm người đại diện .

Diệp Hoài cảm thấy rất thoả mãn, ngẩng đầu nhìn về phía Ôn Đình, người sau lại tức cười .

“Hôn ước hai người bọn họlà thật, Viên Tinh Châu nhà cậu thêu dệt người khác cũng tưởng thật . Hiện tại Diệp Hoài sắp tới lại ly hôn?” Ôn Đình cười lạnh nói, “Làm sao, ăn hồng lợi CP còn muốn để chúng tôi cõng nồi à?” 

Liền xem trình độ trúng độc của fan CP Hoài Châu, thanh minh này vừa đăng, là mọi người đều sẽ tưởng Diệp Hoài di tình biệt luyến .

Viên Tinh Châu bán ân ái quá nhiều, sự nghiệp nhất định phải chịu ảnh hưởng. Nhưng Diệp Hoài là vô tội, bây giờ lại là mới về nước, dựa vào cái gì trở về liền cõng nồi?

“Vậy ý của cậu sao?” Lý Ngộ nói, “Đừng nóng vội, thành ý của chúng tôi là đầy đủ, nếu như vậy không thích hợp, vậy mọi người ngồi xuống thương lượng một chút?”

“Kết hôn là nhất định phải ly hôn. Mà quyết không thể để danh dự Diệp Hoài bị hao tổn.” Ôn Đình đề phòng mà liếc mắt  nhìn Lý Ngộ một cái, trong lòng liền bay lên một loạt nghi vấn, suy nghĩ một chút nói, “Tôi phải trước tiên đưa Diệp Hoài trở về, cậu ấy mới xuống phi cơ, cần nghỉ ngơi.”

Viên Tinh Châu thấy thế vội vàng đứng lên, một đường cúc cung xin lỗi tiễn người ra phòng hội nghị.

Lý Ngộ nhìn theo hai người kia rời đi, cũng cầm lên chìa khóa xe “Cậu ở chỗ nào? Tôi còn có việc, trước tiên đưa cậu trở về.”

Viên Tinh Châu sau khi nổi tiếng, công ty liền thay đổi một chỗ ký túc xá cho cậu, là chỗ tiểu khu bao xa hoa. Lý Ngộ xưa nay không có đưa đón cậu, bởi vậy cũng không biết địa chỉ  của cậu.

Viên Tinh Châu báo tên nhà trọ, lại nói số tầng nhà.

“Xin lỗi, Lý ca.” Viên Tinh Châu rủ xuống đầu xin lỗi.

Lý Ngộ không lên tiếng, sau khi qua hai cái đèn xanh đèn đỏ, mới đột nhiên nói: “Các cậu tạm thời không thể ly hôn.”

Viên Tinh Châu: “A?”

“Không quản Ôn Đình có đồng ý hay không.” Lý Ngộ kiên định nói, “Các cậu đều không thể ly hôn.”

*

“Lúc này khẳng định không thể ly hôn” Ôn Đình dừng xe ở dưới ga ra tầng ngầm, tận tình khuyên bảo nói, “Làm không tốt người khác liền cho rằng cậu di tình biệt luyến , lưng mang bêu danh, thích hợp sao?”

Diệp Hoài từ lên xe sau liền bắt đầu nóng nảy, nghe vậy cả giận nói: “Có liên quan tôi cái beep !”

Anh đẩy cửa xuống xe, nổi giận đùng đùng đi tới thang máy. Ôn Đình đuổi tới, bất đắc dĩ nói: “Vâng, tôi đều biết cậu cùng cậu ta không quen, cậu rất vô tội… Mà người khác lại không biết.”

Diệp Hoài cau mày: “Nói rõ ràng không được sao?” 

“Nói thế nào rõ ràng, để cho bọn họ thừa nhận mình làm giả sao?” Ôn Đình ha ha đáp “Đừng nói Viên Tinh Châu, Lý Ngộ khẳng định liền không đồng ý.”

Diệp Hoài: “…”

Trước kia không lo lắng hai người có thể có thao tác khác hay không, chỉ riêng lập trường song phương đều là cùng chung công ty, chuyện này cũng không có thể làm quá khó nhìn.

” Hơn nữa…” Ôn Đình cùng đi vào nhà trọ.

Diệp Hoài quay người, dùng ánh mắt ra hiệu y không cho phép vào.

Ôn Đình liền đứng ở cửa tiếp tục nói: “Nếu như là cậu kiên trì công bố chân tướng…”

Diệp Hoài: “Thế nào?”

Ôn Đình: ” Viên Tinh Châu kia liền xong đời.”

Viên Tinh Châu hai năm qua mặc dù hot, mà giới hạn trong phim ảnh, fan cũng không vững chắc. Nếu như lần này khiến cho hình tượng nguy cơ, chương trình tạp kỹ trước kia cậu bàn bạc cùng phim ảnh rất có thể liền bị trả hàng. Mà Viên Tinh Châu đại ngôn thương mại lạilà bản ngắn, thời điểm đó không có tài nguyên thương mại, làm không tốt kiếm cơm cũng khó khăn.

“Scandal lẫn lộn nhiều hơn đều sẽ chọc người chán ghét, huống chi Viên Tinh Châu là loại lừa dối fan, tiêu phí đồng đội, tự biên tự diễn, diễn tinh trên người…” Ôn Đình nói ” Thiết lập tính cách của cậu ta nhất định phải vỡ, đến lúc đó thì liền xong đời.”

“Ồ.” Diệp Hoài gật gật đầu, từ trong tủ lạnh lấy ra nước soda, “Có liên quan tới tôi?”

“Hai cậu…” Ôn Đình chần chờ nói: “… Thật sự là không có quan hệ gì ?”

Diệp Hoài vẻ mặt biểu tình nhìn  thiểu năng trí tuệ.

“Tôi chỉ có một nghi vấn.” Ôn Đình thấy hắn bắt đầu thiếu kiên nhẫn, giơ tay, “Nếu hai cậu không quen nhau, vậy năm đó là làm sao kết hôn ?”

Đăng trong Vị Thái Tử Què Kia Đứng Lên Hôn Ta

[VTTQKĐLHT] Chương 1

Chương 1: Ta 80 tuổi?

Edit + Beta: Rubybaozi

——————-

Trong một gian nhà lá cũ nát, một lão nhân gia nằm ở trên giường từ tấm gỗ lát thành, mà một con hổ với vầng trán có đường xoáy trắng bên cạnh, lẳng lặng mà trông coi lão.

Lão nhân trên giường sắc mặt khô vàng, lồng ngực đơn bạc không ngừng phập phồng, hít vào đã ít, thở ra lại càng nhiều.

“A Mãn… A Mãn…” Lão nhân khàn giọng mà gọi. Chỉ chốc lát, thiếu niên với một bộ đạo phục đơn bạc đẩy cửa tiến vào. Khuôn mặt thiếu niên tuấn tú, nửa bên gò má lại sưng đỏ, trên đầu còn có dấu tay nhàn nhạt.

“Sư phụ…” Thiếu niên e sợ đáp lại. Cậu bước ra một bước, cuối cùng liền dừng lại, sợ hãi đứng ở cạnh cửa.

“Ngu xuẩn, đại phu đâu?” Lão nhân ho mãnh liệt vài tiếng, lão đã bệnh đến giai đoạn cuối, ngữ khí lại vô cùng không ổn “Nhanh đi tìm đại phu! Không tìm được… Không tìm được thì không cần quay lại …”

Thiếu niên tên gọi A Mãn vội vã liền lùi ra.

Tìm đại phu? Đi đâu tìm đại phu đây? A Mãn đi ra nhà tranh gấp đến độ sắp khóc, không biết nên làm thế nào cho phải.

Bọn họ không nên xuống núi!

Sư phụ cậu là người tu đạo vang danh một phương, mấy chục năm ẩn cư tu luyện trong núi sâu, bất luận quan to hiển quý từ đâu tới muốn mời sư phụ cậu xuống núi, sư phụ đều đóng cửa không gặp. Lần này xuống núi, đây là nể mặt mũi hoàng thượng đi ra ngoài xem bệnh cho Thái tử.

Thái tử là do Hiền Phi quá cố sinh ra, Hiền Phi trước khi tiến cung là một thường dân, quen biết Hoàng Đế khi ông ấy vi phục xuất tuần , thành công mà vào cung. Hoàng Đế yêu tha thiết nữ tử dịu dàng này, thậm chí dự định phong nàng làm Hậu, ai ngờ hai phu thê ân ái chưa tới năm năm, Hiền Phi sinh ra long tử không lâu lại bị bệnh qua đời.

Hoàng Đế đau đớn mất ái phi, liền lập con trai Hiền Phi làm Thái tử, đối với Thái tử càng là thêm phần sủng ái. Vậy mà Thái tử ít phúc, hai năm trước sinh bệnh một hồi nặng, tìm lương y  khắp cả thiên hạ đều bó tay toàn tập, thật vất vả bệnh tình hơi có chuyển biến tốt, chân liền có tật . Vị này mới vừa vặn nhược quán (*), đã không đi đứng được.

(*) Thời xưa gọi thanh niên khoảng 20 tuổi là nhược quán.

Hoàng trữ một nước kia có thể là người què? Hoàng Đế vừa đau lòng vừa nóng ruột, chỉ cần nghe nói nơi nào có danh y, trăm phương ngàn kế cũng phải mời tới.

Đây đúng là nguyên do mà sư phụ của A Mãn cậu xuống núi.

Chỉ là chẳng ai nghĩ tới, lão nhân gia này mấy chục năm không có xuống núi, vừa xuất sơn lại là nhiễm phải phong hàn, đi lên đường mới đến một nửa đã ốm đau không dậy nổi.

Nhiễm phong hàn, kỳ thực tìm đại phu là được rồi.

Nhưng ông lão này tính cách kiêu ngạo, làm việc quỷ dị, qua lại với hoàng gia đều dựa cả vào dùng bồ câu đưa tin, lại càng không muốn đi cùng người hoàng thượng phái tới đón lão, khăng khăng tự mình xuống núi.

Thật trớ trêu thay, lúc lão phát bệnh vừa vặn là một nơi xa xôi hẻo lánh vừa phía trước không thôn, phía sau không làng; A Mãn không có cách nào, chỉ có thể vội vàng tìm nhà lá hoang sơ để sư phụ nghỉ ngơi.

Một cái thôn vắng như vậy, nơi nào tìm được đại phu? A Mãn càng nghĩ càng nóng lòng, chẳng có không mục đích mà đi tới bờ sông.

Cậu thấy cái bóng trong nước, cậu trong hình chiếu hai má sưng tấy, đó là sư phụ cậu đánh nổi lên.

Sư phụ cậu tuy là người tu đạo, mà tính khí nóng nảy, vừa có điểm không hài lòng liền đối với cậu tùy ý đánh chửi. Trước mắt nếu là không tìm được đại phu, khẳng định không thể thiếu đánh mắng. Mà tìm tới thì đã có sao? Sau này vào cung, lão dọa người một cái, còn không phải chỉ có thể mặc cho người đánh chửi?

A Mãn hồi tưởng lại qua lại đủ loại, không nhịn được rơi nước mắt. Cậu vốn là cô nhi, từ nhỏ đến lớn không người thương yêu, lại nghĩ tới sau này vẫn phải ở trong đánh mắng sống qua ngày, nhất thời nghĩ không thoáng, thả người nhảy xuống sông.

***

Giang Tiểu Mãn là bị sặc nước tỉnh lại.

Cậu đang trên đường đi tới đại học báo danh thì xảy ra tai nạn xe cộ, tử vong ngay tại chỗ. Sau khi chết đi trong đầu của cậu đột nhiên xuất hiện một thanh âm, nói cho cậu biết được một cơ hội được sống lại, chỉ cần cậu có thể hiệp trợ nam chủ cùng nữ chủ trong sách yêu đương, cậu liền có thể trở lại nhân gian.

Đây là cậu rõ ràng xuyên sách, nhưng cậu còn chưa hiểu biết cặn kẽ nhiệm vụ này làm sao để thao tác, cậu liền bị sặc nước tỉnh lại.

Cha mẹ Giang Tiểu Mãn mất sớm, từ nhỏ cậu đã sống ở trong núi cùng gia gia cho đến lớn. Bình thường không chuyện làm, liền ở khe suối trong núi bơi lội, bởi vậy kỹ năng bơi không tệ.

Cậu bị sặc nước một cái, lập tức phản ứng lại, rất nhanh nổi lên mặt nước.

Giang Tiểu Mãn bò lên bờ, đầu tiên là nhìn bóng dáng hòa vào trong nước, lại là ngẩng đầu nhìn cảnh sắc bốn phía cùng y phục trên người.

Cổ đại, cậu xuyên vào một quyển tiểu thuyết ngôn tình cổ đại.

Mà tướng mạo thân thể này cùng cậu trong thực tế không sai biệt lắm, gần như là có thể nói giống nhau như đúc.

Cậu thử nghiệm dùng hệ thống trọng sinh mới được xây xong ở trong đầu để xem cốt truyện của quyển sách này một chút, mà chỗ hiển thị nội dung có chữ “Đang tải”, xem ra cậu mới vừa đến, hệ thống còn chưa chạy được.

“A Mãn… A Mãn…”

Không biết từ đâu truyền đến tiếng la, gia gia của Giang Tiểu Mãn chính là gọi cậu như vậy, cậu theo bản năng đáp một tiếng, đi đến hướng truyền ra âm thanh từ nhà tranh.

Cậu đẩy cửa đi vào, đầu tiên bị con cọp ở bên giường dọa sợ hết hồn, tiếp lại nghe lão nhân trên giường quát: “A Mãn, đại phu đâu… Đại phu tìm đã tới chưa…”

Đại phu gì ? Giang Tiểu Mãn vẫn chưa trả lời, chỉ thấy lão nhân run rẩy chống đỡ thân thể dậy, vừa từ trong ngực mình lấy ra đồ vật, vừa thấp giọng mắng: “Phế vật, ngay cả đại phu cũng không biết tìm… Cầm lấy, cầm cái này đến trong thành tìm người.”

Lão nhân móc ra một tấm lệnh bài, Giang Tiểu Mãn mặc dù không rõ ràng đây là cốt truyện gì, nhưng là vội vã đi qua muốn nhận. Nào ngờ lão nhân này  tính khí khó chịu ngại Giang Tiểu Mãn động tác chậm, lại giơ tay lên nện lệnh bài về phía Giang Tiểu Mãn .

Ông lão này không biết là ăn cái gì mà lớn lên, cho dù vừa già vừa bệnh, chẳng những khí lực mạnh đến mức kinh người, độ chính xác cũng hết sức kinh người. Giang Tiểu Mãn không né tránh kịp, chỉ thấy lệnh bài thẳng tắp bay tới hướng cậu —

Trán Giang Tiểu Mãn đau muốn chết, hôn mê tại chỗ.

Nguyên chủ vốn dĩ là tố chất thân thể không tốt, Giang Tiểu Mãn bị  đập một cái, quả thực là nằm nửa ngày mới tỉnh lại.

Chờ cậu khi tỉnh lại, lão nhân trên giường đã lạnh rồi.

Giang Tiểu Mãn: “…”

Giang Tiểu Mãn lần thứ hai mở hệ thống ra, nội dung giới thiệu tóm tắt trong hệ thống đã xuất hiện, đây là một bản tiểu thuyết tên là 《 Thần trộm ngang ngược: Thái tử què thật là bá đạo》.

Giang Tiểu Mãn: “… …”

Tóm tắt nội dung:

Nam Cung Tuyết, con gái cưng được nuông chiều nhất của giáo chủ ma giáo.

Bởi vì chứng minh bản lãnh cho cha các ca ca, nàng khoe khoang khoác lác, thề phải trộm ra Trảm Tiên kiếm mà hoàng tộc các đời tương truyền.

Nàng lén vào trong cung, nào ngờ bảo kiếm vẫn chưa trộm được, cuối cùng trước tiên gặp được vị Thái tử què bá đạo kia.

Thái tử què : Ngươi trộm đi đồ vật của ta.

Nam Cung Tuyết: Ai trộm đồ vật của ngươi.

Thái tử què: Ngươi trộm đi trái tim của ta.

Nam Cung Tuyết: A, có bản lĩnh thì đến đuổi theo ta.

Ban đêm, Nam Cung Tuyết bị Thái tử què chặn ở góc tường.

Thái tử què nhếch miệng, từng bước ép sát: “Hả? Không phải muốn ta đuổi theo ngươi sao?”

Giang Tiểu Mãn: … … …

Người què kia… đứng lên?

Không phải, người tác giả này đến cùng có thành kiến gì đối với người què ?

Giang Tiểu Mãn bị giới thiệu tóm tắt này nổ đến ở ngoài cháy trong sống, cậu hoạt động tứ chi một chút, được rồi, có thể chạy có thể nhảy, không phải người què. Nếu như cho cậu xuyên thành Thái tử què kia, vậy cậu khẳng định lập tức muốn điên.

Xem xong giới thiệu tóm tắt, Giang Tiểu Mãn vội vàng muốn nhìn chính văn một chút , biết rõ chính mình là nhân vật gì. Nhưng mà phần chính văn quay đều quay đều quay đều quay, thỉnh thoảng lag một cái, thật sự không load nổi cái gì. Giang Tiểu Mãn cũng không biết là hệ thống này quá kém, hay là vừa nãy bị ông lão kia đập bị hỏng hóc rồi, không thể làm gì khác hơn là trước tiên để đó không quản.

Giang Tiểu Mãn quay đầu lại nhìn về phía lão nhân đã mất.

Cậu tạm thời không biết lão nhân là ai, mà từ đối thoại ngắn ngủi vừa nãy mà nói, lão nhân hẳn là trưởng bối của cậu . Giang Tiểu Mãn từ nhỏ cùng gia gia sống nương tựa lẫn nhau, khi gia gia năm ngoái sau  qua đời, cậu khổ sở hồi lâu. Ông già này mặc dù đánh chửi cậu, nhưng cũng khiến cậu nhớ tới gia gia.

Giang Tiểu Mãn đi bên ngoài đào cái hố, an táng lão nhân.

“Lão gia gia, tuy rằng không biết ông là ai, mà gặp lại chính là có duyên, ngài an nghỉ đi.” Giang Tiểu Mãn hai tay chắp tay trước ngực, cúi mình vái chào mộ phần lão nhân.

Đào mộ xem ra đơn giản, mà nhưng thật ra là việc chân tay. Giang Tiểu Mãn chôn cất xong lão nhân đã kiệt sức, cậu muốn nghỉ ngơi một chút, rồi lại nghĩ đến trước khi cậu té xỉu, trong phòng còn có một con hổ. Con hổ kia sau khi cậu tỉnh lại đã biến mất không còn tăm tích, không biết sau đó là có sẽ xuất hiện hay không.

Giang Tiểu Mãn không dám lưu lại ở tại chỗ, về trong nhà tranh thu dọn đồ đạc.

Trong nhà tranh đồ vật không nhiều, là hai bao quần áo, trong bao quần áo chia thành hai loại quần áo người già cùng quần áo thiếu niên, một chút lương khô, còn có mấy đồng tiền.

Cũng không phải vật đáng tiền, duy nhất đáng giá chính là miếng lệnh bài lão nhân nện tới. Lệnh bài kia là làm từ vàng thật, mặt trên có khắc chữ triện Giang Tiểu Mãn xem không hiểu, thoạt nhìn là đồ quan trọng, Giang Tiểu Mãn vội vàng cất kỹ lệnh bài bên người.

Nội dung tình tiết vẫn chưa load được cái gì, xem ra nơi này mạng mẽo thật sự không tốt, nền tảng cơ bản không được.

Mà Giang Tiểu Mãn suy nghĩ minh bạch, ngược lại nữ chủ cùng nam chủ ở trong hoàng cung gặp gỡ, cậu làm vai phụ hiệp trợ bọn họ, khẳng định cũng phải đi đến hoàng cung.

Giang Tiểu Mãn xách bao quần áo lên, tìm thấy lên vết bánh xe ngựa lên kinh, lên đường.

Ba ngày sau, Giang Tiểu Mãn đi đến một toà thành thị náo nhiệt.

Đây là tòa thành đâu tiên mà cậu đến sau khi xuyên qua, mọi người trong thành thị rộn ràng tấp nập, tiểu thương dọc đường rao hàng, vô cùng náo nhiệt. Nhưng mà phong cách thành thị cổ đại vẫn chưa hấp dẫn Giang Tiểu Mãn, bởi vì cậu đi ước chừng ba ngày, từ lâu mệt đến hai chân không ngừng run lên.

Ba ngày qua cậu ăn gió nằm sương, không phải ngủ ở miếu đổ nát chính là ngủ dưới tàng cây, một chút lương khô từ lâu đã ăn sạch. Cậu lúc này bẩn thỉu, vốn là đạo bào rách nát càng là dính đầy tro bụi, rất giống một tên ăn mày.

Giang Tiểu Mãn bụng đã đói đến kêu lên ùng ục, mà có thể làm sao đây? Tiền đồng trên người cũng mua đồ ăn ở thôn nhỏ trên đường  hết rồi, cậu hiện tại thật sự là một đồng cũng không có.

Phiền nhất chính là nội dung kia còn chưa load xong, cậu ngay cả mình là ai cũng không biết…

Giang Tiểu Mãn đói bụng đến phải choáng đầu hoa mắt, bước chân phù phiếm mà đi đến bờ sông, vốc một bụm nước sông liền bỏ vào miệng, nỗ lực bình hoãn cảm giác đói bụng.

Cái gì sau khi xuyên đến cổ đại dựa vào tri thức người hiện đại trở thành người thắng cuộc nhân sinh đều là lừa người, bắt đầu đã như vậy muốn cậu làm sao chơi…

Bỗng nhiên Giang Tiểu Mãn nghĩ đến miếng lệnh bài bằng vàng kia, lại nghĩ tới lời nói của lão nhân  trước khi qua đời.

Bằng không… Lấy lệnh bài kia thử xem?

Giang Tiểu Mãn nghĩ tới đây, vội vã lấy nước rửa mặt, chỉnh lý lại bản thân một phen.

Chạng vạng, một người thiếu niên mặc đạo bào màu xám đi đến nha môn.

Thiếu niên khuôn mặt tuấn tú, một gương mặt trắng nõn còn có chút mập mạp trẻ con, lại như bánh bao trắng mập mới vừa hấp. Lông mày của cậu hơi nhíu, một đôi mắt to linh động đen thui không ngừng nháy, lộ ra vẻ hơi sốt sắng.

Đây đúng là Giang Tiểu Mãn.

Giang Tiểu Mãn trong tay nắm miếng lệnh bài bằng vàng, ngón tay khẽ run.

Nên làm gì? Trực tiếp khoe mẽ sao? Sẽ không quá đơn giản, lỗ mãng chứ? Có phải là nên nói cái gì?

Hai nha dịch đứng ở cửa nha môn, tướng mạo nha dịch lưng hùm vai gấu, hai mắt trừng trừng, nhìn đến mức Giang Tiểu Mãn tim đập nhanh hơn.

“Ở nơi này lén lút làm gì!”

Nha dịch thấy Giang Tiểu Mãn ở kia ngó dáo dác, cao giọng hống một tiếng. Giang Tiểu Mãn bị sợ hết hồn, tay run một cái, lệnh bài bay ra, lăn trên đất  vài vòng sau đó rơi xuống .

Không khí yên lặng. Giang Tiểu Mãn nhìn lệnh bài bằng vàng rơi xuống đất, hai tên nha dịch cũng nhìn theo lệnh bài.

… Lệnh bài kia có phải là vô dụng? Bằng không sao không có ai nói chuyện gì hết.

… Nếu không… Ta trước tiên nhặt lên đi… Sau đó đổi tư thế cầm đi ra…

Giang Tiểu Mãn đang muốn nhặt, bỗng nhiên nha dịch lại lên tiếng hô to.

” Tiên nhân đến!”

Giang Tiểu Mãn: “?”

Nha dịch này la to, trong nháy mắt một đống người trong nha môn lao ra ngoài, đi ở phía sau chính là một vị nam nhân trung niên mặc trang phục Huyện lão gia, giày cũng không kịp mang.

“Tiên nhân!” “Tiên nhân đến!”

Mọi người hướng về phía Giang Tiểu Mãn không ngừng kêu “Tiên nhân”, Giang Tiểu Mãn đầu óc mơ hồ, bị người lôi kéo tay liền mang vào nha môn.

Tiên nhân, ta là tiên nhân?

Nhưng lệnh bài là của ông già kia cho ta…

Hơn nữa tiên nhân từ đâu tới sẽ sống nghèo túng như vậy…

Chính lúc này,  hệ thống kẹt ba ngày trong đầu Giang Tiểu Mãn cuối cùng cũng coi như load ra ít thứ, là giới thiệu nhiệm vụ.

“Nghe đồn trên núi Long Minh có một vị tiên nhân không dính bụi trần, mà ngươi, A Mãn, ngươi chính là người tiên nhân trong truyền thuyết…”

Ánh mắt Giang Tiểu Mãn sáng lên, ta thật là tiên nhân? Này có thể quá tốt rồi! Cái này vừa bắt đầu là có năng lực!

“Tiên nhân, ngài rốt cuộc cũng đã tới. Tiểu nhân đã trông mong ngài lâu lắm, sắp vội  muốn chết rồi!” Huyện lão gia tuổi tác cũng có thể tương đương với cha Giang Tiểu Mãn,  nhưng đối với Giang Tiểu Mãn mười tám tuổi vô cùng khách khí, vội vã gọi người đi chuẩn bị đồ nhắm rượu đến cho Giang Tiểu Mãn đón gió.

Giới thiệu nhân vật chỉ nói một câu , Giang Tiểu Mãn cũng không biết tiên nhân này nên là tính cách gì, không thể làm gì khác hơn là vẻ mặt cao thâm khó dò, duy trì cảm giác thần bí của tiên nhân.

Chỉ chốc lát trước mặt Giang Tiểu Mãn liền xếp đầy đồ nhắm rượu, Giang Tiểu Mãn rất muốn vùi đầu liền ăn, mà vì cậu tiên phong đạo cốt, cậu chỉ có thể trong nội tâm lén lút nuốt nước miếng, ở bề ngoài một mặt thần sắc lãnh đạm xem thường đồ ăn nhân gian.

Huyện lão gia còn ở bên cạnh Giang Tiểu Mãn nói không ngừng, Giang Tiểu Mãn trong lời cậu có thể lý giải đại khái. Vị “Tiên nhân” này là hoàng thượng mời tới, chỉ là tiên nhân chừng mấy ngày cũng chưa xuất hiện, vậy nên khiến cho Huyện lão gia lo lắng.

“Ngài lại không đến, tiểu nhân cũng không biết nên đi chỗ nào tìm ngài.” Huyện lão gia vừa rót rượu cho Giang Tiểu Mãn vừa nói, “Đều có người đến giả mạo ngài. Nào, rượu này ngài nếm thử, đều là hoàng thượng chuẩn bị cho ngài.”

Giả mạo? Giang Tiểu Mãn kẹp lên chén rượu, dùng ánh mắt dò hỏi Huyện thái gia chuyện gì thế này.

“Đây không phải vì thánh thượng chữa bệnh cho Thái tử, tìm  lương y trong khắp thiên hạ sao? Thật vất vả ngài nguyện ý xuống núi, cũng không có người biết lão gia ngài là bộ dạng gì, mấy bọn đầu trâu mặt ngựa đều giả trang ngài đến.”

Huyện thái gia nhìn Giang Tiểu Mãn, trong ánh mắt tràn đầy kính nể. Ổng nói: “Bất quá nếu không có lệnh bài làm tin, tiểu nhân cũng không nhận ra ngài. Nhìn xem, ngài đều là người tám mươi tuổi, thoạt nhìn ngay cả mười tám cũng chưa tới! Đây thật là tiên thuật nha!”

Tám mươi?

Ta tám mươi?

Giang Tiểu Mãn bỗng nhiên có chút dự cảm không tốt, cậu cố gắng trấn định, hơi mím một ngụm rượu, đồng thời liếc trộm nội dung giới thiệu lần thứ hai xác nhận.

“A Mãn, ngươi chính là người tiên nhân trong truyền thuyết…”

Bỗng nhiên, dấu chấm lửng phía sau “Tiên nhân” run lên, liền phun ra mấy chữ.

“… thu làm hạ nhân.” (thứ hệ thống mất dạy =))))))))) (*)

Chính lúc này, Huyện thái gia lại nói: “Mấy người giả mạo ngài thực sự tội đáng muôn chết, bất quá ngài yên tâm, mấy hàng nhái đó cũng đã bị giải quyết! Hoàng thượng có chỉ, ai dám giả mạo tiên nhân, bắt được trực tiếp chém đầu răn chúng!”

Trong miệng Giang Tiểu Mãn phun ra luôn ngụm rượu.

————–

(*) Bản gốc “阿满,你正是这位传说中的仙人//的下人 dịch theo tiếng Việt phải là “A Mãn, ngươi chính là hạ nhân củavị tiên nhân trong truyền thuyết…”

Tác giả ở đây chơi kiểu phân tách 1 câu làm 2 phần cho em thụ 1 cú plot twist, ở đây mình thêm thắt xíu từ ngữ cho hợp với tiếng Việt hơn. Cảm ơn bạn đã @o0maiami0o góp ý!

Đăng trong Vị Thái Tử Què Kia Đứng Lên Hôn Ta

[VTTQKĐLHT] Văn án

Giang Tiểu Mãn chết rồi xuyên đến thành một vai nhỏ trong quyển sách xàm xí tên là 《 Thần trộm ngang ngược: Thái tử què thật là bá đạo》 trở thành người đi đường giáp trợ công cho nhân vật nam nữ chính. Chỉ khi trợ công thành công, cậu mới có thể phục sinh.

Kết quả không cẩn thận, cậu bị ngộ nhận thành nhân vật phản diện pháo hôi mà ở chương 10 liền chết ngủm củ tỏi.

Thiết định của nhân vật phản diện pháo hôi : Lão đầu tám mươi tuổi, cao nhân đắc đạo, người đời ca tụng là thần tiên sống, mệnh danh một châm là có thể chữa khỏi chân Thái tử.

Người nối nghiệp chủ nghĩa xã hội mới có mười tám tuổi – Giang Tiểu Mãn: ? ? ?

Giang Tiểu Mãn chữa bệnh lấy ngựa chết làm ngựa sống, tùy tiện đâm cho Thái tử một châm. Không ngờ đâm quá mạnh, Thái tử què kia vậy mà đứng lên.

Châm thứ nhất, Thái tử què nhảy dựng lên.

Châm thứ hai, Thái tử què đuổi theo đánh cậu.

Mọi người: Thần tích!

Thái tử què: Ngươi nhất định phải chết!

Giang Tiểu Mãn: Ta không phải cố ý! Ta nào có biết ngươi giả bộ què!

Thái tử: Ta muốn vạch trần lời nói dối của ngươi, ngươi đây là tiên nhân dỏm!

(Sau đó không lâu)

Thái tử: Tiên nhân thật đáng yêu, mà tiên nhân đã tám mươi, nếu như OO đến một nửa tiên nhân đột nhiên phi thăng làm sao bây giờ?

Giang Tiểu Mãn: Ngươi có phải là quên mất còn có một người nữ chủ ngang ngược đang chờ ngươi?

Một câu nói giới thiệu tóm tắt: Ngươi giả người què thì ta giả tiên nhân

CP: Hư hư thực thực phát tác bệnh dại giả què công X Ngốc vù vù giả tiên nhân thụ

【 Chú Ý 】

1. 1V1, HE, Ngốc bạch ngọt ngốc đại bàng văn

2. Triều đại hoàn toàn không tưởng

Nội dung nhãn mác: Cung đình hầu tước, hoan hỉ oan gia, điềm văn, xuyên sách

Tìm tòi chữ mấu chốt: Vai chính: Giang Tiểu Mãn, Vinh Đình 

Một câu nói giới thiệu tóm tắt: Ta thừa cơ trộm xe lăn của hắn

Dàn ý: Hiền lành đối xử với mọi người.

———————————-

Editor: Rubybaozi

Ngày đào hố: 11/07/2020

Ngày lấp hố: 29/08/2020

(Truyện được dịch trên Wattpad Rubybaozi và https://rubybaozi.wordpress.com/ . Xin đừng re-up đến một nơi nào khác và bất kỳ phương tiện gì) 

Đăng trong Vị Thái Tử Què Kia Đứng Lên Hôn Ta

[Hoàn] Vị Thái Tử Què Kia Đứng Lên Hôn Ta – Hạng Lục Qua

Tên gốc: 那个瘸子太子站起来亲我

Tác giả: Hạng Lục Qua (项绿瓜)

Tổng số chương: Hoàn 80 chương + 11 PN

CP: Hư hư thực thực phát tác bệnh dại giả què công X Ngốc vù vù giả tiên nhân thụ

Vai chính: Giang Tiểu Mãn, Vinh Đình

Editor + Ảnh bìa:  Rubybaozi

(Truyện được dịch trên Wattpad Rubybaozi và https://rubybaozi.wordpress.com/. Xin đừng re-up đến một nơi nào khác và bất kỳ phương tiện gì)

Ngày đào hố: 11/07/2020

Ngày lấp hố: 28/09/2020


MỤC LỤC

🌻 VĂN ÁN🌻

🌻 1 🌻 2 🌻 3 🌻 4 🌻 5 🌻 6 🌻 7 🌻 8 🌻 9 🌻 10 🌻

🌻 11 🌻 12 🌻 13 🌻 14 🌻 15 🌻 16 🌻 17 🌻 18 🌻 19 🌻 20 🌻

🌻 21 🌻 22 🌻 23 🌻 24 🌻 25 🌻 26 🌻 27 🌻 28 🌻 29 🌻 30 🌻

🌻 31 🌻 32 🌻 33 🌻 34 🌻 35 🌻 36 🌻 37 🌻 38 🌻 39 🌻 40 🌻

🌻 41 🌻 42 🌻 43 🌻 44 🌻 45 🌻 46 🌻 47 🌻 48 🌻 49 🌻 50 🌻

🌻 51 🌻 52 🌻 53 🌻 54 🌻 55 🌻 56 🌻 57 🌻 58 🌻 59 🌻 60 🌻

🌻 61 🌻 62 🌻 63 🌻 64 🌻 65 🌻 66 🌻 67 🌻 68 🌻 69 🌻 70 🌻

🌻 71 🌻 72 🌻 73 🌻 74 🌻 75 🌻 76 🌻 77 🌻 78 🌻 79 🌻 80 🌻

PHIÊN NGOẠI 1: ẨN DẬT

🌻 81 🌻 82 🌻 83 🌻 84 🌻 85 🌻 86 🌻 87 🌻

PHIÊN NGOẠI 2: NHẤT KIẾN CHUNG TÌNH

🌻 88 🌻 89 🌻 90 🌻 91 🌻


— TOÀN VĂN HOÀN —